“Đừng đọc bình luận.”
“Không kịp nữa, tôi đọc hơn một trăm cái rồi.”
Anh im lặng hai giây.
“Tôi sẽ bảo đội ngũ PR xử lý ngay bây giờ.”
“Không cần.”
“Cái gì?”
“Loại bài viết này càng xóa càng hot. Càng đính chính càng giống thật.”
“Vậy em muốn làm thế nào?”
“Để tôi tự làm.”
Cúp điện thoại, tôi mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội của mình.
Tôi không có nhiều người thao túng việc sắp xếp quyền kế thừa của công ty. Đây không phải chuyện gia đình, đây là vấn đề quản trị doanh nghiệp.”
Anh lại mở sang trang chiếu tiếp theo.
“Đây là hồ sơ giao dịch liên kết của Trịnh Mạn Hoa trong ba tháng qua. Bà ấy lấy danh nghĩa quỹ tín thác gia đình, thu mua thiết bị y tế trị giá 80 triệu từ Dược phẩm Lâm Thị. Giao dịch này không hề thông qua sự phê duyệt của Hội đồng Quản trị, mà đi qua đường duyệt đặc cách do chính bà ấy ký tên.”
Trong phòng họp vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
80 triệu.
Không qua phê duyệt.
Đây không còn là chuyện gia đình nữa, đây là chiếm đoạt tài sản.
Luật sư của Lục Bá Nham nói thầm vài câu bên cạnh ông ta.
Sắc mặt Lục Bá Nham càng thêm khó coi.
“Chuyện này… tôi không hay biết.”
“Chú không biết?” Lục Tư Hành mở sang trang tiếp theo, “Chú ba, lô thiết bị 80 triệu này, có một nửa chảy vào kho của ba công ty con do chú đứng tên. Phiếu nhận hàng do chính con trai chú, Lục Minh Viễn, ký tên.”
Trên trán Lục Bá Nham rịn đầy mồ hôi.
“Đây là một trong những lợi ích mà Trịnh Mạn Hoa đã hứa hẹn với chú.” Lục Tư Hành cất chiếc bút laze đi, “Thiết bị qua tay chuyển bán, lợi nhuận ít nhất 20 triệu. Chú không phải đến đây để bãi nhiệm CEO, chú đến đây để chia chác.”
Toàn trường im phăng phắc.
Lâm Kiến Quốc ở ghế dự thính, mặt không cảm xúc đứng dậy, bước ra ngoài.
Lúc đi, ông ta không quay đầu lại nhìn bất cứ ai.
Kết quả bỏ phiếu có sau 20 phút.
Tán thành bãi nhiệm: 19%.
Phản đối bãi nhiệm: 73%.
Lục Tư Hành tiếp tục tại vị.
Lúc bước ra khỏi phòng họp, Lục Bá Nham từ phía sau đuổi theo.
“Tư Hành, chú ba bị mẹ cháu lừa gạt—”“Lừa gạt?” Lục Tư Hành dừng bước, “Chú ba, trên phiếu nhận hàng là chữ ký của con trai chú. Chú có muốn nói bị lừa gạt, thì cũng phải giải thích với Viện kiểm sát trước đã.”
Mặt Lục Bá Nham xám xịt.
“Tài liệu về những giao dịch liên kết đó, cháu đã giao nộp cho bộ phận kiểm toán rồi.” Lục Tư Hành nói, “Nếu tra ra vi phạm, đáng xử lý thế nào thì sẽ xử lý thế đó. Không có ngoại lệ.”
Anh rời đi.
Lục Bá Nham đứng chết trân ở hành lang, không nhúc nhích.
Tối hôm đó lúc Lục Tư Hành về nhà, trên tay xách theo một túi dâu tây.
“Mua cho em đấy. Không phải em bảo muốn ăn sao?”
“Tôi nói bao giờ?”
“Tuần trước. Lúc lục tủ lạnh em đã lẩm bẩm một câu.”
Tôi nhận lấy túi dâu, có chút bất ngờ.
“Anh thế mà cũng nhớ.”
“Trí nhớ tôi tốt.”
Anh ngồi xuống sofa, nới lỏng cà vạt.
“Chuyện đại hội đồng cổ đông giải quyết xong rồi. Bên mẹ tôi, tạm thời sẽ im ắng. Nhưng không được lâu đâu.”
“Bước tiếp theo thì sao?”
“Bước tiếp theo, về bản báo cáo khám của tôi, tôi phải lấy được bằng chứng sửa đổi hoàn chỉnh.”
“Vị bác sĩ tư mà Lâm Dao nói đến ấy hả?”
“Tìm ra rồi. Là một người họ hàng xa của nhà họ Trịnh, treo biển ở bệnh viện Hiệp Hòa, nhưng thực tế chỉ khám tư VIP. Đợt kiểm tra năm năm trước của tôi, chính là ông ta đưa ra báo cáo.”
“Anh hẹn ông ta rồi?”
“Hẹn rồi. Chiều mai.”
“Tôi có thể đi cùng không?”
Anh liếc nhìn tôi.
“Bây giờ em nên đi lại ít thôi.”
“Tôi đâu phải đi lại. Tôi muốn đi xem anh thẩm vấn người ta thế nào.”
Khóe miệng anh nhếch lên, rất nhẹ và rất nhanh, gần như không nhìn ra.
“Được.”
Chiều hôm sau, chúng tôi đến phòng khám tư của vị bác sĩ đó.
Phòng khám nằm trong một tòa nhà văn phòng cao cấp ở phía Đông thành phố, trang trí lộng lẫy như khách sạn, y tá tiếp tân mặc đồng phục trắng, nói năng nhỏ nhẹ.
Bác sĩ họ Tiền, ngoài bốn mươi, đeo kính gọng vàng, lúc nhìn thấy Lục Tư Hành bước vào, nụ cười nghề nghiệp trên mặt ông ta chỉ duy trì được chừng hai giây.
Sau đó cứng đờ.
“Anh Lục, lâu rồi không gặp.”
“Bác sĩ Tiền.” Lục Tư Hành ngồi xuống đối diện ông ta, “Báo cáo phân tích t*nh d*ch ông làm cho tôi năm năm trước, tôi muốn xem lại dữ liệu gốc.”
“Chuyện này… thời gian lâu quá rồi, dữ liệu gốc có thể phải trích xuất—”
“Không cần trích xuất.” Lục Tư Hành đặt một tệp tài liệu lên bàn, “Đây là nhật ký hệ thống thông tin phòng khám của ông. Người của tôi tối qua đã lấy được bản sao lưu.”
Tay bác sĩ Tiền bắt đầu run rẩy.
“Nhật ký hệ thống cho thấy, bản báo cáo năm năm trước đã bị sửa đổi hai lần trong hệ thống. Thời gian sửa đổi lần đầu là 11 giờ đêm ngày trả báo cáo. IP đăng nhập của người sửa đổi, truy xuất về máy tính cá nhân của ông.”
“Đó nhất định là lỗi hệ thống—”
“Lần sửa đổi thứ hai là ba ngày sau. Cùng một IP, cùng một máy tính. Nội dung sửa đổi là biến tỷ lệ t*nh tr*ng sống từ 68% thành 2.3%.”
Cặp kính gọng vàng của bác sĩ Tiền trượt xuống chóp mũi.
“68%.” Lục Tư Hành nhắc lại, “Một con số hoàn toàn bình thường. Ông lại biến nó thành gần như bằng không.”
“Tôi…”
“Ai bảo ông sửa?”
Bác sĩ Tiền nhắm nghiền mắt lại.
“Là bà Trịnh. Trịnh Mạn Hoa.”
“Bà ấy cho ông cái gì?”
“Mười triệu tiền vốn khởi nghiệp mở phòng khám. Còn có tư cách treo biển ở bệnh viện Hiệp Hòa.”
Lục Tư Hành tựa lưng vào ghế.
Tôi ngồi bên cạnh, chứng kiến tất cả, trong lòng trào dâng một sự tĩnh lặng hoang đường.
Mười triệu (tệ), mua đứt nhận thức của một người đàn ông về cơ thể của chính mình.
Ba mươi vạn, mua đứt kỳ vọng về tương lai của một người phụ nữ.
Hai con số này cộng lại, chính là “giá chót” của cuộc hôn nhân giữa tôi và Lục Tư Hành.
Thật mỉa mai làm sao.
“Ký tên đi.” Lục Tư Hành đẩy một bản ghi chép lời khai qua, “Trình bày sự thật, ký tên điểm chỉ. Nếu ông hợp tác, tôi sẽ không truy cứu tội hành nghề y trái phép của ông. Còn nếu không hợp tác—”
“Tôi ký.” Bác sĩ Tiền gần như giật lấy cây bút.
Lúc bước ra khỏi phòng khám, Lục Tư Hành cất lời khai vào cặp.
“Cả hai đầu mối đều lấy được rồi. Của em, của tôi. Đều là giả.”
“Đều là do người ta sắp đặt.”
“Đúng.” Anh dừng bước, quay sang nhìn tôi, “Tô Niệm, cuộc hôn nhân của chúng ta là giả. Vô sinh là giả. Thứ duy nhất thật, là hai đứa trẻ trong bụng em.”
Tôi cúi đầu nhìn bụng dưới đã hơi nhô lên của mình.
“Còn một chuyện nữa cũng là thật.”
“Chuyện gì?”
“Dâu tây hôm qua anh mua cho tôi là thật. Khá ngọt.”
Anh sửng sốt một chút.
Sau đó anh thực sự đã mỉm cười.
Không phải nụ cười mang tính xã giao, mà là khóe miệng bất giác nhếch lên không kiểm soát được.
Rất nhanh đã thu lại, nhưng tôi đã nhìn thấy.
💬 Bình luận chương