- Vâng, sư bá tổ!
Một hán từ gầy gò mặc áo xám cung kính nói. Ngụy Thương Long bên cạnh cũng nhắc nhở:
- Sư huynh! Thực lực Đằng Thanh Sơn mạnh hơn cả ta một bậc! Thực lực hộ pháp Lưu Kiến mặc dù rất khá, nhưng đấu với Đằng Thanh Sơn...
Ở dưới hồ lửa ngầm trong vùng Hỏa Diệm Sơn, Ngụy Thương Long đã chứng kiến thực lực của Đằng Thanh Sơn.
- Đây không phải là một cuộc tỷ thí công bình!
Trung niên tuấn tú lạnh lùng nói. Đôi mắt Lưu Kiến xẹt lên chút hồng quang, thấp giọng cười nói:
- Ngụy trưởng lão yên tâm, ta biết phải làm gì. Huống chi, lần này tới Man Hoang, chúng ta đều mang theo độc dược "giấc mộng Nam Kha". Trúng phải "giấc mộng Nam Kha", tiên thiên cường giả có lẽ còn có năng lực phản kháng, chứ cao thủ hậu thiên... Hừ hừ, đến lúc đó hắn coi như cái thớt để ta băm vằm!
Ngụy Thương Long nghe xong gật gật đầu.
Kỳ thật đám vũ giả rất khinh thường việc dụng độc, tỷ thí bình thường đều theo đuổi công bình, chứng minh thực lực bản thân. Chỉ là... bây giờ, đội ngũ cao thủ tinh anh của Thiết Y Môn cùng đi, có quan hệ tới một đại bí mật. Bí mật này thậm chí còn có thể ảnh hưởng tới sự hưng thịnh của Thiết Y Môn. Đây là nguyên nhân vì sao họ không xác nhận được Đằng Thanh Sơn có hái linh quả?
Đằng Thanh Sơn cũng không quá để ý đến sáu người Thiết Y Môn.
Đằng Thanh Sơn tới Man Hoang là tìm chu quả... Tìm được chu quả xong là trở về! Về phần người của đám người Thiết Y Môn chẳng có liên quan gì tới hắn?
Do đó, Đằng Thanh Sơn chỉ liếc mắt, cũng chẳng thèm chào hỏi, tiếp tục một mình nhanh chóng chạy tới Thiết Tí Hầu Sơn.
...
Vù! Vù!
Một thân áo xám, hộ pháp Thiết Y Môn Lưu Kiến cầm đoản đao trong tay, rất nhanh tiến vào Man Hoang.
- Con mẹ nó, Đằng Thanh Sơn chạy còn nhanh hơn cả khỉ! Hắn chắc không biết là trong Man Hoang rất nguy hiểm sao? Tối thiểu cũng chạy mười dặm thế mà vẫn chưa thấy được cái bóng!
Lưu Kiến căn cứ vào hướng đi của Đằng Thanh Sơn, đạp lá khô, quẹt vào những bụi gai, vất vả bám theo.
Đích xác rất gian nan!
Bình thường hậu thiên cường giả đi một ngày trong Man Hoang được khoảng hơn trăm dặm, đã xem là nhanh rồi. Dù sao trong Man Hoang cũng quá nhiều nguy hiểm, không cẩn thận là có thể trúng chiêu. Nhẹ thì trọng thương, nặng là chết.
Nhưng Lưu Kiến đuổi theo Đằng Thanh Sơn, chỉ có thể cắn răng gia tốc! Trong Man Hoang căn bản không có đường, gai mọc thành bụi, cỏ dại ngập đầu, cành khô lá mục khắp nơi. Do đó, một khi có người đi qua, khẳng định sẽ quẹt vào những bụi cỏ dại, thậm chí chặt đứt những bụi gai để đi tới, sẽ làm cho người phía sau thấy được tung tích rõ ràng. Đương nhiên... nếu thời gian dài một chút thì rất khó phân biệt.
Lưu Kiến và Đằng Thanh Sơn một trước một sau, chênh lệch cũng khoảng một dặm. Lưu Kiến liều mạng mới có thể miễn cưỡng đuổi theo.
- Với tốc độ như vậy, một ngày tối thiểu đi tới bốn năm trăm dặm!
Lưu Kiến trong lòng mắng thầm, nhưng tai mắt đều cẩn thận chú ý chung quanh.
- May mà đây là khu vực bên ngoài Man Hoang! Ừm, mau một chút!
Lưu Kiến không muốn lãng phí nhiều thời gian, thúc dục nội kình, tốc độ nhanh hơn một chút.
Khi hắn gia tốc, khoảng cách giữa Lưu Kiến và Đằng Thanh Sơn cũng càng ngày càng gần. Đằng Thanh Sơn cũng không biết có người giết hắn. Chỉ là đối phương có hành động lạ thường, làm cho Đằng Thanh Sơn cảnh giác.
Người nọ nhanh chóng đến gần.
Đằng Thanh Sơn vẫn nhìn chằm chằm vào đối phương! Khoảng cách không ngừng gần hơn, rốt cục, người đó cũng thấy được Đằng Thanh Sơn. Chỉ trong chốc lát đã đối mắt với hắn...
Lưu Kiến khổ cực đối phương nói ra.
Xoẹt!
Lưu Kiến rút đoản đao bên hông ra, trong mắt lóe lên sự tàn nhẫn:
- Đằng Thanh Sơn! Muốn trách thì trách mạng ngươi không tốt, đáng tiếc... Một cao thủ Địa Bảng gần mười bảy tuổi, cứ như thế mà chết lặng lẽ ở miền Man Hoang này. Sau khi chết, thi thể còn bị dã thú ăn. Nhưng, chết trên tay ta coi như ngươi cũng đã có phúc ba đời rồi.
Vừa nói, Lưu Kiến vừa đến gần Đằng Thanh Sơn.
Đột nhiên …
Đoản đao vừa vung lên. Vù một tiếng, đoản đao lóe ra một vòng sáng, bổ thẳng về phía cổ Đằng Thanh Sơn! Lưu Kiến muốn một đao chém đứt đầu đối phương!
Vốn Đằng Thanh Sơn vô lực ngồi phệt trên mặt đất, tay phải chợt động.
- Chát!
Một đạo ảo ảnh nện vào cổ tay phải Lưu Kiến, chỉ nghe xương tay vỡ vụn.
- A!!!
Lưu Kiến phát ra tiếng kêu đau đớn. Đoản đao bị đánh văng đi, quay vài vòng không trung rồi rơi xuống thảm cỏ. Lưu Kiến cắn răng, tay trái còn như muốn chụp vào Đằng Thanh Sơn.
Bùng!
Nắm tay Đằng Thanh Sơn nện vào bụng Lưu Kiến. Một tiếng tiếng rên trầm trầm, Lưu Kiến cả người bị ném văng ra ngã gục xuống, cuộn lại đau đớn, sắc mặt trắng bệch:
- Đan điền, nội kình của ta,...
Hắn hoảng sợ phát hiện ra đan điền mình đã bị chấn vỡ, nội kình cũng toàn bộ tản mất. Đan điền một khi bị hủy, vĩnh viễn không thể tu luyện nội kình!
Không thể tu luyện nội kình? Đối với vũ giả thì còn thảm hơn so với việc bị chặt hai chân!
- Ngươi … tại sao ngươi không trúng độc?
Lưu Kiến ngã trên mặt đất, hoảng sợ nhìn Đằng Thanh Sơn,
- Ngươi không có khả năng có giải dược. Hơn nữa ta không thấy ngươi dùng giải dược.
Đằng Thanh Sơn đạp trên cành khô lá mục, phát ra những tiếng vang lạo xạo, từng bước lạnh lùng đi về phía Lưu Kiến.
💬 Bình luận chương