Người ta luôn chịu tin tưởng những điều mà họ có thể hiểu được, có thể giải thích được, bởi vậy mọi người đều cho rằng thật ra Chu Hằng đã sớm đột phá đến Nhật Diệu Vương, như vậy mới làm cho tâm lý của bọn họ cân bằng một chút, bằng… Ai mà không xấu hổ căm phần muốn đi tự sát cho xong?
– Toái Ảnh Trảm! Ngô Đông quát lớn, trường kiếm lay động quỷ dị, trên trán lại trồi lên gân xanh, mồ hôi điên cuồng trào ra, đánh ra một chiêu tiên thuật uy lực vô cùng lớn. Đây là một đạo kiếm khí không gì phá nổi, uy thế chém nát hư không.
— Không ra tuyệt chiêu thì không thể nào đánh thắng Chu Hằng, hắn đã có giác ngộ này.
Một kiếm này có thể chém nát cả hư ảnh, đặt là Toái Ảnh Trảm!
Kiếm khí đánh tới!
Chu Hằng than một tiếng, thực lực Ngô Đông đặt ở võ giả cùng bậc coi như không tệ, nhưng muốn làm đối thủ của hắn thì kém xa! Cho đến giờ hắn vẫn không đánh với võ giả cùng cấp, trừ khi có thể nghiền ép trên cảnh giới, vậy mới làm hắn đánh một trận!
Hắn giơ tay trái, chộp lấy kiếm khí bắn tới.
Điên rồi!
Thấy cảnh này, trong lòng mọi người đều hô lên.
Lúc trước một kiếm của Ngô Đông có thể chém rụng một chân của hỏa diễm quái thú kia, quái thú kia thiên phú dị bẩm, thân ngọn lửa thiếu chút nữa vô địch, nhưng cũng khó đỡ nổi một kiếm của Ngô Đông, đủ chứng minh uy lực một kiếm này mạnh đến cỡ nào!
Chu Hằng lại tùy tiện đi dùng bàn tay trần đón đỡ, thế này quá là cuồng ngạo!
Cuồng ngạo ở Tiên giới không phải là chuyện tốt, sẽ có một ngày hại chết chính mính
Còn hiện tại, xem ra ngày này đã đến sớm!
– Ha ha ha! Ngô Đông cười lạnh, hắn tự nhiên tràn đầy tin tưởng một kiếm của mình, đừng nói chém rụng bàn tay của Chu Hằng, ngay cả thân thể hắn cũng phải bị chém làm hai!
Chu Hằng thờ ơ như không chụp tới, một tiếng oong rung động, tay trái của hắn cứng lại, bàn tay nắm lấy một đoàn kiếm khí! Mặc cho kiếm khí giãy giụa thế nào cũng vô dụng, căn bản không thoát khỏi nắm giữ!
Phụt! Phụt! Phụt!
Mọi người đều thè lưỡi ra, quả thật không thể tưởng tượng!
— Rốt cuộc thân thể người này mạnh mẽ đến cỡ nào?
Quái vật kìa!
Tay trái Chu Hằng xiết lại, ầm một cái, đoàn kiếm khí kia liền nổ tung!
Cùng lúc, thân thể Ngô Đông rung lên, sắc mặt nháy mắt trắng bệch, miệng há ra phun mạnh một ngụm máu.
Tâm thần của hắn nối liền với kiếm khí, kiếm khí bị diệt, hắn cũng bị thương không nhẹ.
Đến đây, thắng thua đã rõ không cần phải nói!
Chu Hằng mạnh hơn Ngô Đông nhiều lắm!
Đối thủ của hắn tuyệt không phải Nhật Diệu Vương 9 luân, thậm chí Nhật Diệu Vương 10 luân, mà là Nhật Diệu Vương 11 luân, 12 luân đánh thủng hàng rào cảnh giới!
Chí tôn trẻ tuổi chân chính, phong thái vô địch chân chính!
Đặt chung một chỗ, Ngô Đông lập tức biến thành một cái chú thích, chỉ vì nổi bật sự hùng mạnh của Chu Hằng.
– Ngươi… rốt cuộc là ai? Ngô Đông lau vết máu ở khóe miệng, hắn thật không cam lòng thua trên tay một vô danh tiểu tốt.
– Ngươi còn không xứng biết! Trong mắt Chu Hằng lóe lên sát khí nóng cháy.
Hắn bước thẳng về phía Ngô Đông, nương theo uy thế một đòn trước đó, toàn thân hắn tỏa ra khí thế kh*ng b*, như là có thể nghiền nát tất cả.
Ngô Đông từng bước lui ra sau, khí thế của hắn đã suy bại, làm sao cũng không thể đấu lại được Chu Hằng. Hắn muốn danh tiếng, muốn vượt qua biểu ca luôn ở trên đầu hắn, nhưng hắn chưa từng nghĩ tới vì như thế mà trả giá bằng sinh mệnh.
Nhưng bị khí cơ dẫn dắt, hắn căn bản không dám xoay mình chạy thẳng, bởi vì sẽ dẫn tới một đòn toàn lực của Chu Hằng!
Một bên lùi, một bên tiến, nhưng tốc độ của Chu Hằng nhanh hơn Ngô Đông vài phần, làm khoảng cách giữa hai bên từng bước thu nhỏ.
Mười trượng, tám trượng, ba trượng!
Khi khoảng cách này rút ngắn còn một trượng, ánh mắt Ngô Đông toát ra bối rối, khoảng cách hai người quá gần, gần đến mức đủ cho Chu Hằng phát động một đòn mạnh nhất!
Chó cùng rứt giậu!
Cổ của Ngô Đông không cần rửa thật sạch, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không cam lòng mặc cho Chu Hằng cắt xé!
– Chết!
Hắn toàn lực phát ra, tinh khí thần nháy mắt tăng lên cực hạn, đánh ra một chiêu rực rỡ nhất trong cuộc đời hắn, một kiếm chém qua, cả ngọn núi như bị áp chế, thế lựa bị đè xuống.
Người nóng lên liều mạng, đây là một kiếm bị đè ép tận cùng mới thăng hoa, thậm chí trong vòng mười năm Ngô Đông cũng chưa chắc có thể phát ra được một kiếm như thế nữa.
Chu Hằng không hề cảm giác, vẫn vươn tay trái ra, tiểu phù văn công kích lưu chuyển trong lòng bàn tay hắn!
Keng!
Hắn nắm lấy trường kiếm Ngô Đông đánh xuống, dùng sức bóp lại, một tiếng vang giòn, thanh bảo kiếm này bị hắn mạnh mẽ bóp vỡ thành vô số mảnh vụn lấp lánh!
Không đợi Ngô Đông có phản ứng, hắc kiếm trên tay phải Chu Hằng đâm ra!
Ngô Đông không thể tin nổi nhìn lưỡi kiếm đâm vào ngực trái, nhưng ý niệm còn chưa xoay chuyển, thân thể ngã ầm xuống, một mảnh máu tươi tràn ra, khí tức đứt đoạn!
Một vị thiên tài cực có khả năng trở thành chí tôn liền ngã xuống như thế!
Mọi người đều không dám phát ra tiếng thở mạnh, cảm giác cả người cứng ngắc, da đầu tê dại, nổi lên một lớp da gà, máu muốn chảy ngược!
Giết thiên tài như giết chó!
Quá mạnh mẽ, quá khí thế!
Nhớ tới lúc đầu khinh thường Chu Hằng, mọi người đều thầm xấu hổ, loại thiên tài cực hạn này đã không còn trong khả năng tưởng tượng của bọn họ, ngay cả đám người Nhất Kiếm Phá Thiên, Hàn Sương công tử thì ai có thể chống đỡ được bước chân l*n đ*nh của Chu Hằng?
Mọi người vội vàng giải tán, đi vòng qua Chu Hằng, bày tỏ lòng tôn trọng hắn.
Trong này không thiếu tồn tại Nhật Diệu Hoàng, thậm chí Nhật Diệu Đế, nhưng ở trong này chỉ có chí tôn Nhật Diệu Vương mới là vương duy nhất!
Chu Hằng tiện tay ném tảng đá trong tay cho con lừa đen, nói: – Cho ngươi!
Con lừa đen đùng một cái đá bay cục đá, nói: – Xì, bổn tọa thu phế phẩm hay sao?
– Ha ha ha! Nhặt được một cái bảo bối rồi! Băng Tú Lan lại tươi cười đầy mặt nhặt lấy tảng đá. – Đây chính là Hỏa Diễm Thạch khá tinh thuần, đã có thể sinh ra linh trí, cầm tảng đá này tu luyện, nói không chừng có thể lĩnh ngộ ra một môn thần thông!
– Ô hay tiểu nha đầu kia, mau trả lại bảo vật cho bổn tọa! Con lừa đen vừa nghe liền trở mặt, nhảy dựng lên lao về phía Băng Tú Lan.
– Con lừa thối, ngươi dám qua đây bổn tiểu thư đóng cho ngươi một cái ấn! Băng Tú Lan lấy ra Trấn Hồn Ấn.
Con lừa đen lập tức đổi bộ mặt khác, mặt dày nói: – Cô nương ngoan, có gì từ từ nói mà!
Cái dáng tiện lộ rõ, đều toát ra trong xương tủy.
💬 Bình luận chương