Chu Hằng liền có cảm giác thua nàng luôn, cố tình nàng vẫn nghiêm túc như thế, làm trong thời gian ngắn hắn không biết phải nói gì mới được.
– Có người đuổi giết ta, không lâu nữa sẽ chạy đến, tốt nhất ngươi lập tức rời đi!
Cổ Tư ngừng một hồi rồi nói.
– Nhìn ra được!
Chu Hằng thở dài, bằng không sao nàng lại trúng độc được.
– Vậy vì sao ngươi còn không đi?
Cổ Tư dùng ánh mắt trong veo không một chút tạp chất nhìn Chu Hằng.
– Tu vi của cô ta là Sơ Phân nhất trọng thiên, ngươi rất mạnh, nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của cô ta!
Sơ Phân nhất trọng thiên? Vậy hắn quả thật không phải là đối thủ! Tuy nhiên, ánh mắt của nữ nhân này thật lợi hại, có thể nhìn ra được chiến lực thật sự của mình?
Chu Hằng không khỏi cổ quái, nữ nhân này nhìn như ngây thơ đến không hiểu chuyện đời, nhưng lại vô cùng thông minh, có thể nhìn thấu mọi thứ, vô cùng quái dị.
Ngẫm lại cũng phải, nếu nàng thật ngây ngốc đến cỡ đó, làm sao có thể tu luyện đến Sơ Phân Cảnh!
– Còn muốn chạy? Đã không kịp nữa rồi!
Tiếng nói ngọt ngào vang lên, một bóng người kéo dài bay đến, khí tức đáng sợ hùng hồn trào ra, vượt xa trình tự Tụ Linh Cảnh!
Sơ Phân Cảnh!
Đây là người đang đuổi giết Cổ Tư? Cổ Lộ?
Chu Hằng híp mắt nhìn lại, chỉ thấy cô gái này cũng chỉ khoảng 24-25, dung mạo tuyệt lệ, giống y như đúc với Cổ Tư!
Chỉ nhìn mặt của hai nàng, quả thật khó phân biệt được ai là ai, tuy nhiên nếu nhìn toàn thn6, vậy chỉ cần không phải người mù cũng có thể phân biệt ra được – Tuy rằng chiều cao của hai người giống nhau, nhưng kích cỡ ngực lại hoàn toàn khác.
Cổ Lộ ngực bằng phẳng, chút độ cong cong hở lên có thể bỏ qua không tính.
Hai cô gái này tuyệt đối là tỷ muội song sinh!
– Ngươi nhanh hơn ta dự tính 3 phút!
Cổ Tư rất bình tĩnh nói, chỉ sang Chu Hằng.
– Hắn chỉ là người không liên quan, để hắn đi!
– Hừ! Ngươi nói không liên quan thì không liên quan, cố tình ta muốn giết hắn!
Cổ Lộ toát ra nụ cười ngọt ngào xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, nhưng lại lời nói ra lời độc ác khiến người ta không rét mà run.
– Gây chuyện vô lý!
Cổ Tư lạnh lùng quát mắng.
– Cổ Tư, mạng ngươi còn khó giữ được, còn nghĩ cho sống chết của tiểu tình nhân?
Cổ Lộ ngọt ngào nói, tính cách đôi tỷ muội này hoàn toàn trái ngược, một người lạnh băng một người nhiệt tình, nhưng cố tính người nhiệt tình lại là một ma đầu.
– Yên tâm, dù sao cũng là tỷ muội, ta sẽ chôn các người chung một chỗ!
– Không cần lo lắng, ta còn chưa muốn chết!
Chu Hằng xen lời.
– Ngươi có muốn hay không cũng vô dụng, mấu chốt là ta muốn ngươi chết, không ai có thể cứu được ngươi!
Cổ Lộ cười ngọt ngào với Chu Hằng.
– Chưa chắc!
Thân hình Chu Hằng chuyện động, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, vừa nhấc bước liền đến bên cạnh bên cạnh, vòng tay ôm lấy nàng, toàn lực chạy đi.
Một khi thi triển toàn lực Tấn Vân Lưu Quang Bộ, vậy là tốc độ sẽ tăng lên gấp trăm lần!
Vù, trong nháy mắt Chu Hằng liền hóa thành một chấm đen nhỏ.
– Đáng giận!
Cổ Lộ giận dữ gầm lên, trên mặt vẫn duy trì tươi cười, nhìn rất là quỷ dị.
– Các ngươi trốn không thoát!
Nàng cất bước đuổi theo.Không thể không thừa nhận, Sơ Phân Cảnh bất kể là lực lượng hay tốc độ, đều là nghiền ép tuyệt đối Tụ Linh Cảnh! Nhưng như vậy vẫn cứ không thể so sánh với Tấn Vân Lưu Quang Bộ, Cổ Lộ cũng toàn lực hành động, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Hằng ôm lấy Cổ Tư biến mất trong tầm mắt của nàng.
Mất dấu rồi!
Bùm! Bùm! Bùm!
Nàng tức giận liên tục vung quyền đánh chưởng, lực lượng Sơ Phân Cảnh vô cùng đáng sợ, một đòn là mặt đất xuất hiện một cái hố sâu hai trượng, phá hủy sạch cây to chọc trời xung quanh.
…………
Chu Hằng toàn lực chạy đi, với tích lũy linh lực của hắn hiện tại cũng chỉ duy trì được chừng 10 phút, liền nhanh chóng cảm thấy linh lực khô cạn.
Oong… Hắc kiếm trong đan điền đột nhiên rung lên, chỉ về một hướng.
Chu Hằng sửng sốt, vốn hắn tưởng sau khi tiến vào Tụ Linh Cảnh thì hắc kiếm mất đi công năng “tìm bảo”, không ngờ bây giờ lại có phản ứng. Hắn vội xoay người, phóng về phía hắc kiếm chỉ đến.
Một cỗ có cảm giác quỷ dị đến không cách nào hình dung ập đến, Chu Hằng cảm giác như thân mình bị kiềm hãm, hắn cùng Cổ Tư lập tức biến mất tại chỗ, giống như bị thứ gì nuốt mất.
Bùm!
Chu Hằng hoàn toàn kiệt sức, cắm đầu ngã lăn ra đất, còn Cổ Tư thì xoay mình, vững vàng đáp xuống đất, đang quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Qua sông dỡ cầu mà, cũng không tới dìu hắn một cái!
Chu Hằng cũng đứng lên, hiện tại nào có lòng dạ đi so đo mấy chuyện này, hắn quét mắt nhìn qua, chỉ thấy đây là một chỗ phế tích khổng lồ, khắp nơi là tường đổ trụ gãy, cỏ dại thành bụi, vô cùng hoang vu.
Nơi này cũng có bảo vật?
– Đây là chỗ nào?
Chu Hằng nhướng mày, xung quanh tuy rằng có cây cỏ xanh mát, nhưng hắn có một loại cảm giác, hắn không còn ở chỗ lúc trước.
– Chúng ta thông qua một cái trận pháp, tiến vào chỗ không gian che giấu này!
Cổ Tư bình tĩnh nói, nàng dường như không có dao động tâm tình gì, dù cho tỷ muội song sinh đuổi giết tới cũng không thấy nàng lộ ra biểu tình gì.
Di tích?
Trong lòng Chu Hằng khẽ động, lịch sử tồn tại của Huyền Càn đại lục thật sự quá dài lâu, rất nhiều thế lực hùng mạnh chôn vùi trong dòng sông lịch sử, chỗ bọn họ cư trú liền được gọi là di tích.
Phần lớn bên trong các di tích đều có thể tìm được bảo vật, đương nhiên, cũng tràn đầy nguy hiểm, trên đời trước giờ vốn không có bữa ăn miễn phí.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, điên cuồng hấp thu linh khí bù lại linh lực tiêu hao, Cổ Tư thì không ngừngloanh quanh trong phế khu, hết sức cẩn thận, hoàn toàn không giống vẻ không hiểu sự đời của nàng lúc trước.
Suốt hai giờ sau, Chu Hằng cuối cùng khôi phục được lực lượng, hắn đi tới chỗ Cổ Tư, hỏi:
– Có phát hiện điều gì kỳ lạ không?
– Không có, nơi này đều là kiến trúc thông thường, tuy nhiên đằng trước có một kiến trúc hoàn chỉnh, có lẽ sẽ phát hiện được gì!
Cổ Tư bình tĩnh nói, không nhìn ra một chút lo lắng.
Chu Hằng tin tưởng, nếu đổi lại thành Lâm Phức Hương, hiện tại hoặc là kích động đến mặt ngọc đỏ bừng, hoặc là lo lắng đến dậm chân liên hồi, đòi hắn phải tìm được đường ra.
Nữ nhân này đúng là kỳ quái!
Hắn đã không phải lần đầu tiên cảm thán như vậy, hỏi:
– Vì sao tỷ tỷ hoặc là muội muội của cô lại muốn đuổi giết cô?
💬 Bình luận chương