“Không có.” Thẩm Thần Minh không thể nào nói ra chuyện Dương Thiên Hà rình mò bọn họ được, chỉ cười nhạt trả lời qua loa, “Anh chỉ cảm giác như thấy có tên trộm, ngoảnh lại lại chẳng thấy gì.”
“Trộm? Đâu rồi?”
Ánh mắt Tần Song Song quét qua con phố, nhìn đi nhìn lại mấy lần cũng không thấy ai giống trộm.
Thẩm Thần Minh đưa tay chọc một cái vào trán cô nhóc: “Người ta con gái nghe đến hai chữ ‘tiểu thâu’ đã sợ run rẩy, còn em nghe xong sao lại hứng thú thế?”
“Đã có anh ở bên cạnh rồi mà! Em sợ trộm chỗ nào.” Tần Song Song thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng, “Trộm dám tới, anh chắc chắn không tha cho hắn.”
Vốn dĩ, thủ đoạn của Thẩm Thần Minh là cực phẩm, đối phó một tên trộm, chỉ trong nháy mắt đã có thể ấn ngã hắn bằng một ngón tay.
Nghe lời của cô nhóc, khóe miệng Thẩm Thần Minh khẽ nhếch lên.
Anh đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô: “Em nói không sai, bất kể tên trộm kia có bản lĩnh cỡ nào, gặp phải anh, cũng chỉ có phần thua.”
Dương Thiên Hà dám trộm rình cô nhóc nhà hắn, dám để trong lòng những ý nghĩ bất chính đối với cô nhóc nhà hắn, tuyệt đối không tha cho hắn.
Hai người đi bộ từ thị trấn về, khoảng hai tiếng đồng hồ, về đến nhà vội vàng dỡ đồ xuống, sắp xếp.
Đặt bếp than tổ ong vào vị trí, Tần Song Song bảo Thẩm Thần Minh đi mua ít than tổ ong về, tối nay phải đốt lên, sáng mai mới có thể nấu cháo hay làm gì đó.
Thẩm Thần Minh đạp xe đi, trước tiên tìm các chị vợ quân nhân hỏi thăm xem than tổ ong mua ở đâu, không ngờ họ bảo anh.
“Mua than tổ ong làm gì, chỗ chúng tôi có núi, chỉ cần chịu khó, lên núi nhặt đôi ba cành khô gì đó, cũng đủ nấu nướng rồi.”
“Cô biết cái gì, Phó đoàn trưởng Thẩm chắc chắn không nỡ để vợ lên núi nhặt củi đâu, cô nói cho anh ấy biết chỗ mua than tổ ong đi!”
“Lại đây, lại đây, tôi nói cho, tôi biết chỗ có bán.”
Nghe lời các chị vợ quân nhân, Thẩm Thần Minh không biện giải, chỉ cười. Thật lòng mà nói, anh thực sự không nỡ để cô nhóc nhà mình lên núi nhặt củi.
Tuy cô ấy xuất thân từ nông thôn, nhưng ở nhà cũng là số phận hưởng phước.
Lúc anh rời đi, mẹ vợ kéo anh sang một bên, dặn đi dặn lại, bảo anh chăm sóc thật tốt cho cô nhóc. Còn nói ở nhà cô ấy vốn dĩ là loại 'áo đến tay mặc, cơm đến miệng ăn', mấy anh trai chị dâu trong nhà đều cưng chiều.
Ba đời nhà họ Tần, chỉ có mỗi mình cô ấy là con gái, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Cô nhóc ở nhà mẹ đẻ sống thoải mái dễ chịu, không có lý nào lấy anh rồi lại bắt đầu chịu khổ. Thẩm Thần Minh anh ta đã vô dụng đến mức, nuôi vợ cũng không nổi, phải dựa vào việc cô ấy lên núi nhặt củi để tiết kiệm chút tiền sinh hoạt sao?
Anh thà đi thêm một nhiệm vụ còn hơn để cô nhóc nhà mình sống cảnh thảm thương lếch thếch như vậy.
Nhỡ đâu trên núi trượt chân ngã thì làm sao?
Nghĩ đến thôi đã thấy lo lắng.
Đạp xe đến xưởng than dùng thùng giấy đựng năm mươi viên than tổ ong mang về, Tần Song Song đã sắp xếp xong xuôi đống đồ vừa mua, đang xử lý chậu tôm cá kia.
Để than tổ ong ở góc bếp, Thẩm Thần Minh mồ hôi nhễ nhại, rửa tay xong, ngồi xổm xuống định giúp xử lý tôm cá, bị Tần Song Song ngăn lại.
“Anh đi tìm ít củi nhỏ về, châm lửa cái bếp lò đi.”
Thẩm Thần Minh làm ra vẻ khó xử: “Con bé kia! Kiếm củi anh làm được, châm bếp lò thật sự không biết.”
Tần Song Song liếc anh một cái đầy ẩn ý: “Vậy anh đi kiếm củi đi, lát nữa em sẽ châm bếp lò.”
“Được!”
Thẩm Thần Minh đứng dậy đi tìm củi.
Anh cũng không đi xa, chỉ quanh sau nhà tìm mấy mảnh gỗ thừa còn sót lại khi xây nhà.
Không to lắm, đều loại rộng chừng hai ngón tay. Người đun bếp củi lớn không thích dùng, nhưng bọn họ châm bếp lò thì vừa hay.
💬 Bình luận chương