“Sao anh lại nói vậy?” Tiền Quốc Quân hỏi.
Triệu Vạn Hoa ở ghế lái cũng thấy kỳ lạ, sao lại không phải là Đường Vĩ? Chẳng phải nói nhà hắn có hầm ngầm sao? Có đầu lâu thi th.ể nữ giới sao? Có máy ảnh siêu nhỏ và một số thứ khác sao?
Vậy chắc chắn có liên quan đến vụ rò rỉ tin tức tuyệt mật mà họ vẫn đang điều tra. Nếu không phải làm chuyện mờ ám, việc gì phải đào một cái hầm ngầm?
“Mặc dù tôi không biết trong máy ảnh siêu nhỏ có gì, nhưng căn cứ vào những dữ liệu hắn viết ra, thì đó không phải là những tin tức bị rò rỉ trong hồ sơ vụ án. Tôi không phát hiện bất kỳ chữ viết hay ký hiệu nào liên quan đến tin tức trong hầm ngầm của hắn.”
Tiền Quốc Quân sững sờ một lúc: “Không sao! Bắt người trước rồi tính sau.”
Thẩm Thần Minh khẽ gật đầu, anh cũng sợ Đường Vĩ phát giác điều gì đó, lấp hầm ngầm, hủy hoại chứng cứ. Bắt người trước, rồi mới nói chuyện khác.
Dù hắn không rò rỉ tin tức gì ra ngoài, việc trong hầm ngâm đầu lâu của Vương Quế Hà cũng đủ khiến Đường Vĩ ăn cơm tù.
Ba người lái xe đến nhà Đường Vĩ, đêm hôm khuya khoắt như vậy, chắc chắn hắn đang ở nhà.
Đỗ xe bên ngoài khu dân cư, ba người xuống xe đi bộ vào trong.
Thẩm Thần Minh đã đến vài lần, đã nắm rất rõ địa hình, dẫn hai người, tránh những đoạn đường đông người, thuận lợi đến trước cửa nhà Đường Vĩ.
Trong nhà đèn sáng, chứng tỏ có người ở nhà.
Thẩm Thần Minh bước lên gõ cửa, trong nhà vang lên giọng nói của Đường Vĩ: “Ai đấy?”
“Tổ dân phố đây, kiểm tra hộ khẩu.”
Tiền Quốc Quân kinh ngạc liếc nhìn Thẩm Thần Minh, thấy lý do anh bịa ra khá hay. Tổ dân phố đến kiểm tra hộ khẩu, không có hộ gia đình nào không mở cửa.
Quả nhiên, người trong nhà bước lại, mở cửa.
Phát hiện là ba người đàn ông, hắn vội vàng định đóng sập cửa lại, bị Thẩm Thần Minh dùng sức đẩy bật ra, ngay sau đó một cước đá Đường Vĩ ngã ngửa.
Triệu Vạn Hoa là người cuối cùng bước vào, đóng cửa lại.
Đường Vĩ dưới đất bò dậy, khiếp sợ nhìn Thẩm Thần Minh và Tiền Quốc Quân, tức giận: “Các người làm gì vậy? Sao vào nhà là đ.á.nh người?”
Chẳng lẽ là cướp vào nhà? Trông cũng không giống lắm! Bọn cướp vào nhà thích che mặt, sợ bị nhận ra. Ba người họ tuy ăn mặc bình thường, nhưng trên người lại toát ra khí thế uy nghiêm không thể xem thường, chẳng lẽ là tay vong mệnh?
Thẩm Thần Minh: “...”
Hắn đúng là giỏi suy diễn, được rồi, hắn muốn chúng ta là gì thì chúng ta là cái đó, tôi không ý kiến.
“Đúng vậy! Anh có ý kiến gì sao?” Thẩm Thần Minh nở nụ cười bặm trợn, “Khai đi! Tiền của anh giấu hết ở đâu? Vương Quế Hà đã nói hết với tôi rồi.”
Vừa nghe thấy tên Vương Quế Hà, sắc mặt Đường Vĩ lập tức tái nhợt, như thể bị người ta nắm được yết hầu. Tiền Quốc Quân và Triệu Vạn Hoa vô cùng phối hợp, trên mặt đều lộ ra nụ cười bặm trợn.
Họ cũng muốn biết phán đoán trước đó của lão Thẩm có chính xác không, hãy tạm diễn một vở kịch, xem phản ứng của Đường Vĩ thế nào đã.
“Anh quen Vương Quế Hà? Anh quen cô ấy khi nào? Sao tôi không biết?”
Trong mắt Đường Vĩ đỏ ngầu, dường như việc Vương Quế Hà quen biết đàn ông khác ngoài hắn là một tội lỗi không thể tha thứ. Lúc này, Thẩm Thần Minh đã hiểu, hắn chặt đ.ầ.u Vương Quế Hà đem ngâm, là muốn lưu giữ một chút kỷ niệm.
Thẩm Thần Minh cười càng trở nên tà ác, nếu Tiền Quốc Quân không quen biết anh, hẳn sẽ thực sự tưởng người đứng bên cạnh là đại ca nào đó của giới xã hội đen. Khí thế trên người anh chuyển biến quá nhanh, người thường khó lòng đỡ được.
💬 Bình luận chương