“Cao hơn có gì giỏi? Suốt ngày sờ đầu em làm gì vậy?”
Nói ra mới tức, Thẩm Thần Minh nhìn chừng hơn một mét tám, nguyên chủ chỉ cao khoảng một mét sáu, đứng trước mặt anh, đỉnh đầu vừa đúng đến vai anh.
Muốn sờ đầu cô, chỉ cần giơ tay là sờ được, không tốn chút sức lực nào.
“Thích mà.”
Quả đúng là một lão nam nhân độc thân hai mươi tám năm, nói lời tình mà không hề quanh co, thẳng thừng, tuôn ra là nói.
Tần Song Song muốn phản bác, nhưng lại không tìm được từ nào.
Người ta đã nói là thích rồi, cô còn có thể nói gì nữa?
“Cô nhóc! Anh thật sự thích sờ tóc em, rất mượt, nếu em không thích thì anh không sờ nữa.”
Thẩm Thần Minh không muốn làm tiểu cô nương không vui, cô ấy bị Dương Thiên Hà thôi hôn, biết đâu trong lòng đang buồn khổ.
Cho phép cô thương tâm một đêm, từ ngày mai trở đi, phải quên hắn ta đi, giao toàn bộ tâm tư cho anh.
Tần Song Song nghĩ thầm, cũng không phải là không thích, chỉ là hơi ngại ngùng thôi, động tác sờ đầu đó của người chú thật khiến người ta rung động.
Anh hơi kiềm chế một chút có được không? Trái tim già nua của một thiếu nữ sắp bị anh làm cho bốc khói rồi.
Hai người đến nhà ăn, trên bảng đen viết các món ăn cung cấp tối nay, có thịt kho tàu, cá đuối kho, rau muống, bí đao xào, bí xanh xào, mướp xào.
Thẩm Thần Minh gọi một suất thịt kho tàu, một suất cá đuối kho, thêm một suất bí xanh xào, cho Tần Song Song gọi ba lạng cơm, còn anh ta gọi tám lạng.
Hai người ăn ba món cũng tạm đủ, gọi món xong, trả tiền và tem phiếu, tìm một bàn ngồi xuống.
Tần Song Song kiếp trước chưa từng thấy nhà ăn thời đại này, cảm thấy rất mới lạ, quay đầu nhìn khắp nơi. Người đến đây ăn không nhiều, tổng cộng chỉ có ba bàn.
Một bàn là họ, một bàn khác là hai ông bà lão, trông như một cặp vợ chồng.
Một bàn bên cạnh là hai người đàn ông, nên là có một chút địa vị thân phận, họ gọi toàn là món ngon, mà còn gọi tới hai suất.
Họ đều đã ăn rồi, ông lão gỡ xương cá trên miếng cá đuối cho bà lão, sau đó như dâng báu vật, gắp thịt cá cho vào bát của bà, cười tít mắt nhìn bà ăn.
Bà lão như một tiểu cô nương cười đến mắt cũng tít lại, gắp miếng thịt cá không xương lên, từ từ ăn. Động tác của bà rất ưa nhã, như thể đang ăn không phải là cá đuối, mà là sơn hào hải vị của thế gian.
Cảnh tượng này khiến Tần Song Song sững sờ, bỗng nhớ đến một từ, “tương duyên tương tựa”.
Ông lão và bà lão trước mắt đã diễn giải rất tốt ý nghĩa của thành ngữ này, chỉ là một cảnh tượng giản dị mộc mạc như vậy, cũng chỉ có thể thấy được ở thời đại này mà thôi.
Nhân vật đời sau thì dục vọng ngang tàng, bất kể là người già hay người trẻ, ai nấy đều nóng nảy hấp tấp, rất ít khi có sự đồng hành và thấu hiểu lẫn nhau.
Mọi người đều chú trọng sở thích cá nhân, hứng thú cá nhân, chỉ cần bất đồng quan điểm là ly hôn, ngay cả ông già bà lão cũng nháo nhào ầm ĩ.
Rất khó để thấy hạnh phúc bình thường của những người bình thường lại hiện ra trước mặt cô một cách không chút giấu giếm như vậy. Kiếp trước, cha mẹ cô đã ly hôn khi cô học cấp hai.
Ông bà nội lần lượt qua đời sau khi cô học cấp ba, cha mẹ mỗi người đều có gia đình riêng, có con riêng, cô trở thành người thừa thãi nhất trên đời.
Bốn năm đại học, người khác nghỉ hè nghỉ đông vui vẻ trở về nhà, cô lại chỉ có thể một mình co ro trong ký túc xá, không thì đi khắp nơi làm thêm trang trải.
Nhưng cũng có cái hay, chính vì sự chăm chỉ hiếu học, dám làm chịu làm của cô, sau khi tốt nghiệp cô được lưu lại trường giảng dạy, trở thành một giáo viên ngoại ngữ đại học.
💬 Bình luận chương