"Hai bình long huyết cứ như vậy không không bị Thái ca cùng Tiểu Hắc phá hư rồi!"
Sau hồi lâu, Trương Đức Bưu vẫn chưa hồi phục tinh thần lại, hắn liều mạng mới có được hai bình long huyết, vậy mà một lọ bị Thái ca uống vào trong bụng một lo dung nhập vào trong huyết mạch Tiểu Hắc, kết quả một cái rắm cũng chả đánh ra được, cứ như vậy mà lãng phí không không.
Đó chính là máu Thánh long đó nha!
Tùy tiện cầm một lọ ra ngoài đấu giá cũng đủ để hắn trả món nợ năm mươi vạn kim tệ cho Tinh viện rồi.
"Nếu không, mình "xin tí huyết" tên hỗn đãn Thái ca này, sau đó mang ra ngoài đấu giá trả nợ? Máu của thập lục cấp Vương cấp ma thú. Có thể dùng để chế tạo ma pháp trượng cao cấp và sử dụng trong thuật luyện kim, rất nhiều Ma đạo sư trong Tinh viện tình nguyện dùng nhiều tiền để mua sắm…"
Trương Đức Bưu không có ý tốt nhìn chằm chằm về phía Lục Dực Kim Quang tê, chỉ thấy vật nhỏ hung tàn đang rất phấn khởi nói chuyện với Tiểu Hắc, buổi tối hôm trước khi nó bay trên bầu trời thương hội Hogan chứng kiến nhà quý tộc Matt Houston bên cạnh có nuôi một đầu Vương cấp ma thú Đại Địa bạo hùng, không bằng đêm nay đến thưởng thức mùi vị thịt hoang dã.
Cự khuyển nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu.
"Tiểu Hắc bị Thái ca dạy hư rồi…Thái ca hung tàn như vậy, bảo nó cho tí máu? Chỉ sợ rằng nó xin ta tí huyết trước thì có!"
Trương Đức Bưu liền bỏ đi ý nghĩ này, đi đến thư viện tìm hiểu thêm về tư liệu phương pháp dung hợp huyết mạch, trong thư viện Tinh viện chỉ ghi lại những thông tinh liên quan về dung hợp huyết mạch, cũng không ghi rõ chi tiết về tri thức này.
Trong tư liệu có nói, dung hợp huyết mạch là một thuật luyện kim cực kỳ cao thâm, thuộc một hệ thống khác biệt hoàn toàn so với thuật luyện kim thông thường.
Thuật luyện kim bình thường chủ yếu chế tạo những loại thuốc nước, vũ khí cùng những công cụ trong cuộc sống, mà dung hợp huyết mạch là đem thuật luyện kim tác động trực tiếp lên cơ thể.
Loại thuật luyện kim này khởi nguồn từ thời kỳ thượng cổ, ngay từ đầu đã trở thành đề tài nguyên cứu chính của Tử Linh ma pháp sư. Tử Linh ma pháp sư rất thích dùng người sống để tiến hành thí nghiệm, bởi vậy loại thuật luyện kim này được người khác gọi là "Nhân Thể Luyện Kim thuật" đầy tà ác, bị người đương quyền chèn ép. Truyện được quân nhiều Man đấu sĩ như vậy, khẳng định có phương pháp khác để đột phá, không bằng đi tới vài Chủ thành Man tộc du lịch vài ngày…"
Nghĩ tới đây, Trương Đức Bưu đi vào phòng làm việc của viện trưởng, từ biệt Bane Claren.
- Ngươi phải rời khỏi Tinh viện? Như vậy cũng tốt….
Sắc mặt Bane Claren ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Thiết Bích Hùng Quan đã phái người đến rồi, phỏng chừng rất nhanh sẽ chú ý đến ngươi.
Trong lòng Trương Đức Bưu cả kinh, sau khi tiêu diệt thương hội Hogan, những người biết hắn có tham gia cũng không nhiều, Bane Claren cùng những người trong bộ lạc Cuồng Lang chắc chắn sẽ không nói việc này ra ngoài, mà Lục Dực Kim Quang tê lại có không ít người chứng kiến, tuy nói giờ phút này Thái ca đã biến thành một con mèo nhỏ, nhưng những người có tâm ý chỉ cần chứng kiến nó sẽ khó tránh khỏi liên tưởng đến cự thú phát động công kích vào thương hội Hogan đêm đó.
"Chỉ sợ không thể ở mãi tại thành Philina được rồi, thương hội Hogan buôn bán nô lệ, vốn là hành vi bổ sung tài chính vụng trộm của Kháo Sơn vương, vì danh dự, hắn cũng chưa chắc dám quang minh chính đại để đối phó ta, nhưng phái mấy cao thủ đi giết ta thì dư sức. Lạc Nhật sâm lâm cũng không thể trở về, không thể mang nguy hiểm đến cho tộc nhân, không bằng ta đi Huyền Cốt thành."
Trương Đức Bưu thu dọn đồ đạc đơn giản một chút, thay đổi dung mạo của mình thành một gã Ma pháp học đồ vừa cao vừa gầy, bảo Thái ca cùng Tiểu Hắc chờ mình ở ngoài thành trước, hắn đi bộ một mình thản nhiên rời khỏi thành Philina.
Sau khi tìm được Tiểu Hắc cùng Thái ca, Trương Đức Bưu khôi phục diện mạo cũ, đi về hướng Huyền Cốt thành. Đi chưa được bao xa, đột nhiên Tiểu Hắc đặt chân dừng bước, ngẩng đầu lên cao ngửi ngửi trong không khí, đột nhiên rít gào một tiếng, nhanh chân chạy nước rút về phía trước.
Trong lòng Trương Đức Bưu khó hiểu, chỉ nghe sau lưng truyền đến tiếng nổ ầm ầm, vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy địa phương bọn họ vừa đứng bây giờ đã hoàn toàn trở thành một biển lửa, ngọn lửa cuồn cuộn nổi lên cao hơn mười thước.
Một vóc dáng yểu điệu chậm rãi bước ra từ trong biển lửa, đấu khí cường đại giống như thực chất, hình thành một cỗ gió lốc đấu khí bao quanh người, đẩy ngọn lửa sang một bên.
Mà ở bầu trời phía trên biển lửa, một Ma pháp sư đang đứng giữa không trung, giật mình nhìn người nọ.
Từ trong biển lửa bước ra là một cô gái thoạt nhìn không tới hai mươi tuổi, mặc một bộ quần áo trắng tinh khiết, đôi chân trần đang đạp trên lửa mà đi, giống hết như thiên sứ hạ phàm.
- Ngươi là ai? – Ma pháp sư trên không trung hiển nhiên không cùng một phe với cô gái này, lập tức lạnh lùng nói:
- Người của Kháo Sơn vương đang làm việc….
Nàng kia nhẹ nhàng phất tay, lời Ma pháp sư kia còn chưa dứt, nhất thời giống như một bả đao vô hình chém qua, đầu lìa khỏi cổ.
Trương Đức Bưu cảm thấy da đầu tê dại, đột nhiên cảm thấy bàn tay mình vừa đau vừa ngứa, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy ma huyết trớ chú trên tay mình đang phát sáng lên, máu đen lưu động dưới da không ngừng, sắc mặt không khỏi kịch biến, lớn tiếng kêu lên:
- Thái ca!
💬 Bình luận chương