Hắn vừa dứt lời, phía sau truyền đến âm thanh của hai người khiêng, giọng nói sang sảng đến mức hàng xóm cũng nghe được: "Tiên sinh, quan tài để trong viện này sao?"
Trước mắt Triệu Vu như biến thành một màu đen, toàn thân đều đau đớn, tưởng như muốn ngã trên mặt đất giả chết. Nhưng hắn cảm thấy như vậy thật sự rất mất mặt, đành phải cắn răng nói: "Nâng vào đi."
Cố Ẩn Triều đứng yên tại chỗ, giống như nghe không hiểu ý nghĩa của hai chữ "Quan tài" này, hắn ngơ ngẩn mà nhìn chằm chằm cửa, thấy hai người đem một chiếc quan tài nâng vào, run giọng hỏi: "A Vu, cái này, là cho ai dùng?"
Triệu Vu không trả lời vấn đề này, hắn lấy ra chút bạc vụn cuối cùng trên người, đưa cho hai người kia rồi đuổi đi.
Cố Ẩn Triều rốt cuộc nhịn không nổi, ba bước hợp làm một tiến đến chỗ Triệu Vu, cưỡng bách Triệu Vu nhìn chính mình, ách thanh chất vấn: "Triệu Vu! Quan tài này là cho ai?!"
Hắn từ Thiên Sơn chạy về trấn nhỏ, chỉ nhìn thấy Ninh Tố cùng một nữ hài, bóng dáng Triệu Vu như mất tăm mất tích, tiểu viện trống rỗng. Một khắc đó, hắn cảm thấy tim mình đang bị đào rỗng.
Mới đầu, Cố Ẩn Triều ở nhà đợi ba ngày, nhưng không đợi được Triệu Vu, hắn đi hỏi Ninh Tố, Ninh Tố chỉ nói Triệu Vu đi về phía đông, cụ thể thì không rõ.
Hắn thật là ngốc, lúc này còn tin lời Ninh Tố, thật sự đi về phía đông tìm kiếm. Cho đến khi lão tứ nghe được tin tức có người ở dưới chân núi nhìn thấy Triệu Vu, truyền tin cho hắn, mới hối hận xanh ruột, lập tức quay ngựa chạy về hướng tây.
Giờ phút này nhìn thấy chiếc quan tài, quả thực không khác gì tát một phát vào mặt hắn cảnh tỉnh, làm hắn đau đến mức muốn chết đi, trong cơ thể như có một ngọn lửa thiêu đốt, đem toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn thiêu thành tro bụi.
Triệu Vu nhẹ nhàng thở dài, giống như trước ôn nhu nói: "Cố Ẩn Triều, ngươi tới tìm ta làm gì? Như ngươi chứng kiến, quan tài này là ta tự chuẩn bị cho chính mình, ta đại khái không sống qua mấy ngày nữa đâu."
Nói đến đây, Triệu Vu đột nhiên cảm thấy một cỗ đau đớn kịch liệt từ tim phổi xông lên, phía sau lưng chảy đầy mồ hôi lạnh, đau đớn làm hắn đứng không vững, loạng choạng dựa vào quan tài, kịch liệt ho khan.
Hắn dùng tay che miệng, máu tươi từ kẽ ngón tay chảy ra.
Ai, hắn thật là miệng quạ đen sao? Nói chuyện xấu đều có thể trở thành hiện thực.
Sợ là hắn không chịu qua được ngày hôm nay rồi.
"A Vu, ngươi làm sao vậy?" Đồng tử Cố Ẩn Triều co rút lại, vội vàng đem Triệu Vu dựa vào người mình "Ngươi đừng làm ta sợ!"
Triệu Vu trong lòng âm thầm nghĩ, hắn thật sự không muốn chết ở trước mặt Cố Ẩn Triều, không muốn Cố Ẩn Triều thương hại hắn Huống hồ, hắn cũng không muốn lúc Cố Ẩn Triều nhớ lại mình, trước mắt là một thân ảnh gầy gò, máu tươi loang lổ.
Nếu có thể, hắn muốn hắn trong kí ức Cố Ẩn Triều, vĩnh viễn là bộ dáng sẽ trong sáng.
Cố Ẩn Triều hô to tên Triệu Vu, khiến Triệu Vu muốn giả điếc cũng không được, hắn nghẹn một hơi nhìn chằm chằm Cố Ẩn Triều, nghĩ, cũng tốt, nếu ngươi đã đến rồi, có một số việc phải dặn dò.
"Cố Ẩn Triều, khụ khụ" Triệu Vu nói được mấy từ, máu tươi trong miệng lại ồ ạt chảy ra, gian nan nói tiếp, "Ta có vài điều, muốn cùng ngươi nói Hiện tại bắt đầu, khụ khụ, ngươi hãy nghe thật nghiêm túc"
Cố Ẩn Triều tâm thần đều sợ, hắn nắm lấy tay Triệu Vu, dán ở gương mặt, muốn dùng cơ thể chính mình sưởi ấm: "A Vu, ngươi đừng nói ngốc nữa, bây giờ ta mang ngươi đi tìm đại phu, ngươi nhất định sẽ khá lên!"
"Ngươi mới là người nói lời ngốc nghếch, khụ khụ Trên đời này đại phu lợi hại nhất đã ở trước mặt, ngươi còn đi nơi nào tìm được nữa?"
Từng giọt nước mắt của Cố Ẩn Triều rơi trên mặt Triệu Vu, nhưng một chút ấm áp này cũng vô phương kéo lại cơ thể đang ngày càng lạnh xuống của Triệu Vu.
"Tiểu cố ca ca, kỳ thật ta rất sợ tối, ta ở một mình dưới mặt đất có chút sợ, cho nên muốn cầu xin ngươi, trước khi đóng nắp quan tài hãy châm vài ngọn nến. Ta không cần cái loại này màu trắng, khó coi Ngươi chỉ cần mua loại nến hỉ bỏ vào."
Còn không đợi Cố Ẩn Triều trả lời, Triệu Vu liền tiếp tục nói: "Chúng ta cũng có nữ nhi Ngươi thấy chưa? Thấy Yên Yên chưa? Nó là một hài tử xinh đẹp, nhưng ta không phải người cha tốt Khụ, về sau ngươi phải đối tốt với nó, nó nghịch ngợm cũng không cần trách móc nặng nề, vô luận phát sinh cái gì đều không thể để nó tự gánh vác, có được không?"
Cố Ẩn Triều gật đầu, nức nở nói: "Ngươi sau này tốt lên rồi, có thể làm một người cha tốt."
Triệu Vu nghĩ, hắn còn có "Về sau"?
Triệu Vu chớp chớp đôi mắt khô khốc, rốt cuộc không khóc, "Đúng rồi, còn có một chuyện. Ta ở trạch viện chôn hai vò nữ nhi hồng, chờ đến khi Yên Yên xuất giá, ngươi đào lên giúp ta, thay ta chúc nó tân hôn đại hỉ."
Hắn híp mắt, nhìn bầu trời xanh lam phía trên, tận tình mà tưởng tượng thấy cảnh nữ nhi xuất giá.
"A Vu, ta cầu xin ngươi, đừng đi, ngươi chống đỡ một chút được không?"
"Tiểu Cố ca ca, ngươi có biết hay không, ta cũng là người, cũng sẽ đau a?" Triệu Vu chậm rãi nở nụ cười, thanh âm trầm thấp, lại mang theo một loại quyết tuyệt chưa từng có "Ta đau như vậy, ngươi thả ta đi đi."
Ngươi, thả ta đi đi.
💬 Bình luận chương