Ngày tiếp theo, đội của Mục Trần có thêm ba huynh đệ Vương gia hợp tác gia nhập, chiến lực lại tăng thêm nhiều. Tuy vậy ba huynh đệ Vương gia cũng không có ý tưởng lấy Mục Trần làm thủ lĩnh, quan hệ hai bên vẫn chỉ là hợp tác.
Mục Trần cũng hiểu rõ điều này, hắn cũng không nghĩ muốn ba người kia gật đầu răm rắp thực hiện mọi mệnh lệnh của hắn, chỉ cần lúc thiết yếu góp sức là đủ, cứ thế sẽ duy trì hợp tác.
Cũng vậy, thỉnh thoảng Vương Thống cũng cung cấp cho Mục Trần vài tin tức về mấy điểm tụ tập dọc đường, cả bọn hợp tác càn quét, linh quang đạt được vui vẻ chia nhau.
Dĩ nhiên Vương Thống cũng không nói hết tất cả những tin tức, lâu lâu bọ họ cũng rời khỏi đội ngũ, lúc trở về thì có vẻ khá chật vật, nhưng mặt mày hưng phấn, rõ ràng là đi ăn mảnh.
Với việc đó, Mục Trần chỉ trề môi chẳng nói gì. Vốn bọn họ chỉ tính là hợp tác vì điểm tụ tập cực độ nguy hiểm kia, trước khi đến đó ai muốn làm gì cũng không sao cả.
Dù sao hắn cũng không thể bức ba huynh đệ Vương gia phải đại nghĩa nôn ra hết tất cả tin tức để dùng chung, làm thế có lẽ ba tên kia có bị đá khỏi Linh Quang giới cũng không cho hắn toại nguyện.
Cũng nhờ thái độ bình bình không can thiệp chuyện của người khác như thế, hai ngày sau mọi người xem như hòa thuận, huynh đệ Vương Thống cũng bỏ được khúc mắc vài ngày trước với Mục Trần. Lúc gặp nhau còn có thể ngồi tâm sự, tuy rằng quan hệ không quá thân thiết nhưng cũng tự nhiên khách sáo hơn nhiều.
Hai ngày sau.
Đội của Mục Trần đang hướng thẳng tới vị trí họ không cung cấp số lượng tin tức yếu nhớt như thế này thì Mục Trần cũng không có thu hoạch gì.
"Véo."
Trong sơn cốc có tiếng xé gió truyền ra, ba cô gái bay l*n đ*nh núi, gương mặt sung sướng khoái trá. Mục Trần tâm cao đòi hỏi lớn, điểm tụ tập thế này hắn không vừa mắt, nhưng với các nàng thì rất hài lòng hợp dạ.
Phía sau các nàng, ba huynh đệ Vương gia cũng theo sát, bám theo ba người ra vẻ khá ân cần, nhưng ba cô gái chỉ mỉm cười đối đãi, tuy hai ngày qua quan hệ khá tốt cũng gần gũi, nhưng các nàng vẫn tin tưởng Mục Trần hơn.
- Tổng cộng thu được 600 linh quang.
An Nhiên mỉm cười báo cáo với Mục Trần.
- Mọi người giữ lấy hết đi.
Mục Trần gật đầu, Linh Binh quang giờ đây hắn đã không màng, vả lại đều do An Nhiên và các nàng vất vả đi thu gom, nam nhi như hắn cũng không thể đưa mặt mo đi chiếm hết lợi ích.
- Vẫn là Mục huynh phóng khoáng.
Vương Thống thấy thế liền cười nói tán thưởng.
Mục Trần liếc nhìn hắn, nói:
- Lần sau phiền ngươi tìm cho chúng ta một điểm tụ tập cho ra hồn một chút, mấy cái thứ thế này chỉ tổ khiến ta bực mình.
Vương Thống cười sang sảng, tỏ vẻ hơi xấu hổ. Hai ngày nay ba huynh đệ họ lủi ra ngoài ăn mảnh có vẻ hơi nhiều lần.
- Có tin tức gì không?
Mục Trần cũng không nói thêm gì, đổi chủ đề.
Vương Thống vội vàng gật đầu, cười nói:
- Lúc trước gặp một đội ngũ, cũng nghe được vài chuyện. Hiện giờ hắc mã bùng nổ rất nhiều, nhiều nhân vật top 10 cũng đã bị hạ bệ.
- Hả?
Mục Trần tròn mắt, nhanh vậy đã có top 10 bị hắc mã qua mặt? Hắc mã nào vậy a? Đen đến thế là cùng
- Một ngày trước, hạng 9 Thiên bảng Khương Thái bị người ta khiêu chiến, một hồi kích đấu, vị này hoàn toàn thất bại.
Vương Thống nghiêm trọng nói.
Mục Trần khẽ gật đầu, đám hắc mã này bắt đầu lộ ra thực lực ẩn giấu lâu nay.
- Còn nữa, mới sáng nay hạng 7 Thiên bảng Cổ Uyên cũng bị khiêu chiến, chỉ kiên trì được mười hiệp thì thảm bại.
Vương Thống lại nói nữa, thanh âm lần này càng nghiêm trọng hơn.
- Mười hiệp...
Mục Trần run rẩy lặp lại, mặt biến sắc. Cái đám hắc mã này lợi hại quá đi, chẳng biết mạnh như Tô Huyên có bị khiêu chiến hay không đây? Đối với Tô Huyên hắn cũng không đặc biệt lo lắng, vì trước khi tiến vào Linh Quang giới, hắn cảm thấy dường như thực lực nàng ta tăng cường không ít, vả lại đấu tâm của nàng có vẻ không mạnh lắm, chắc khó có ai tìm nàng gây sự.
Đối với Tô Huyên, Mục Trần rất có hảo cảm, tự nhiên không mong nàng gặp bất trắc.
- Khiêu chiến Khương Thái là người có tên Mộ Phong Dương, một lão sinh không mấy nổi tiếng. Năm xưa lúc hắn mới vào linh viện, từng bị một học trưởng chèn ép đến mang nhục, phản kháng lại thì bị đánh nhừ tử. Thời gian sau hắn im lìm không thấy bóng dáng, có lẽ cũng khổ tu ở Lôi vực, hôm nay nhân dịp bùng nổ.
Vương Thống kể tiếp.
- Còn kẻ đánh bại Cổ Uyên tên là Triệu Thanh Sam, danh tiếng cũng có nhưng không mấy cao lắm, trước nay luôn ở hạng 51 Thiên bảng, chưa bao giờ leo lên cao hơn. Nhưng rõ ràng thực lực của hắn hiện tại đã đáng sợ đến trình độ nào thì cũng khó mà hình dung hết.
Vương Thống dừng lại một chút:
- Và... họ đều là thành viên Hắc hội.
- Hắc hội?
Mục Trần ngẩn người, chưa bao giờ nghe thấy cái tên bang hội nào như thế trong Bắc Thương linh viện.
- Còn được gọi là hội của hắc mã, thật ra đây chính là thế lực tồn tại lâu dài nhất trong linh viện, vì xưa nay nó chưa bao giờ kết thúc, luôn luôn tồn tại.
- Hàng năm luôn có không ít tân sinh gia nhập Bắc Thương linh viện, đồng thời cũng có không ít thiên tài vì đủ các loại nguyên nhân mà gia nhập Hắc hội, cứ vòng đi quanh lại, Hắc hội chưa bao giờ bị tan rã. Số lượng hắc mã xuất hiện trong Thú Liệp chiến hằng năm phần lớn đều gia nhập Hắc hội.
Mục Trần tỏ ra kinh dị, không ngờ Hắc hội kia lại có chiến lực vô song ẩn tàng như thế, thật muốn so sánh, có lẽ cả Thẩm Phán đoàn của Trầm Thương Sinh hay Huyền bang của Lý Huyền Thông mới có thể so ngang.
- Các ngươi cũng là hắc mã, không lẽ cũng là thành viên Hắc hội?
Mục Trần chợt hỏi.
Vương Thống lắc đầu, nói:
- Bọn họ từng đánh tiếng mời huynh đệ chúng ta, nhưng mà bọn ta từ chối. Đúng thật là chúng ta thua Lý Huyền Thông nhưng cũng chẳng oán hận gì hắn, chúng ta chỉ tự nhủ phải cố gắng dốc tận lực tu luyện là tốt nhất, không làm được cũng không cần phải khiến bản thân biến dạng.
Mục Trần tỏ ra kinh ngạc, ánh mắt nhìn Vương Thống có vẻ khác trước. Không ngờ ba huynh đệ Vương gia lại có thể giác ngộ như thế, đối với Hắc hội chuyên thu nạp những kẻ bị ăn quả đắng nhục nhã rồi điên cuồng tu luyện rất dễ khiến người ta thay đổi.
- Mục tiêu khiêu chiến của Hắc hội chính là những tai to mặt lớn khét tiếng Bắc Thương linh viện, ngươi cũng phải chú ý một chút. Dù cho chỉ là tân sinh nhưng gần đây tiếng tăm bay lên như diều gặp gió, không thể không đề phòng nha.
Vương Thống dặn dò.
Mục Trần thản nhiên cười, hắn không thích phiền toái, nhưng nếu đám hắc mã kia cho rằng có thể leo lên đầu hắn mà nhảy nhót thì Mục Trần cũng chẳng ngại cho họ biết, cái gì gọi là "hắc mã đừng đùa với đen"!
💬 Bình luận chương