– Hủy Tử, những người này là người Mạt Hạt.
Lúc này Dương Thừa Liệt đã kiểm tra xong thi thể của những người đó, trong tay mang theo mười mấy túi da đi tới.
– Sao cha lại biết được?
– Nói thừa, ta ở Xương Bình mười mấy năm rồi, sớm đã luyện thành cặp mắt thần rồi.
Cho dù là con muỗi bay qua, ta nhìn là biết con đực con cái.
Cha, người có biết không, ta rất thích được nhìn thấy bộ dạng của người những lúc người ba hoa như vậy, thật không biết xấu hố!
– Ha ha ha ha!
Dương Thủ Văn bật cười ha hả, nhưng lại không hề có phản bác gì.
– Ách, trên người họ có trong nhà có chuyện hãy bảo Dương tẩu tới thông báo cho ta.
Dương Thủ Văn lên ngựa chắp tay, chọn hai con ngựa to khỏe, buộc cương ngựa xong mổi người đi một đường. Từ ngã ba này tới thôn còn cách không xa lắm, nhưng lần này Dương Thủ Văn trở về trong lòng lại có một cảm xúc khác. Hắn không thể nói rõ được rốt cuộc là thế nào, chỉ cảm thấy rất đỗi thân thiết.
Men theo con đường nhỏ, Sửu Nha Đầu chạy loanh quanh bên cạnh, không bao lâu sau đã nhìn thấy tảng đá lớn cao hai ba mét đó ở cổng làng.
– Hủy Tử, ngươi làm sao thế?
Đi vào cửa thôn, liền gặp Lão Hồ Đầu đang nằm phơi nắng bên ngoài.
Thấy Dương Thủ Văn người đẫm máu, lão sợ hãi nhảy dựng lên, liền bước lên phía trước hỏi han.
Dương Thủ Văn cười nói:
– Lão Hồ Đầu, ta không sao…. Đúng rồi, thứ ta cần đã làm xong chưa?
- Đương nhiên rồi!
Lão Hồ Đầu nắm lấy dây cương, cười nói:
– Lão Hồ Đầu ta cái khác không dám nói, nhưng nói một là một, đồ vật sáng sớm nay đã được đưa tới nhà ngươi rồi…. Hủy Tử, ngươi thật sự không sao chứ? Có cần ta đi tìm Lão Điền để lão ta khám cho ngươi không?
Lão Điển chính là Điền Thôn chính.
Ông ấy ngoại trừ là Điền Thôn chính ra, còn hiếu chút về y thuật. Nếu người trong thôn bị bệnh, đều gọi lão tới trị bệnh. Nếu trong thôn không trị được mới đi lên thị trấn tìm y quán.
– Cũng được!
Dương Thủ Văn không từ chối ý tốt của Lão H’ô Đầu, sau đó dắt ngựa và chó đi thẳng xuống phía cuối thôn.
💬 Bình luận chương