Tất cả chỉ là khởi đầu.
Một cơn mưa lao qua để lại những kí ức anh và em….
Còn lần này là một chiếc xe lao qua để lại vết nước lên anh và em. Không phải axit cũng không phải nước tiểu, khá nhẹ nhàng nước suối tinh khiết chắc không phải Lavie hay Aquafina mà chắc loại bình 20 lít giá 10 ngàn.
Chiếc ex vụt qua, hai thằng đó quay lại nhìn mình cười khả ố, bình tĩnh nhớ lại bảng số xe, lúc này Hạ ngồi sau hình như hơi run, chắc vì sợ, dừng xe vào lề, nhỏ nhìn mình cường gượng:
- Hạ có sao không?
Nhỏ lắc đầu, giờ áo nhỏ ướt nhẹp, do nhỏ mặc áo sơ mi xanh cũng khá mỏng, giờ dính nước, áo dính chặt vào da thịt, cái gì cần lộ thì nó lộ, một màu hồng phấn, khuôn ngực khẽ phập phồng, lắc đầu dẹp bỏ ngay cái ý nghĩ bậy bạ trong đầu.
- Hưng cũng ướt nhẹp kìa. Nói rồi như sực nhớ ra nhỏ lấy khăn giấy định lau mặt cho mình, phì cười mình đưa tay lấy khăn giấy tự lau rồi nói:
- Còn ướt kìa lau đi, để bệnh đó.
Giờ xung quanh mấy người ngồi ngay quán hột vịt lộn nhìn ra, chắc chứng kiến hết những gì xảy ra hiện giờ, cũng bàn tán xì xào, mấy anh trai bắt đầu chỉ chỏ, thấy giờ bộ dạng vầy của nhỏ không ổn lắm, mình vội mở cốp, hên quá cái áo sơ mi của mình vẫn còn đó, bình thường hay để cái áo sơ mi mặc để dành khi trời nắng, đem áo khoác cộm lắm mình không thích.
- Này Hạ mặc đi. Tôi không viết phim tình cảm hàn quốc hay cái kiểu mà là một câu chuyện thật gần gũi, hình như cũng biết là bộ dạng lúc này hơi bị k*ch th*ch ánh nhìn, vì dáng nhỏ cao nhưng không gầy, khá đầy đặn sau này mới biết nhỏ là thánh ăn, mặc áo mình xong rồi tiếp tục lau mình.
Nói chung làm cho nhanh gọn, về nhà chứ giờ bộ dạng thế này làm cách nào cũng không khô được, hên là nhà mình cũng gần đây, lên xe mình nói:
- Nhà Hạ ở đâu để mình đưa về.
Đứng đó nhỏ khẽ lắc đầu nói:
- Thôi Hưng về đi, để Hạ đi taxi về được rồi.
- Nhưng mà…
Nhỏ vẫy tay gọi taxi, chiếc xe tắp vào, bước tới mở cửa nhỏ nhìn mình nói, câu nói cũ như bao lần kết thúc câu chuyện:
- Sau này Hưng sẽ biết.
Lên xe về nhà, Hạ bị ướt nhiều hơn cả mình, vì mấy thằng đó tạt từ sau tạt tới, sau đêm nay mình chắc chắn có ai đang nhắm tới mình rồi, ai nhỉ? Thằng Văn, thằng Duy, thằng Đạt hay ai nữa đây… Đưa tay khẽ mân mê chiếc áo, rồi nhẹ đưa lên cánh mũi, cánh mũi khẽ phập phồng, hình như bắt gặp ánh mắt của chú lái xe, nhỏ khẽ đỏ mặt:
- Chú cho con về đường….
Tại đó trong một quán nhậu, một đám tầm 10 mấy thằng đang ngồi, chỉ cần có người đàn ông ngồi ngay ghế chủ tọa ngồi đây, chúng nó biết chủ quán chả dám lấy tiền:
- Beo mấy nay tình hình mấy cái tiệm cầm đồ sao rồi.
- Thằng con ông A mới bùng 200tr, em mới gửi thư cho ông bà già nó rồi.
- Mày coi cho kĩ coi chừng nó trốn luôn đó.
- Anh yên tâm trên đất này ai mà dám giật nợ anh, cho vay em điều tra kĩ nhà thằng này rồi, cũng dạng có của ăn của để.
- Uh, tao biết rồi.
Lúc này một thằng trong đám lên tiếng, nói với đại ca giọng run run:
- Dạ anh, dạo này anh có gặp anh Cub không? Sau cái đêm đó, tụi nó đặt cho nó cái tên, nó mà biết chắc đập tụi này một trận, anh Cub, sao không đặt tên ngầu xíu được sao.
Hình như nghe tới tên này thằng Tuấn khẽ giật thót:
- Sao mày đụng chuyện gì hả? Bộ trước tao nói tụi bây không nghe sao hả? hả?
- Dạ không em nào dám, chỉ là… rồi nó thuật lại toàn bộ chuyện đại ca Luân trọc đang câu nói ấy là câu nói đầu tiên của Tâm khi bắt đầu viết Chap 0.
Tâm thì không như thế, em nó vạch định sẵn cho mình một con đường, tôi vẫn hay đùa em đó là kế hoạch năm năm, mười năm, trong khi tôi cháy hết mình vì tuổi trẻ, vì nghĩ những năm tháng ấy có mấy khi, đổi lại tôi có một thời cấp 3 có thể nói là không hối tiếc, những đứa bạn đến tận bây giờ.
Sau ngần ấy năm, em đã nói có lẽ giai đoạn đó em đã sai lầm, vì không phát triển những mối quan hệ xã hội, nhưng đến tận bây giờ em vẫn không thể nào chấp nhận được cách sống của tôi khi đó, bạt mạng vô tổ chức đó là những gì em gọi, có lẽ tâm hồn em hướng nội.
Em hay bắt anh gọi em là cung Xử Nữ, ấy vậy mà anh lại thêm hai chữ tháng 10. Một Xử nữ tháng 10 có gì nhỉ, sự tận tình chu đáo, một con người sắc sảo, một người có kế hoạch biết nghĩ về tương lai, và chăng đó là sự hận thù khủng khiếp của Bọ Cạp?
Anh như cơn gió thổi ngang em, một cơn gió vô tình và xa lạ. Gió mát thật em nhỉ, nhưng đứng trước gió hoài em có cảm thấy lạnh không. Gió thì vẫn mãi là gió rồi sẽ lại rong chơi…
Facebook:
💬 Bình luận chương