- Đi đâu vội vậy? Đặt tay lên vai c* cậu, hình như khá bất ngờ, thằng nhóc giật mình. Lúc vừa mới bỏ túi rác quay lại phía sau, hơi bất ngờ, một thằng nhóc dáng vẻ bình thường tầm 12 13 tuổi gì đó cứ tưởng là dân địa phương đi chơi thôi, nhanh như cắt c* cậu thó ngay cái bóp trong túi áo khoác của Trâm.
Nói thì nhanh chứ diễn ra mau lẹ, nhìn động tác của c* cậu chắc cũng chẳng phải lần đầu tiên. Lúc đầu định vụt chạy đi, nhưng tay mình đã ghì chặc, ấn vai c* cậu xuống, thằng nhóc la oai oái:
- AA, đau quá, buông ra…
- Chuyện gì vậy Hưng. Trâm giờ cũng đã bước đến cạnh bên mình, nhìn thằng nhóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Trâm xem lại coi có mất gì không?
Nghe mình nói cô nàng vội giật mình, đưa tay sờ về phía túi áo khoác và tất nhiên là trống trơn, ánh mắt cô nàng nhìn thằng nhóc, chắc giờ đã biết chuyện gì đang xảy ra.
- Buông ra tui có làm gì đâu. Thằng nhóc nãy giờ cứ cố gằng vùng thoát cho bằng được, và tất nhiên là sức lực một thằng 12 13 tuổi sao mà bằng mình được, c* cậu cứ vặn vẹo như đĩa phải vôi ấy.
- Bạch. Chiếc ví cầm tay màu hồng rớt xuống đất, thấy vậy Trâm vội vàng nhặt lên rồi nhìn c* cậu khẽ mỉm cười.
- Cảm ơn em nhiều nhe, không nhờ em chị làm mất rồi.
- Ơ. Lúc này mình và thằng nhóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, là sao.
- Buông ra đi Hưng, chắc em nó mới nhặt được đó.
- Thằng này là thằng…
Lúc này tự dưng Trâm nháy mắt với mình một cái, cũng không hiều sao tự dưng cô nàng làm thế, tay mình nhẹ buông lỏng, chỉ chờ có thế c* cậu vội vàng phóng đi, vừa chạy vừa ngoáy đầu nhìn lại phía sau, lè lưỡi ra chiều thách thức mình nữa chứ, thèm phóng theo cho thằng này vài đạp cho biết mặt thật đó.
- Thằng đó lấy trộm của Trâm mà. Giờ hai đứa đang đi song song, dường như không ai bảo ai hai đứa đều đi đường vòng trở về chỗ tụi thằng An.
- Thì Trâm biết chứ.
- Nhưng mà sao lại…
- Tại á, thấy thằng nhóc trạc tuổi đứa em ở nhà của Trâm thôi, nhìn nó thấy tội tội sao ấy.
- Vậy thôi hả….
- Xì, vậy chứ Hưng muốn sao nữa.
- Thằng nhóc em của Trâm nó cũng nghịch lắm, có lần đang ngủ vào nhà nó vào phòng hét ầm lên là có rắn trong nhà, làm Trâm sợ quá chừng.
Mình nhìn cô nàng kiểu không tin, bình thường có phải dễ bị dụ vậy đâu, dễ dụ vậy đầu năm biết bao anh ra sức mà không lừa được.
- Thật mà. Tại vì á… Trâm sợ rắn lắm.
- Uh nay biết là còn sợ đi tàu nữa.
- Không có nha…
- Thế cái người ngồi sau tui, nắm muốn rách áo ra đó là ai nhỉ?
- Uh thì…
- Sao không nói gì nữa đi. Hì.
Tự dưng Trâm lại im lặng, lúc nhìn đưa ánh mắt nhìn sang, cô nàng tự dưng xoay mặt đi chỗ khác và bước thẳng, bước chân càng lúc càng mau lẹ hơn, cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra đường về lần này khá tối, thế là không ai bảo ai, các anh chị em lại đóng phim tình cảm Hàn Quốc, tay tìm tay níu tay, mà tay này chẳng níu tay kia, níu chỗ nào thì có trời mới biết. Bước chân cô nàng càng lúc càng nhanh, cơ hồ là muốn chạy đi mất, giờ mà đi chung với con Nhã chắc nó đang chỉ trỏ bình phẩm rồi.
- Từ từ Trâm… Định nói là từ từ thôi. Hưng chưa có coi kịp.
- Hai người đi đâu mà lâu vậy? Vừa về tới đã bị Nhã truy vấn.
Nhìn mình xong, quay sang Trâm thấy cô nàng là lạ, có vẻ ngượng ngùng, mặt còn đo đỏ chắc lúc mới vừa bước qua cô nàng nhìn thấy cặp kia, hun hít mà còn phát ra những tiếng khá là nhạy cảm. Thái độ của Trâm dường như làm cho cả đám này đinh ninh một chuyện, thằng Hưng cơ hội thật.
Còn mấy cô nàng biết chuyện mình và Trâm ra sức ủng hộ lắm, nhưng sau này biết 2 đứa đã có người yêu rồi nên cũng không nhắc lại nữa. Thằng Vũ lúc này cũng nhìn mình không biết ánh nhìn đó là gì nữa,cũng phải lần đầu nó đi chơi chung với nhóm mà, lúc đi nghe thằng An kể là Nhã rủ đi chung.
- ừ ừ, mình tằng hắn vài cái giả bộ nhìn đồng hồ.
💬 Bình luận chương