Tháng 12, mùa đông.
Vào ngày Khương Tú Tú cùng mọi người lên đường, núi Bất Minh đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.
Những đỉnh núi phủ trắng xóa giữa làn mây bồng bềnh, Khương Tú Tú đưa tay chụp lại rồi đăng lên trang cá nhân.
Suy nghĩ một chút, cô lại đăng lên cả Weibo - nơi mà cô suýt quên mật khẩu.
Chưa đầy nửa tiếng sau khi từ đỉnh mây trở về ký túc xá tân sinh ở lưng chừng núi, trang cá nhân và Weibo của cô đã ngập tràn không mang giải thưởng về, hắn chắc phát điên mất."
Khương Tú Tú nghe vậy, nhìn Lộc Nam Tinh với vẻ mặt nghiêm túc nhưng lại có chút kỳ quặc:
"Phát điên, chẳng phải là chuyện thường ngày của hắn sao?"
Lộc Nam Tinh nghe xong bật cười, gật đầu lia lịa:
"Đúng vậy."
Đến chân núi, nơi này so với vài tháng trước đã nhộn nhịp hơn hẳn, bởi con phố ẩm thực do nhà họ Khương xây riêng cho Khương Tú Tú đã hoàn thành.
Một con phố dài dường như không thấy điểm cuối, tập trung đủ các món ăn vặt đặc sản từ khắp nơi.
Giờ đây, học sinh Học viện Đạo giáo ngày nào cũng xuống núi ăn uống, khiến căng tin của học viện vắng khách hẳn.
Phiêu Vũ Miên Miên
Nghe nói đầu bếp căng tin đã nổi giận đùng đùng, thậm chí đóng cửa mấy ngày liền không cho học sinh vào, cuối cùng phải viện trưởng đích thân đến dỗ dành.
...
Mọi người lên chiếc xe bus sang trọng đã đậu sẵn dưới chân núi.
Chiếc xe tất nhiên là do nhà họ Khương chuẩn bị, không chỉ dành riêng cho Khương Tú Tú.
Trước đây, để thương lượng với học viện về việc xây dựng phố ẩm thực, Khương Vũ Thành đã đề xuất tài trợ thêm mọi chi phí đối ngoại của học viện.
Chi phí này tất nhiên bao gồm cả việc đi lại.
[Truyện được -
Ngoài chiếc xe bus sang trọng này, sân bay ban đầu còn chuẩn bị riêng một chuyên cơ hạng sang cho Khương Tú Tú.
Nhưng do một ngày trước khi khởi hành, sư phụ tính toán thấy hôm nay không hợp bay, nên mọi người đổi sang đi tàu cao tốc.
Tám người vừa lên tàu đã nhắm mắt nghỉ ngơi, bởi từ Hải Thành đến Kinh còn mất mấy tiếng đồng hồ.
Nhưng vừa nhắm mắt, trong toa đã vang lên tiếng trẻ con khóc lóc:
"Chơi với con! Cho con chơi! Hu hu hu..."
Hóa ra đứa trẻ ở ghế bên cạnh nhìn thấy tay cầm chơi game của một cô gái, liên tục đòi bằng được.
Cô gái bị làm phiền đến nhức đầu, cũng không muốn đưa tay cầm cho nó, bởi đó là thứ cô dành dụm mấy tháng trời mới mua được, bản thân còn chưa chơi được mấy lần.
Cô nhìn về phía cặp vợ chồng ngồi cạnh đứa trẻ, hy vọng họ sẽ quản con mình, nhưng người mẹ lại mở miệng:
"Cô ơi, cháu nó muốn chơi, cô cho cháu mượn một chút đi? Con tôi ngoan lắm, đảm bảo không làm hỏng đâu."
"Không được, đây là đồ tôi mua để trân trọng, bản thân tôi còn không nỡ chơi mấy lần."
"Ê, cô bé này sao nhỏ nhen thế? Trẻ con muốn chơi thì cho nó chơi một chút có sao đâu? Cô thấy không, con tôi khóc rồi này!"
Cô gái nghe xong tức đến phát điên, chưa từng thấy ai vô lý như vậy:
"Tôi làm nó khóc? Nó đòi đồ của tôi mà tôi không cho thì lại là lỗi của tôi? Con các chị không biết dạy dỗ, lại còn đổ lỗi cho tôi?!"
"Cô nói thế nào đấy? Con tôi thế nào? Chẳng qua cái tay cầm chơi game rẻ tiền, có hỏng thì tôi đền cho cô một cái là được."
Cô gái nghe vậy cũng nổi giận, giơ tay ra:
"Được, cái tay cầm này giá ba vạn, chị đưa tiền trước đi, tôi cho nó chơi thoải mái!"
"Ba vạn?! Cô muốn cướp à?!"
"Hừ, chẳng phải các chị mới là người muốn cướp tôi sao?"
Tiếng cãi vã giữa cô gái và người mẹ, cùng với tiếng khóc của đứa trẻ và tiếng can ngăn của mọi người xung quanh khiến Đồ Tinh Trúc chỉ nghe một lúc đã chịu không nổi, mở mắt ra.
Nhưng nhìn quanh, thấy mấy vị sư phụ và Khương Tú Tú vẫn bình thản.
Nhìn kỹ lại, hóa ra mọi người đều đã dán bùa Tĩnh Âm lên người từ lúc nào.
Rõ ràng lúc này họ đã miễn nhiễm với mọi ồn ào xung quanh.
Hắn trợn mắt, thì thầm: "Mấy người quá xảo quyệt!"
Rồi thò tay chọc chọc vào tay áo Khương Tú Tú, ra hiệu bảo cô đưa cho hắn một tấm.
Khương Tú Tú nhìn hắn, khẽ mấp máy miệng:
"Năm trăm một tấm."
Đồ Tinh Trúc nghe xong giật mình, cơ mặt run lên.
Năm trăm! Cô muốn giếc tôi à! Đồ Tinh Trúc kiên quyết không để Khương Tú Tú kiếm chác từ mình, liền lấy giấy bút ra, định tự mình vẽ lại bùa Tĩnh Âm của cô.
Đang mải mê vẽ, người cha kia không chịu nổi, vừa mắng con:
"Chẳng qua cái tay cầm chơi game rẻ tiền, giới trẻ bây giờ thật đáng ghét."
Vừa lấy điện thoại ra dỗ con: "Con trai đừng khóc nữa, bố cho con chơi điện thoại."
Đứa trẻ cầm điện thoại, không nghĩ ngợi liền ném xuống đất, gào khóc: "Con không muốn cái này!"
Điện thoại vỡ tan tành, người cha tức giận, túm lấy con đánh vào mông hai cái.
Người mẹ thấy vậy vội ngăn lại, vừa ngăn vừa mắng cô gái:
"Đều là do cô! Làm điện thoại của chồng tôi vỡ rồi! Cô phải đền!"
Cô gái lườm họ một cái, thu đồ lên và bỏ đi.
Cô muốn tìm tiếp viên để đổi chỗ ngồi!
Người mẹ định níu kéo không cho đi, bỗng chân vướng phải thứ gì đó, ngã chổng vó ngay giữa lối đi.
Đồng thời, Khương Tú Tú cùng mấy người xung quanh như Tạ Vân Lý đồng loạt mở mắt.
Vừa rồi, họ đều cảm nhận được một luồng yêu khí rõ ràng trong toa tàu.
💬 Bình luận chương