Duke sử dụng Phiêu Phù thuật bay tới nơi này, trên cao nhìn xuống khắp bốn phía một vòng dò xét những động tĩnh khác thường. Một lát sau, cao cấp kiếm sĩ Eric cũng từ xa chạy tới, săm soi cẩn thận đến từng bụi rậm rồi ngẩng đầu lên nói với Duke đang bay trên trời cao:
- Duke tiên sinh, không thấy có động tĩnh gì!
Phong hệ ma đạo sư Duke không trả lời, nhắm mắt ngưng thần lắng nghe tiếng gió, tựa hồ muốn từ trong tiếng gió tìm được một chút manh mối nào đó. Hàn Thạc và Emily đang ở trong một bụi cây cành lá rậm rạp, thân thể hoàn toàn bị che phủ, chung quanh còn được Emily bố trí một tầng ma pháp bình chướng màu xám của Hắc Ám hệ. Ma pháp Hắc Ám hệ quỷ dị bí ẩn khó lường, chuyên về ẩn giấu tung tích, đồng thời ma pháp bình chướng của Hắc Ám hệ lại do một ma đạo sư là Emily bố trí thì Duke chắc chắn khó mà phát giác được.
Sau khi thốt lên một tiếng kêu nho nhỏ, Emily cực kỳ kinh ngạc nhìn Hàn Thạc, hỏi:
- Ngươi làm cách nào vậy?
Ngẩn mặt ra, Hàn Thạc nhìn Duke ở đằng xa, dùng tay làm dấu "cẩn thận" ra hiệu cho Emily không nên nói chuyện làm kinh động đến hai người Duke và Eric.
Lấy ngón trỏ dí dí vào trán Hàn Thạc một cái, Emily cười nói:
- Sợ gì mà phải lấm la lấm lét, chung quanh chúng ta có cành lá rậm rạp che giấu, ta vừa mới bố trí bình phong che chắn, còn có hiệu quả cách âm, Duke dù là Phong hệ ma đạo sư cũng đừng hòng mơ tưởng có thể nghe được chúng ta nói chuyện, ngươi lo lắng cái gì chứ?
Emily liên tiếp nói cả tràng dài nhưng Duke ở đằng xa vẫn như cũ nhắm mắt lắng tai nghe, xem chừng thật sự cũng chẳng phát hiện được gì cả. Thở dài một hơi, Hàn Thạc cầm lấy ngón tay Emily đang di đến l**m một cái, làm cho vẻ mặt kiều diễm của Emily trở nên đa tình nguýt Hàn Thạc một cái sắc như dao.
- Nói mau! Ngươi làm như thế nào? - Khuôn mặt của Emily đã đỏ bừng lên, nhìn chằm chằm Hàn Thạc gặng hỏi.
Lúc này, Emily tựa vào bên trái của Hàn Thạc, cả một nửa thân mình dán chặt vào cơ thể hắn, g* b*ng đ** đầy đặn áp vào cánh tay trái rắn chắc, chiếc đùi trắng nõn nà, thẳng tắp kề sát eo lưng hắn. Vẻ mặt kiều diễm đa tình của Emily làm cho một kẻ mới nếm trải mùi đời như Hàn Thạc có khó có thể kiềm chế nổi d*c v*ng.
Cười hắc hắc mấy tiếng nhỏ, Hàn Thạc nói:
- Thì ra là có hiệu quả cách âm. Hắc hắc, chúng ta còn chưa từng làm thử ở trên cây lần nào!
Vừa nói xong, Hàn Thạc đưa tay kéo Emily vào lòng, xoay người đỡ lấy hai bên hông nâng bộ mông nở nang của nàng lên, rồi lập tức tay trên tay dưới s* s**ng loạn cả lên. Emily vừa mới bị Hàn Thạc l**m ngón tay, giờ lại bị Hàn Thạc tiếp tục chọc ghẹo suồng sã như vậy, thẹn thùng đỏ hết cả mặt và cổ, miệng thở hổn hển, nói:
- Duke ở bên cạnh, phía dưới còn có gã Eric quan sát, chúng ta không thể làm thế này, thật xấu hổ muốn chết!
- Không sao cả, như vậy mới k*ch th*ch chứ. Hắc hắc! - Hàn Thạc c** q**n áo của Emily ra rồi ghé sát miệng vào chiếc tai thơm tho của Emily vừa dịu dàng hôn nhẹ vừa cười nói khe khẽ, giọng điệu đồi bại.
Bị mơn man liên tiếp như vậy, Emily rốt cục cũng không kiềm chế nổi, từ cặp môi thơm tho phát ra tiếng r*n r* mê ly, quên sạch những lời vừa mới nói ra, cũng không e ngại là đang ở trên cây, chung quanh còn có hai kẻ địch truy lùng nữa mà đưa tay chủ động cởi áo quần Hàn Thạc ra, ưỡn ưỡn bộ mông tròn căng để lựa tư thế thích hợp.
"Aaa" cảm giác được thân thể vừa giao hòa, cả hai người cùng phát ra một tiếng r*n r* đầy kh*** c*m mê hồn.
Một lát sau, đến khi Emily toàn thân mềm nhũn rên lên một tiếng thật to thì tất cả mới dần dần trở lại yên tĩnh. Vẫn giữ nguyên tư thế không thay đổi, Emily nép vào ngực Hàn Thạc, dùng ngón trỏ vẽ những vòng tròn nho nhỏ lên ngực Hàn Thạc, lại hỏi thêm lần nữa:
- Ngươi vừa rồi làm như thế nào vậy?
Lúc này, hai người Phong hệ ma đạo sư Duke cùng Eric đã bỏ đi từ lâu. Một Nguyên Ma được bố trí ở rất xa phía sau hai người, truyền tất cả những gì quan sát được đến đầu não của Hàn Thạc. Bởi vì hai người đó đến đây với mục đích tìm Tử Vong Mộ Địa nên tốc độ di chuyển cũng không nhanh, trong khoảng thời gian ngắn chắc là khó có thể thoát khỏi sự ý thêm một chút do đó mới biết nhiều tin tức như vậy. Mỗi người trong tổ chức của chúng ta đều có không gian riêng, tổ chức bình thường sẽ không can thiệp vào cuộc sống của mỗi người. Nhưng nếu cho ngươi biết càng nhiều thì có lẽ đối với ngươi càng bất lợi.
Với giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, Emily kể ra tất cả mọi chuyện. Được Emily cho biết thân phận của nàng bằng giọng nói êm tai như vậy, đến khi nghe xong, Hàn Thạc đột nhiên nở một nụ cười quái dị, nhưng trái lại càng làm cho Emily hoảng sợ, còn tưởng rằng Hàn Thạc bị làm sao nữa.
- Sao vậy? Ngươi không phải là sợ quá chứ? Ngươi không cần lo lắng, tổ chức của chúng ta do quốc vương bệ hạ trực tiếp chỉ huy, tồn tại hoàn toàn là vì sự an toàn của đế quốc, vả lại sẽ không can thiệp đến cuộc sống của các thành viên nên ta nghĩ rằng sẽ không gây ra uy h**p gì đối với ngươi. À, có phải ngươi sợ ta không, ngươi sắp sửa không thèm muốn ta nữa phải không?
Emily đầu tiên giải thích sơ qua, đến khi Hàn Thạc lắc đầu cười cười quái lạ thì bất giác có chút sợ hãi trong lòng.
"Nam nhân này đã chiếm được thân thể của mình, mà lại vừa hư đốn vừa vô cùng đáng yêu. Trong bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới có được vài ngày tâm hồn thanh thản an nhàn hưởng lạc, bất kể như thế nào cũng không thể để mất hắn." Emily trong lòng hoảng hốt nghĩ thầm.
Vì Emily hốt hoảng lo sợ, khuôn mặt xinh đẹp vừa mới đỏ bừng e thẹn lại tái nhợt đi vì sợ hãi, còn giọng nói thì như là nức nở nghẹn ngào. Một người phụ nữ dù mạnh mẽ từng trải đến mức nào, một khi đã trao tất cả thể xác và tâm hồn cho một người đàn ông thì sẽ hoàn toàn nương tựa vào người đàn ông đó, bộc lộ ra những yếu đuối và lo sợ của mình. Emily tất nhiên cũng không phải ngoại lệ.
Một lúc lâu sau, Hàn Thạc nửa như cười nửa như không, chăm chú nhìn Emily mà hỏi:
- Tổ chức của nàng gọi là Ám Mạc phải không?
Đột ngột giật bắn mình, Emily cả người căng thẳng, cực kỳ kinh hãi nhìn Hàn Thạc dò hỏi:
- Làm sao mà ngươi biết được?
Không gian giới chỉ sáng lên, ở trong lòng bàn tay của Hàn Thạc bỗng nhiên xuất hiện thiết bài tượng trưng cho thân phận thành viên Ám Mạc. Hàn Thạc nói với Emily:
- Bởi vì ta cũng là Ám Mạc mà!
Emily:
-
- Hắc hắc, không ngờ rằng chúng ta lại là người một nhà. Mau đưa thiết bài của ngươi cho ta xem xem, để ta biết ngươi là cấp bậc gì? - Hàn Thạc cười quái lạ cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Emily, sờ sờ vào chiếc không gian giới chỉ trên ngón tay nàng.
- Tên tiểu quỷ hư đốn đáng ghét! - Emily kinh ngạc, đột nhiên cười lên khanh khách, mừng đến phát khóc. Bỗng ghé vào ngực Hàn Thạc, đưa cái lưỡi thơm tho ra đầu tiên là l**m l**m ngực Hàn Thạc một chút, khi Hàn Thạc thở nhẹ một hơi thoải mái thì dùng sức của hai hàm răng trắng bóng hung hăng cắn mạnh một miếng làm cho Hàn Thạc hét váng lên.
- Xem ngươi còn dám bắt nạt ta nữa không, hừ! - Emily thấy Hàn Thạc sợ hãi kêu lên oai oái, đắc ý cười khanh khách, làm bộ hung dữ trừng mắt lườm Hàn Thạc một cái rồi mới bỏ qua.
Cảm giác được khoảng cách với Nguyên Ma đang không ta có thể sẽ trực tiếp trừng phạt ngươi a! - Biết được Hàn Thạc chỉ là một Tam Tinh sứ giả cấp thấp, Emily suốt dọc đường đi không ngừng cười đùa trêu chọc Hàn Thạc.
Trong ba người đứng đầu bộ phận công khai của Ám Mạc, Candida có cấp bậc cao nhất là Ngũ Nhật sứ, còn Tam Nhật sứ là Emily, thân phận ở trong Ám Mạc nhất định là rất cao nên cũng không lấy gì làm lạ khi nàng có quyền được biết nhiều tin tức như vậy.
- Không nghĩ rằng nàng lại là Tam Nhật sứ. Hắc hắc, nàng đúng là Tam Nhật sứ thì sao chứ, chẳng phải vẫn giống như trước nằm dưới người của ta mà r*n r* thôi sao, ta muốn nàng sống thì được sống, muốn nàng chết thì phải chết! - Một tay nắn n*n b*p bóp đôi g* b*ng đ** của Emily, Hàn Thạc đắc ý cười to.
- Tên tiểu tử hư đốn thô lỗ đáng ghét, sớm muộn gì ta cũng phải trị cho ngươi ngoan ngoãn dễ bảo! - Bàn tay của Emily đang vịn vào khuỷu tay Hàn Thạc, nhéo trả Hàn Thạc một cái, cũng không tức giận đối với lời lẽ th* t*c của Hàn Thạc.
Đột nhiên thân hình dừng lại đột ngột, thông qua Nguyên Ma quan sát, Hàn Thạc phát hiện hai người Duke và Eric, không ngờ lại thật sự tìm kiếm được tung tích của Tử Vong Mộ Địa. Ở khu vực chung quanh Tử Vong Mộ Địa, Duke cau mày, không ngừng lượn lờ khắp nơi, xem chừng đã phát hiện được điều gì đó.
Emily cũng dừng lại theo, kinh ngạc nhìn Hàn Thạc, cất tiếng hỏi:
- Ngươi làm sao thế? Sẽ không trách ta nói là muốn làm cho ngươi thuần phục chứ? Ngươi biết là ta hay nói đùa với ngươi mà!
Lắc lắc đầu, Hàn Thạc trầm giọng nói:
- Chúng ta có nên tiêu diệt bọn Duke không?
- Tạm thời chưa nên đâu, nếu ta đoán không sai thì lão hồ ly Candida kia nhất định là muốn biết rõ ràng ý đồ của Duke nên mới lưu lại đường sống cho hắn, nếu không hai người bọn họ căn bản không thể còn sống thoát khỏi đế quốc Lancelot. Ngươi mới gia nhập Ám Mạc không được bao lâu nên còn không biết khả năng của Ám Mạc mạnh mẽ đến mức độ nào, bằng vào một gã Phong hệ ma đạo sư và một gã cao cấp kiếm sĩ thì làm sao có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay lão hồ ly Candida kia được chứ. - Emily trầm ngâm một chút rồi lên tiếng giải thích cho Hàn Thạc.
- Kỳ thật ta hiểu rõ vì ta trực tiếp nghe lệnh của Candida! - Hàn Thạc trầm giọng nói.
Che miệng kinh ngạc nhìn Hàn Thạc, Emily khẽ la lên:
- Ngươi nói giỡn sao, ngươi chỉ là một tên Tam Tinh sứ giả, căn bản không có tư cách được lão quản lý mới đúng chứ?
Hàn Thạc nhún vai, nói:
- Nếu không tin, ngươi có thể tra cứu các tư liệu nội bộ của Ám Mạc. Ta vốn đúng là được Candida trực tiếp đưa vào tổ chức, lão nói là từ nay về sau ta trực tiếp dưới quyền chỉ huy của lão. Đúng là như vậy đó.
Nghe Hàn Thạc nói như vậy, Emily đã thật sự tin, sau đó yêu kiều cười sờ sờ má Hàn Thạc, nói:
- Ngươi cũng rất lợi hại nha. Lão hồ ly sao lại chọn đúng ngươi chứ?
- Không đề cập tới chuyện này nữa, chúng ta đi nhanh lên một chút, ta thấy bọn Duke hình như đang định làm cái gì đó. - Hàn Thạc đột nhiên lên tiếng, sau đó kéo Emily đi về phía chỗ có Duke và Eric.
Nhờ vào tầm mắt của Nguyên Ma, Hàn Thạc phát hiện hai người Duke, Eric đứng tần ngần ở khu vực chung quanh của Tử Vong Mộ Địa. Xem ra Duke chắc là phát hiện được gì đó, miệng niệm ma pháp chú ngữ phóng xuất ra mấy Lệ Phong thuật gào rít lượn quanh Tử Vong Mộ Địa cố gắng tìm ra một vài manh mối nào đó. Lúc này, Nguyên Ma đang ẩn nấp lại phát hiện có một người nằm úp sấp trong bụi cây. Người này mặc một bộ quần áo màu nâu sẫm, màu sắc hòa lẫn với cây cối, nằm sấp không nhúc nhích ở chỗ đó, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện được.
Y phục và hành vi của hắn rõ ràng là nhằm vào Duke và Eric. Vừa mới từ miệng Emily thu được một ít tin tức, Hàn Thạc trong lòng suy xét, sau đó lập tức hiểu được người này chắc là do Ám Mạc phái tới tránh khỏi phần lớn phong nhận do đối phương chém tới, sau đó mới vung chủy thủ chống đỡ vài đạo phong nhận khác còn lại. Một loạt những âm thanh "keng, keng" vang lên không ngừng, hắn dùng chủy thủ mặc dù chống được vài đạo phong nhận, nhưng trên hai đùi lại trúng mấy vết thương rất sâu.
- Chết rồi, người thuộc tổ chức của chúng ta đang ý đến thể diện mà sử dụng một chiêu thực dụng nhưng cực kỳ khó coi là "lại lư đả cổn"(1), không chút cố kỵ mất đi hình tượng lăn mình xuống đất tránh đi.
Chiêu này mặc dù khó coi nhưng lại vô cùng hữu dụng, không ngờ lại tránh thoát được hai chiêu tấn công của Hàn Thạc. Sau đó Eric xuất hiện ngay trước mặt Hàn Thạc, đâm tới một kiếm tràn ngập đấu khí màu xanh đậm. Hàn Thạc hấp tấp dùng Lục Ma Phong chống đỡ, nhưng cánh tay cũng hơi bị chấn động. Eric cũng rên lên một tiếng, sau đó không ngờ lại không tiếp tục thừa thế tấn công Hàn Thạc mà vùng dậy rồi lập tức nhằm hướng Duke chạy đến. Khẽ hừ một tiếng, Hàn Thạc tăng tốc Lục Ma Phong đuổi theo. Một Nguyên Ma khác quan sát Duke ở đằng kia phát hiện Emily đã cùng Duke giao thủ, Emily có vẻ còn chiếm ưu thế, nhưng đáng tiếc Emily rõ ràng đã đến chậm một bước, bây giờ thân thể người chỉ những người bị người khác coi là kẻ hèn, kẻ nhục nhã. -- oIo
Đại Ma Vương
💬 Bình luận chương