Nhìn khung xương trước mặt gãy thành mấy đoạn, Tiểu Khô Lâu thì đang hoa tay múa chân huy động thanh cốt đao, hắn nhất thời cảm thấy có chút thất vọng. Hàn Thạc cũng không cho rằng Tiểu Khô Lâu này chỉ là một hắc ám sinh vật bình thường độc lập tác chiến.
Ngay từ đầu khi học được Vong Linh ma pháp, triệu hoán bộ khô lâu thấp bé này về, nó đã trở thành một người bạn không thể thiếu của Hàn Thạc. Lúc trước chưa biết chiến đấu, Tiểu Khô Lâu đã giải thoát cho hắn khỏi công việc tạp dịch lộn xộn, giúp hắn quẳng rác, dọn dẹp vệ sinh.
Đến khi Hàn Thạc lợi dụng ma công, luyện chế nó lại một phen, thì quan hệ lúc này giữa hắn và nó lại càng không đơn giản là người triệu hoán và vật được triệu hoán mà ngày càng trở nên khăng khít hơn. Thời gian sau đó, mỗi khi Hàn Thạc gặp nguy hiểm, Tiểu Khô Lâu đều đảm nhiệm vai trò một nhân vật trọng yếu, trợ giúp hắn chuyển nguy thành an.
Nhưng lúc này Hàn Thạc mới phát hiện Tiểu Khô Lâu với hắn hẳn là có một mối quan hệ kì diệu. Những tao ngộ cùng hành động của nó tại một thời không khác, từ trước đến giờ hắn đều không biết, cũng không cố gắng nghiên cứu tìm tòi. Lúc này đây nếu không phải Hàn Thạc tĩnh tâm ngưng thần, nói không chừng cũng không cách nào nghe được lời cầu cứu hô hoán khẩn thiết của Tiểu Khô Lâu và có lẽ đã đánh mất lần triệu hoán này, Tiểu Khô Lâu tại dị thì không sẽ không còn tồn tại nữa.
Càng suy nghĩ Hàn Thạc lại cảm thấy trong lòng mình như đang có lửa thiêu đốt, càng thêm áy náy. Chỉ có điều Vong Linh ma pháp của Hàn Thạc cũng chưa đạt tới cấp bậc nhất định, cho nên hắn không thể giải thích được thế giới mà Tiểu Khô Lâu tồn tại rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngoại trừ một số hắc ám sinh vật do Vong Linh hệ triệu hoán ra không biết có còn sự tồn tại quái lạ nào khác không.
Đương nhiên, khả năng đi từ vị diện này tới thẳng không gian kia, hắn lại càng vô pháp thực hiện được.
Đang lúc Hàn Thạc nhắm mắt cố gắng giao tiếp cùng Tiểu Khô Lâu, đột nhiên phát hiện nó tựa hồ ý thức được hoàn cảnh chung quanh đã khác trước, động tác khoa tay múa chân cũng đình chỉ lại, con mắt độc nhất trống rỗng ban đầu còn mê muội nhìn quanh quẩn, cuối cùng khi nhìn thấy Hàn Thạc liền trở nên an tĩnh lại.
Cũng tại lúc này, Hàn Thạc có thể cảm thấy luồng khí tức đang rối loạt kịch liệt trên người Tiểu Khô Lâu, bỗng nhiên trở nên yên tĩnh bình thản.
Dường như, dường như việc nhận thấy Hàn Thạc xuất hiện đối với nó chính là mọi nguy cơ xung quanh đã được giải trừ. Nó giống như thực sự đã được an toàn!
Đây là một loại tín nhiệm không cần phải nói, một loại bản năng, nó giống như một đứa trẻ tinh nghịch khi thấy mãnh thú xuất hiện sẽ khóc lóc ầm ĩ không ngừng, nhưng khi cha mẹ nó xuất hiện bên cạnh, mặc kệ họ có năng lực đó hay không, nó cũng nghiễm nhiên cho rằng cha mẹ nó có thể bảo vệ nó không phải chịu thương tổn, trợ giúp nó ngăn cản hết thảy nguy hiểm.
Trong đáy lòng của Hàn Thạc đột nhiên xuất hiện một cảm giác kỳ lạ. Giờ khắc này trong lòng hắn có điểm luống cuống. Một loại cảm tình phức tạp tràn ngập trái tim hắn, trong chốc lát hắn có một loại ảo giác, dường như Tiểu Khô Lâu do xương cốt tổ thành này, giống như đứa con thân thiết của mình vậy, khiến cho hắn vĩnh viễn có cảm giác khó có thể dứt bỏ.
- Được rồi, không sao nữa đâu! - Rất tự nhiên, Hàn Thạc đi tới bên cạnh Tiểu Khô Lâu, chìa tay ra xoa nhẹ lên cái sọ bóng loáng của nó, giọng nói dịu dàng an ủi.
Hắn có thể cảm thấy rõ ràng rằng sự dỗ dành vô cùng đơn giản ấy đã làm cho tâm tình vốn an tĩnh của Tiểu Khô Lâu trở nên có chút vui mừng.
- Nói chuyện với ai thế? - Emily cùng Phoebe từ trong bọng cây đồng thời đi ra. Phoebe đi trước một bước, nghe được giọng nói của Hàn Thạc vô cùng dịu dàng, trong lòng như ăn dấm chua. Còn tưởng Hàn Thạc lại nói chuyện với nữ nhân nào khác, bởi vậy khi không thấy ai ở đó với hắn liền không nhịn được kinh ngạc hỏi.
Nhưng khi nàng thấy Hàn Thạc vẻ mặt hiền từ đang xoa nhẹ lên đầu Tiểu Khô Lâu với một giọng nói dịu dàng mà nàng chưa từng thấy trước đây thì lập tức không còn bất cứ cảm giác ghen tuông nào nữa, ánh mắt nhìn hắn có phần quái lạ.
Cho tới nay, Vong Linh pháp sư tại Csia đại lục đều giống nhau, đều triệu hoán ra hắc ám sinh vật rồi biến chúng thành công cụ sử dụng của họ. Phoebe cho tới bây giờ chưa từng được nghe nói qua một Vong Linh pháp sư nào lại giống như Hàn Thạc, có cảm tình thân thiết với một hắc ám sinh vật như vậy. Bạn đang đọc truyện được lườm một cái, cười yêu kiều ở phía sau đẩy hắn đi lên.
Cười to một tiếng ha ha sướng khoái, nhìn đám dong binh chú thị hâm mộ, trong lòng Hàn Thạc sảng khoái vô cùng, lướt qua hàng rào sắt, đi thẳng vào bên trong Nhật Diệu cốc.
Đại Ma Vương
💬 Bình luận chương