- Tiểu Phoebe gần đây thế nào, ta nghe nói nó cùng ngươi ở Nhật Diệu cốc một thời gian, còn làm một vài chuyện thú vị? - Lão nhân híp mắt, chậm rãi nhỏ nhẹ hỏi.
- Ách, nàng đã từ Nhật Diệu cốc an toàn về tới đế quốc, thế nhưng tình hình trước mắt tựa hồ cũng không được tốt. - Nghe ý tứ của lão, hẳn là đối với tình hình Phoebe gần đây cũng không rõ ràng, Hàn Thạc không kìm được giải thích.
- Chuyện gì xảy ra? - Lão nhân nhướng mày, khá lo lắng hỏi.
- Sư phụ, chuyện là thế này.
Lawrence vội vã nói, thuật lại sự việc đã trải qua, nói xong cười khổ:
- Người cũng biết tiểu sư muội không thích phiền toái người khác, chuyện như vậy cũng không nói với con.
- Cái lão gia hoả Ashburn này càng ngày càng càn rỡ, biết rõ Phoebe là đồ nhi của ta, lại còn dám làm càn như thế, xem ra ta phải tìm hắn nói chuyện mới được. - Khuôn mặt lão nhân giận dữ, khẽ hừ một tiếng nói.
Lawrence thấy lão nhân tức giận, chẳng những không lo lắng, ngược lại lộ ra sự vui mừng, vội vàng nói:
- Sư phụ người cũng biết, thân thể phụ thân con càng ngày càng kém, hiện mấy vị huynh đệ của con đều đã chuẩn bị, công tước đại nhân vì Charles thì lại càng dốc hết tâm trí, hắn dám làm như thế quả thật là không nể mặt mũi sư phụ.
Hàn Thạc im lặng không nói, ánh mắt như đuốc trên mặt hai người dò xét một vòng, trong lòng đột nhiên hiểu được gì đó, sau đó càng thêm trầm mặc.
Lão nhân khẽ cười một tiếng, trầm ngâm liếc nhìn Lawrence, gật đầu nói:
- Trong lòng ta đã có tính toán, tốt lắm, hôm nay tạm thời không nói chuyện này nữa, ngươi nếu đã đến đây thăm ta, có mang theo mỹ tửu không?
- Đương nhiên, như thế nào cũng không dám làm cho người thất vọng!
Lawrence ha hả cười, lấy một cái bình trong suốt như ngọc, bên trong chứa mỹ tửu đỏ tươi như màu máu, cung kính đi tới nói:
- Đây là hảo tửu đặc sản của một trấn nhỏ tại Đế Quốc Kasey, tên là Hồng Nhị Huyết, sư phụ người nếm thử xem.
Từ lúc chờ ở ngoài đại sảnh thấy có để nhiều loại rượu, Hàn Thạc hiểu được sư phụ Lawrence nhất định là một người yêu rượu, hiện tại vừa thấy quả nhiên như thế.
Tâm niệm vừa động, Hàn Thạc nhớ đến trong U Ám sâm lâm các ải nhân sản xuất rượu ngon, suy nghĩ một chút liền từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bình rượu, cung kính đưa cho lão, mỉm cười nói:
- Bình rượu này là do các ải nhân từ trong U Ám sâm lâm sản xuất, có lẽ không phải là loại trân quý gì, nhưng so với một số rượu ngon ở đế quốc còn mạnh hơn nhiều.
Hàn Thạc vừa nói như vậy, lão nhân hứng thú nhìn hắn, cầm lấy bình rượu rồi lắc lắc nghe, lập tức cười ha hả gật đầu với hắn:
- Thật là đứa nhỏ có tâm, các ải nhân sản xuất rượu ngon tự nhiên không kém, mùi vị này ta đã cảm nhận qua rồi.
Phất phất tay, lão nhân cầm hai bình rượu ngon của Hàn Thạc cùng Lawrence đưa cho, nói:
- Tốt lắm, chuyện của Lawrence ta đã nhớ kỹ, các ngươi rời đi đi, ta uống rượu trước cái đã.
Hàn Thạc kinh ngạc, cũng không biết chuyện gì xảy ra, bất quá Lawrence lại nháy mắt ra dấu với hắn, ý bảo Hàn Thạc không nên hỏi nhiều như vậy, cùng hắn rời đi là được.
Sau đó, Lawrence mang theo Hàn Thạc đi tới đại sảnh chỗ Boland đang ngây ra, Boland vừa thấy Hàn Thạc xuất hiện, ánh mắt chằm chặp nhìn hắn, nói:
- Có thể nói cho ta biết, tại sao ngươi lại hiểu được cách lợi dụng sát khí hay không?
- Đây là võ kĩ mà ta tu luyện, ta không có cách nào giải thích cho ngươi, rất xin lỗi!
Loại ma công bí kĩ này đương nhiên không thể nói cho lão, Hàn Thạc rất thẳng thắn trả lời.
- Boland gia gia, chúng ta rời đi trước, vườn hoa hồng làm phiền lão nhân gia ngài chiếu cố.
Lawrence lúc đi qua Boland, cước bộ đột nhiên trở nên nhanh nhẹn, xem chừng quả thực là không thích ứng được với mùi huyết tinh trên người lão.
- Được rồi, ngươi là Bryan sao? - Đang lúc Hàn Thạc cùng Lawrence cùng nhau dựa theo đường cũ quay lại, Boland đột nhiên hỏi.
Thân thể hơi khựng lại, Hàn Thạc quay đầu lại liếc nhìn Boland, lễ phép trả lời:
- Không sai!
Gật đầu, Boland nhếch miệng nói:
- Chúng ta còn sẽ gặp lại, ta thích cái mùi trên người ngươi, hắc hắc, cái loại sát khí tà ác đó!
Hàn Thạc ngạc nhiên, đang định nói gì đó thì bị Lawrence kéo tuột đi, vài bước liền biến mất khỏi địa phương đó.
Dưới sự dẫn đường của Lawrence, hai người dựa theo đường cũ trở lại trong cái đại sảnh yên tĩnh kia. Thở phào một hơi, Lawrence giải thích:
- Sư phụ của ta tên là Carola-Ascot, có thực lực kiếm thánh, vì đế quốc cống hiến rất lớn, tại đế quốc có được danh dự cực cao, có thể ra vào thẳng hoàng cung, cha của ta rất tín nhiệm người. Mặc dù ta là đồ đệ của người, thế nhưng người không tỏ vẻ ủng hộ ta rõ ràng, điểm ấy làm cho ta vô cùng nghi hoặc.
- Ách, nhưng ta biết người rất thương yêu tiểu sư muội Phoebe, ngay cả vườn hoa hồng này trước kia cũng là của Thương hội Boust, do người cùng với phụ thân của Phoebe có quan hệ, bởi vì một vài nguyên nhân đặc thù, phụ thân của Phoebe sau khi chết, vườn hoa hồng này biến thành sư phụ của ta quản lý, sau đó sư phụ lại chuyển cho ta quản lí.
Boland gia gia trước kia là một sát thủ nổi danh lẫy lừng. Lão Rudge chính là thân truyền đệ tử của hắn, không biết vì nguyên nhân gì đi theo sư phụ của ta, mùi huyết tinh trên người hắn nồng nặc như vậy, ta nghĩ ngươi nhất định có thể tưởng tượng được hắn rốt cuộc đã giết bao nhiêu người. Mỗi khi ta tới gần hắn, ta cuối cùng không khống chế được muốn nôn mửa, cho nên ta đều tránh xa hắn, bằng không nếu như ta thật sự nôn ra, ta nghĩ hắn nhất định sẽ rất không hài lòng.
Lawrence mặc dù là đồ đệ của Carola, bất quá có lẽ là vì thân phận vương tử, hắn học tập trọng điểm cũng không phải là võ kĩ, ngược lại là các loại mưu lược cùng quân sự, bởi vậy thực lực hắn cũng không có vẻ cao siêu gì cả, đối mặt với người như Boland thì có cảm giác như vậy cũng là bình thường.
Mặc dù sớm biết sư phụ Phoebe nhất định là bất phàm, nhưng sau khi thông qua Lawrence chứng minh thân phận của lão, Hàn Thạc vẫn khiếp sợ không thôi, thân là thành viên của Ám Mạc, hơn nữa hắn tận lực tìm hiểu, hôm nay đối với một số tình huống ám minh của đế quốc đều hiểu rõ, Carola-Ascot, loại nhân này như sấm bên tai tự nhiên đã nghe qua. Bạn đang đọc truyện được tốt lắm, lạnh lùng nhìn người này nói.
- Hắc hắc, Lawrence ngươi hiện tại càng ngày càng không lễ phép, dựa theo quy củ của đế quốc, nhìn thấy ta ngươi ít nhất phải ân cần chào hỏi chứ? - Tên thanh niên cao lớn khoẻ mạnh này, nhìn Lawrence chế nhạo, nói với vẻ ngoài cười nhưng trong không cười.
Gương mặt run lên, Lawrence đầu tiên là oán hận trừng mắt người này, sau đó bất đắc dĩ nói:
- Xin ra mắt đại vương tử điện hạ.
Đại Ma Vương
💬 Bình luận chương