“Vậy mà ngươi biết chữ?” Hạ Trường Sinh chợt nhận ra.
“Không biết.” Từ trước đến nay Lâm Kiến đều chưa từng đi học: “Nhưng ta phát hiện chữ trên mộ bia giống với chữ trên biển cổng nhà Vi Yểu, hẳn là họ của nhà trai rồi.”
Trên bia có khắc Mục môn Vi thị.
Hạ Trường Sinh tán thưởng liếc nhìn Lâm Kiến một cái: “Ngươi thông minh hơn ta tưởng một chút.”
Lâm Kiến: “...”
Rõ ràng y làm việc đúng, hơn nữa còn được khích lệ, nhưng vì sao tâm trạng lại khó chịu đến vậy?
“Được rồi.” Hạ Trường Sinh nói với Lâm Kiến: “Đào đi.”
“Đào cái gì?” Lâm Kiến cảm thấy khó hiểu.
“Quan tài.” Hạ Trường Sinh nói rất đương nhiên.
Lâm Kiến quay đầu muốn chạy.
Hạ Trường Sinh dùng quạt xếp kéo y lại.
“Buông ra! Còn không buông ra ta sẽ dùng bàn tay bẩn thỉu này chạm vào y phục của ngươi!” Lâm Kiến uy h**p.
“Ngươi dám chạm vào, ta đảm bảo mạng ngươi sẽ không dài.” Hạ Trường Sinh nheo mắt lại, cho Lâm Kiến biết cái gì mới gọi là uy h**p.
Lâm Kiến xoay người, muốn nhào lên đánh nhau với Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh bắt được hai tay y một cách dễ dàng, sau đó ngồi xổm xuống, mặt đối mặt với y.
Lâm Kiến bị khuôn mặt mỹ lệ đột nhiên phóng đại trước mắt dọa cho hơi lảo đảo.
Hạ Trường Sinh nhếch miệng cười.
Lâm Kiến có một loại dự cảm không lành.
Hạ Trường Sinh đè Lâm Kiến lại, ném thẳng y lên mộ bia. Lâm Kiến mặt dán mặt với mộ bia của Vi Yểu, khóc không ra nước mắt. Cuối cùng Lâm Kiến khuất phục dưới cường quyền của Hạ Trường Sinh, cầm một tấm ván gỗ bắt đầu đào đất. Hạ Trường Sinh vừa giám sát y làm việc vừa đứng một bên quan sát xung quanh. Bên cạnh bia mộ của Vi Yểu có bia mộ của chồng và em chồng nàng ta, dáng vẻ hết sức hài hòa.
Hiệu suất của Lâm Kiến rất thấp, đến khi y đào đến mặt quan tài thì mặt trời đã xuống núi.
Quạ đen bay qua bầu trời bị ánh nắng chiều nhuộm đỏ, cây cối đong đưa.
Lâm Kiến lo lắng đề phòng, y nhìn quan tài, nói với Hạ Trường Sinh: “Quan tài đã được dùng đinh đóng lại.”
“Tránh ra.” Tay Hạ Trường Sinh đặt lên trường kiếm đeo bên hông.
Lâm Kiến vội vàng bò từ trong hố lên. Khi y bò lên trên, quay đầu lại nhìn, Hạ Trường Sinh vừa lúc làm ra một động tác thu kiếm.
“Ta đã cạy đinh, mở quan tài ra đi.” Hạ Trường Sinh nói.
“Ngươi cạy ra khi nào?” Lâm Kiến có phần khó hiểu, chẳng qua y đã mệt đến cùng cực, lười quan tâm lời giải thích. Y dựa theo lời Hạ Trường Sinh nói, lại nhảy xuống huyệt, tay đặt lên quan tài.
Hạ Trường Sinh ngồi xổm trên miệng hố, chờ Lâm Kiến đẩy nắp quan tài ra.
Lâm Kiến hít sâu một hơi, nhìn bầu trời sắp đen kịt, nói với Hạ Trường Sinh: “Ta không dám.”
“Có cái gì mà sợ?” Hạ Trường Sinh nói nhẹ như gió.
“Ngươi là đứng nói chuyện không đau eo.”
“Bây giờ ta đang ngồi xổm.” Hạ Trường Sinh phản bác.
Lâm Kiến cảm thấy nếu hai người còn tiếp tục cãi nhau nữa thì trời sẽ tối mất, hơn nữa đến cuối cùng chắc chắn vẫn là y đi hoàn thành công việc này. Vì thế y hít sâu một hơi, lấy hết can đảm đẩy nắp ra.
“Á.” Lâm Kiến hoảng sợ.
Trong quan tài trống không.
“Thú vị.” Hạ Trường Sinh cười.
“Các ngươi là ai! Ở đây làm gì?” Từ phía xa truyền đến tiếng nói vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ.
Lâm Kiến vừa nghe tiếng đã biết là người trong thôn, nếu bị người phát hiện y ở đây đào mộ người khác thì sau này đừng hòng sống trong thôn nữa. Lâm Kiến chật vật bò lên trên, sốt ruột nói: “Có người đến, chúng ta chạy mau…”
Hạ Trường Sinh đã chạy, động tác nhanh như bay, phỏng chừng là ngay vào giây phút nghe được tiếng nói đã bỏ chạy rồi.
“Đệch!” Cuối cùng Lâm Kiến cũng không nhịn được chửi thề một câu, sau đó vội chạy đuổi theo.
Hạ Trường Sinh và Lâm Kiến hoảng quá nên không kịp chọn đường, cuối cùng vậy mà lại chạy đến một tòa nhà nhìn qua còn có mấy phần xa hoa.
“Đi mau!” Thấy tòa kiến trúc này, mồ hôi trên người Lâm Kiến càng toát ra nhiều hơn.
“Đây là nơi nào?” Hạ Trường Sinh nhận ra Lâm Kiến đang hoảng sợ.
“Nơi này là nhà của người có tiền nhất trong thôn bọn ta, Phương lão gia, thật ra ông ta ở trong thành, có điều cũng thỉnh thoảng về đây ở mấy ngày. Ta nghe người khác nói, mấy ngày trước ông ta có về, bây giờ còn chưa đi đâu, chúng ta không thể đến nơi này.” Lâm Kiến vừa giải thích vừa rời đi.
“Vì sao?” Hạ Trường Sinh không rõ.
Lâm Kiến nhìn Hạ Trường Sinh, rơi vào một cảnh giới không cách nào giải thích khác.
Hạ Trường Sinh thấy được ánh mắt của y, lặng lẽ nắm chặt cổ áo mình.
“Không phải ngươi.” Lâm Kiến thở dài: “Phương lão gia có tiếng, không thích người thành niên, dù ngươi có đẹp hơn nữa cũng vô dụng.”
Có nguy hiểm chính là y cơ.
“Đứa trẻ như ngươi cũng có thị trường ha.” Hạ Trường Sinh thổn thức.
“Vâng vâng vâng.” Lâm Kiến tự giễu: “Dù ta trông giống mặt ngựa cũng có người cảm thấy ta có giá trị, được chưa.”
Hạ Trường Sinh nhìn gáy Lâm Kiến, chạy theo y một hồi, hắn muốn an ủi Lâm Kiến, nhưng mà con người hắn vừa mở miệng chính là: “Người ta từng thấy phần lớn đều giống lừa, ngươi giống ngựa là đã thắng bọn họ rất nhiều rồi.”
Lâm Kiến cũng không vì vậy mà cảm thấy được an ủi.
Trong lúc bọn họ chạy trốn, cửa sổ lầu hai Phương gia bị mở ra, có một người đang nhìn chằm chằm hai người chạy trốn.
Vì mắng Hạ Trường Sinh, Lâm Kiến không ngừng quay đầu lại, dáng vẻ đã khắc vào trong mắt người kia.
Trong quan tài không có thi thể, Hạ Trường Sinh và Lâm Kiến đành từ bỏ tìm kiếm, quay về khách đ**m.
Chưởng quầy đang thu dọn bát đũa ở một bàn, khi thấy hai người bọn họ trở về còn chào một câu.
“Có khách đến sao?” Lâm Kiến nhìn chưởng quầy bưng bát đũa không.
“Đúng vậy, một hạ nhân lúc trước đi theo bên cạnh quả phụ đã chết trong thôn kia.” Chưởng quầy nói: “Ta thấy tinh thần bà ta suy sụp, thân thể lung lay sắp ngã, vì thế mời bà ta vào ăn chút gì đó.”
Lâm Kiến nghe vậy, khóe mắt giật một cái.
Hạ Trường Sinh cảm khái: “Duyên, tuyệt không thể tả.”
Người bọn họ chạy cả nửa ngày để tìm, kết quả lại xuất hiện ở nơi ban đầu bọn họ rời đi.
Vở kịch nhỏ:
Về “phần lớn người ta gặp đều trông giống lừa, ngươi giống ngựa, thắng bọn họ rất nhiều”.
Hạ Trường Sinh: Thật ra năm đó ta cũng không có cái ý kia.
Lâm Kiến: Vậy ngươi có ý gì?
Hạ Trường Sinh: Đương nhiên trên thế giới này, người đẹp nhất vẫn là bản thân ta.
Lâm Kiến: Cảm động trở thành hư vô…
💬 Bình luận chương