“Sư huynh, sao thế?” Các thiếu niên đều bị dọa rồi.
Hạ Trường Sinh hất tóc dài một cái, tua dài của hoa tai vàng đong đưa.
Không biết có phải là ảo giác của Lâm Kiến không, y cảm thấy Hạ Trường Sinh lộ ra một nụ cười mỉm khiến lòng người run sợ.
Bởi vì hành vi quá khích của mấy đại đệ tử, không ít người cũng nhìn về hướng Hạ Trường Sinh và Lâm Kiến.
Lâm Kiến đang ăn đến một miệng đều là đường, thấy vậy thì vươn đầu lưỡi l**m môi một vòng, l**m hết đường đi.
Hình tượng, hình tượng đâu.
Trong sảnh lớn ồn ào náo nhiệt của khách đ**m, Hạ Trường Sinh không động, người đối diện cũng không dám động.
“Ôi chao? Người quen à?” Lâm Kiến không thức thời, tự tiện lên tiếng.
Có tiếng nói của Lâm Kiến, trong đám đệ tử của Tề Quảng Cung các có một người đứng lên. Quần áo của người này nhìn không giống những người khác, người này mặc một thân áo bào xanh lam thanh nhã, mặt mang nét tươi cười, khiến người nhìn như tắm trong gió xuân.
“Không ngờ lại ngẫu nhiên gặp được ở chỗ này.” Hắn ta đi đến trước mặt Hạ Trường Sinh, gật đầu khẽ: “Đã lâu không gặp, Trường Sinh Quân.”
Hạ Trường Sinh chỉ cười không nói.
Lâm Kiến cắn viên hồ lô ngào đường ngậm trong miệng.
Nét cười của người nọ sắp không giữ được nữa.
“Tên ngươi là gì thế?” Hạ Trường Sinh hỏi thẳng.
“Trường Sinh Quân, chúng ta đã gặp mặt rất nhiều lần.”
“Chuyện này và việc không có ký ức về ngươi có liên quan gì?” Hạ Trường Sinh hỏi.
Ngươi kia cũng có tính tình tốt, thế mà cũng không giận, hắn ta chắp tay nói: “Tại hạ Thường Khê Đình, là Các chủ Tề Quảng Cung các.”
Là lão đại à.
Lâm Kiến đã hiểu ra.
“Các chủ, đây là ai thế?” Một đứa bé nhìn qua chỉ khoảng mười tuổi, ngây thơ tươi mới chạy đến phía sau Thường Khê Đình, nó bắt lấy ống tay áo Thường Khê Đình, mặt ửng hồng, ngẩng đầu nhìn Hạ Trường Sinh.
Nhìn người cho kĩ càng.
“A.” Phía sau nó, một đệ tử tuổi tác khá lớn thấy nó chạy đến, vội vàng vươn tay muốn ngăn hành vi của nó.
Hạ Trường Sinh cúi đầu nhìn thằng bé kia.
Thằng bé bày ra gương mặt tươi cười đáng yêu.
Hạ Trường Sinh nói: “Tên ta là Hạ Trường Sinh.”
Lâm Kiến phát hiện thái độ đối với trẻ con của Hạ Trường Sinh sẽ tốt hơn một chút.
“Trường Sinh ca ca cũng là người của tu chân giới sao?” Đứa bé hưng phấn hỏi.
“Đúng đó.”
Người phía sau thấy Hạ Trường Sinh và đứa bé bắt đầu nói chuyện, nhao nhao ôm đầu, đau khổ lẳng lặng quỳ rạp xuống mặt đất.
Lâm Kiến chứng kiến tất cả: “...”
Đầu óc người tu chân đều có vấn đề.
“Là môn phái nào vậy? Chúng ta là người của Tề Quảng Cung các.” Đứa bé có phần kiêu ngạo: “Huynh hẳn là biết Tề Quảng Cung các nhỉ!”
Đối với trẻ con, gia nhập Tề Quảng Cung các là một việc đáng để kiêu ngạo.
“Tề - Quảng - Cung - các - à…” Mặt Hạ Trường Sinh mang ý cười, đọc ra năm chữ này.
Nụ cười của đứa bé hơi ngưng lại, không biết vì sao, không chỉ nó không lấy được hâm mộ từ chỗ Hạ Trường Sinh, ngược lại còn cảm thấy mình bị mỉa mai.
Thường Khê Đình đặt bàn tay lên vai nó, cười khổ: “Nhóm đệ tử này vừa mới nhập môn, còn chưa hiểu gì cả, xin Trường Sinh Quân bao dung.”
Hạ Trường Sinh ngẩng đầu cân nhắc một chút.
Những tu chân giả khác căng thẳng chờ hắn.
Hạ Trường Sinh bình tĩnh nói: “À, làm quen lẫn nhau một chút, ta là Hạ Trường Sinh của Phục Hy viện.”
“Hắn nói kìa! Á á á á!!!”
“Phục Hy viện!!! Á á á á!”
“Hạ Trường Sinh! Á á á á!”
“Vì sao lại xuất hiện ở chỗ này a a a!”
Phía sau Thường Khê Đình, các đệ tử lớn hơn một chút nháo nhào ngã xuống đất.
Chưởng quầy bị hoảng sợ, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy, làm sao vậy, làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào sao?”
Những đệ tử này không nghe thấy lời chưởng quầy nói, đang giãy giụa trong đau khổ.
Thấy vậy, người còn lại trong khách đ**m đều bị dọa sợ mà chạy mất.
“Có bệnh!” Trước khi đi, những vị khách còn lại luôn miệng chửi rủa.
Thường Khê Đình nhắm mắt lại, không nỡ nhìn thẳng.
Sau khi biết được Hạ Trường Sinh đến ở trọ, Thường Khê Đình lập tức nhường lại một gian phòng.
“Thật là ngại.” Hạ Trường Sinh vừa nói vừa nhận lấy chìa khóa phòng.
Lâm Kiến không nhìn thấy một chút ngại ngùng nào trên mặt Hạ Trường Sinh.
“Người đi ra ngoài, nên giúp đỡ lẫn nhau.” Thường Khê Đình vẫn luôn đứng tại chỗ cách Hạ Trường Sinh một khoảng nhất định: “ Thời gian Trường Sinh Quân ở lại đây, chi phí ở khách đ**m đều do chúng ta thanh toán.”
Hạ Trường Sinh dùng ánh mắt thưởng thức nhìn hắn ta.
“Chỉ xin một việc.” Thường Khê Đình nhìn về phía mấy đệ tử đang bật khóc phía sau mình, sau đó che trước mặt bọn họ: “Trường Sinh Quân giơ cao đánh khẽ.”
Người Hạ Trường Sinh nghiêng về bên trái, tránh thân thể Thường Khê Đình, nhìn về phía những đệ tử kia, cười phất phất tay.
Mấy đệ tử tuổi còn hơi nhỏ thấy được người xinh đẹp thế này cười với mình, khuôn mặt đỏ bừng, đáng tiếc bọn họ chỉ mới thẹn thùng một chút đã bị tiếng khóc như quỷ khóc sói gào của các sư huynh nhà mình đánh vỡ cảm xúc.
Hạ Trường Sinh và Lâm Kiến lên lầu hai tìm phòng của mình.
Cửa vừa đóng, Lâm Kiến hỏi Hạ Trường Sinh: “Ngươi đến từ Phục Hy viện à?”
“Đúng.” Hạ Trường Sinh tháo kiếm đặt lên mặt bàn.
“Là một nơi tốt chứ?” Lâm Kiến có một ít nghi vấn.
“Đó là đương nhiên, ai trong tu chân giới mà không biết Phục Hy viện, Tề Quảng Cung các chỉ xứng xách giày cho bọn ta.” Hạ Trường Sinh vẫn phải có chút kiêu ngạo mà Phục Hy viện mang lại.
“Vậy vì sao dáng vẻ bọn họ giống như rất sợ hãi?” Vừa rồi Lâm Kiến cũng có phần không đành lòng.
“Bọn họ là tôn trọng, hâm mộ, ghen ghét, bởi vì bản thân không chiếm được cho nên hối hận đến phát khóc.” Hạ Trường Sinh thở dài: “Không có cách nào, Phục Hy viện chính là một nơi tốt đẹp đã tốt càng muốn tốt hơn, luôn thu hút sự ngưỡng mộ từ người khác.”
Lâm Kiến im lặng một lát, y cảm thấy không đúng lắm.
Ngoài phòng truyền vào tiếng k** r*n của đệ tử Tề Quảng Cung các.
“Sao người của Phục Hy viện ma quỷ lại ở chỗ này! Giết ta đi! Giết ta đi! Ta không muốn ở đây! Á á á á!”
Lâm Kiến quay đầu lại nhìn Hạ Trường Sinh, dùng ngón cái chỉ chỉ ra ngoài. Giải thích thử xem!
Sắc mặt Hạ Trường Sinh âm trầm.
Dám quét mặt mũi của ta, tìm được cơ hội sẽ chơi chết ngươi!
“Đúng rồi.” Lâm Kiến cắt ngang cảm xúc của hắn, nhắc nhở: “Ngươi chỉ lấy một gian phòng, vậy ta ngủ ở đâu?”
“Sàn nhà.” Hạ Trường Sinh nói nhanh.
“Ta thấy ở đây có ghế nằm, ta ngủ ở ghế nằm được chứ?”
“Được đấy.”
…
Vở kịch nhỏ:
Trước khi nhập môn.
Lâm Kiến: Phục Hy viện mà ngươi ở là nơi như thế nào?
Hạ Trường Sinh: Nơi tốt.
Lâm Kiến (nghi ngờ): …
Sau khi nhập môn.
Người qua đường: Phục Hy viện mà ngươi ở là nơi thế nào?
Lâm Kiến (khẳng định): Nơi tốt.
Đường Trĩ: Đây là con rồng trung thành của thiếu niên diệt rồng nha!
💬 Bình luận chương