Thanh Lan không chú ý tới, vẫn vui tươi hớn hở đi dạo phố.
“Chậc chậc chậc, chậc chậc chậc.” Hạ Trường Sinh ngồi trên lầu hai uống trà, tấm tắc lấy làm lạ.
“Đại sư huynh, sao thế?” A Nhất ngồi đối diện với Hạ Trường Sinh, cảm thấy phản ứng của Hạ Trường Sinh thật buồn cười.
“Ta chỉ đang cảm khái, một số tình cảm của thế gian bắt đầu khi một phía chết mê chết mệt, một phía thì không hề hay biết.” Hạ Trường Sinh mở quạt xếp ra che trước mặt mình, tiếp tục nhìn qua cửa sổ lầu hai, quan sát hai kẻ A Nhị và Thanh Lan tương tác, một người cố ý dán lên, một người thần kinh thô không thèm để ý.
“Haha.” A Nhất cầm quạt lông vũ lắc lắc, tạm thời không nói tiếp. Hắn ta cười ranh mãnh như người chơi cờ có thể đi một nước trí mạng bất kỳ lúc nào, đang chờ đợi chiếu hết Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh không hề đề phòng mà còn đang xem náo nhiệt.
“Ngươi xem, Thanh Lan thật ngốc, hoàn toàn không phát hiện mình đã bị A Nhị bám dính.” Hạ Trường Sinh xếp quạt lại, chỉ người dưới lầu.
A Nhất uống một ngụm trà.
“Đúng rồi, sao ngươi lại đột nhiên đổi quạt vậy?” Hạ Trường Sinh hỏi A Nhất.
Hôm trước hắn mới thấy A Nhất mua một cây quạt vẽ tranh sơn thủy, mặc dù không được vẽ hoa đào đề tên sinh động như thật giống cây quạt hắn đang cầm, nhưng cái quạt kia nhìn cũng đẹp mắt lắm.
“Bọn họ bảo tiếng ta nghịch quạt sẽ làm họ hiểu lầm huynh đã đến, cho nên mua cho ta chiếc quạt lông vũ này, tịch thu chiếc quạt xếp kia rồi.” A Nhất giải thích.
Hạ Trường Sinh mếu máo, thầm nói: “Tất cả mọi người đều xem ra là quái vật kinh khủng, rõ ràng ta rất hòa thuận. Thật ra có ý kiến gì có thể nói với ta.”
A Nhất tò mò hỏi: “Nói thì huynh có nghe không?”
Hạ Trường Sinh quả quyết lắc đầu, nói: “Nghe, rồi ta sẽ quyết định đối phương chết hết, chết bảy phần hay dở sống dở chết.”
Dù là bản thân A Nhất cũng không nhịn được khựng lại, rút một cọng lông vũ trên quạt để bình tĩnh lại.
Hạ Trường Sinh uống miếng trà ăn miếng điểm tâm, sung sướng chẳng sầu lo đoái hoài.
“Đại sư huynh, chúng ta phải về Phục Hy viện nhưng bây giờ không tìm được người mới nào cả, huynh cũng không lo lắng sao?” A Nhất hỏi.
“Ngay từ đầu ta đã nói nếu như các ngươi không tìm được đệ tử mới thì chọn một đệ tử hiện có ở Phục Hy viện. Ta sao cũng được, ta không chọn.” Hạ Trường Sinh chưa từng cũng không quan tâm có đệ tử mới nhập môn hay không.
A Nhất không hiểu, hắn ta hỏi: “Đại sư huynh là hành tẩu giả ở Phục Hy viện nhiều năm, nếu như một mình thật sự không tiện thì nên đưa ra ý kiến từ sớm. Sao bây giờ huynh mới nói, chứng minh rằng nguyên nhân không đơn giản như vậy.”
Hạ Trường Sinh ăn điểm tâm xong, uống một ngụm trà, no bụng không muốn động. Hắn nghe được A Nhất hỏi thì nhìn sang, mỉm cười nhưng không trả lời.
“Vì sao huynh cần một đệ tử?” A Nhất hỏi thẳng.
“So với cái này thì ta có một chuyện kinh ngạc hơn.” Hạ Trường Sinh từ từ ngồi thẳng dậy.
“Hửm?”
“Ngươi có nhớ sư phụ dán thiếp thông báo giúp ta không?”
“Ta nhớ.” Trí nhớ A Nhất cũng không tệ: “Nói ngươi muốn tìm một gã sai vặt thiếp thân cả ngày.”
Hạ Trường Sinh gật đầu, sau đó hướng dẫn từng bước nói: “Câu tiếp theo thì sao?”
A Nhất không nhớ nổi.
Hạ Trường Sinh nói thẳng: “Thưởng lớn.”
A Nhất khiếp sợ mở to hai mắt.
“Vì sao mọi người không hỏi xem đến tột cùng là thưởng lớn cái gì mà đã vội từ chối ta?” Hạ Trường Sinh cười khẽ, sau đó lại yên lặng thở dài một hơi.
Quạt lông vũ trên tay A Nhất khẽ phe phẩy, sau đó hắn ta nhân lúc xung quanh vắng lặng, nghiêng người về phía trước khẽ hỏi Hạ Trường Sinh: “Vậy đại sư huynh có thể lén nói cho ta biết cuối cùng là thưởng lớn cái gì không vậy?”
Hạ Trường Sinh xòe quạt ra che nửa gương mặt mình lại, ranh mãnh nhìn A Nhất, nói: “Ngươi tò mò sao?”
“Tò mò.” A Nhất nói thật: “Nhìn thái độ này của đại sư huynh, dường như hai chữ thưởng lớn này không phải được tùy tiện viết lên. Thậm chí ta còn cảm thấy nếu như ta biết được phần thưởng, nói không chừng sẽ tự dấn thân phục vụ huynh.”
“Cụ thể là gì thì chỉ có thể nói với người tình nguyện đến bên cạnh ta.” Hạ Trường Sinh nói: “Bây giờ ngươi gật đầu thì còn có cơ hội.”
A Nhất im lặng, sau đó đánh giá Hạ Trường Sinh từ trên xuống dưới.
Thưởng lớn?
Có liên quan gì tới công lực xuất sắc của hắn không? Thành thật mà nói Phục Hy viện cũng không ép buộc phải tu hành đến lợi hại bao nhiêu, nhưng mà với tư cách là một người tu hành thì có ai không muốn đột phá các cảnh giới, đạt đến mục tiêu tìm kiếm chân lý. Xưa nay tu hành không chỉ có một loại, ở Phục Hy viện được chứng kiến rất nhiều phương pháp. Nhưng mà dù là biện pháp gì, tài năng và nỗ lực của một người cũng có giới hạn nhất định.
Hạ Trường Sinh đã đột phá giới hạn cao nhất này.
Hơn nữa thời gian hắn nhập môn rất ngắn, ngắn hơn phần lớn người. Với lại bình thường hắn không trang điểm thì là ra ngoài làm nhiệm vụ, thời gian để hắn chuyên tâm tu luyện hoàn toàn không nhiều. Trong tình huống như vậy, thực lực của người này sắp xếp vào nhóm năm người đứng đầu. Hoặc là đứng vững trong năm vị trí đầu.
Vì sao lại như vậy?
Mỗi một tu chân giả đều sẽ tò mò.
Bây giờ gần như cơ hội để biết đáp án này bày ra trước mặt A Nhất.
Nói không động lòng là giả.
“Shhh.” Hạ Trường Sinh đột nhiên hít khí.
“Sao vậy?” A Nhất vốn đang lún sâu trong suy nghĩ của mình, bị âm thanh đột ngột của Hạ Trường Sinh dọa cho sợ tỉnh hồn.
“Y phục của ta bị tuột chỉ!” Hạ Trường Sinh đột nhiên tức giận.
A Nhất: “…”
Nên tỉnh táo lại đi, xem như hắn ta bị Hạ Trường Sinh dày vò một thời gian cũng sẽ sụp đổ thôi.
Lỡ như vì thế mà bị u uất, tẩu hỏa nhập ma thì A Nhất cảm thấy mình có thể bế quan một trăm năm không dám gặp ai.
“Ngươi tính thế nào?” Hạ Trường Sinh đột nhiên nói đến đề tài vừa rồi: “Ngươi rất thông minh lanh lợi, xem như ta cũng thích ngươi.”
“Ha ha, đại sư huynh, cảm ơn.” Tâm trạng A Nhất phức tạp.
“Người trẻ tuổi, nỗ lực càng nhiều thì thu hoạch càng lớn đấy.” Hạ Trường Sinh ẩn ý.
“Nhiều thứ đã được định sẵn không nhiều người có được.” A Nhất lắc đầu thở dài.
Hạ Trường Sinh ung dung phẩy quạt.
“Đại sư huynh, ta vẫn rất thích cây quạt của huynh, danh gia nào vẽ cho huynh đấy?” A Nhất nhìn quạt của Hạ Trường Sinh.
“Bằng hữu của ta.” Hạ Trường Sinh trả lời.
A Nhất cười khô khan, hỏi: “Đại sư huynh còn có bằng hữu à?”
Hạ Trường Sinh trừng hắn ta, sau đó lẩm bẩm: “Ta có bằng hữu thì có gì lạ?”
“Vậy huynh có thể giới thiệu cho ta không? Ta muốn đặt làm một cây quạt vẽ đầy hoa lê.”
“Chết lâu rồi.” Hạ Trường Sinh lạnh nhạt nói.
“Đáng tiếc.” Tu chân giả như bọn họ, điều nhất định phải nghĩ thoáng là người phàm mình quen biết sẽ lần lượt rời đi.
Hạ Trường Sinh hơi mờ mịt nhìn ra cửa sổ, không thể hiểu được đáng tiếc trong lời nói của A Nhất có ý gì.
A Nhất cũng có thể tưởng tượng lần cuối cùng Hạ Trường Sinh gặp mặt người bằng hữu kia, nếu người bằng hữu kia nói với Hạ Trường Sinh ta phải chết, lần sau ngươi đến sẽ không gặp ta. Hạ Trường Sinh cũng sẽ thần kinh thô, thậm chí vui cười hớn hở nói với người nọ rằng thế à, không còn cách nào nữa, tạm biệt, ngươi đi thật tốt.
Thổn thức.
“Đại sư huynh, trước khi huynh đến Phục Hy viện là đại thiếu gia nhà giàu ở Cù châu à?” A Nhất trò chuyện với hắn.
“Đúng thế, rất có tiền.” Không thì sao lại nuôi ra một kẻ ăn uống đi lại xa xỉ lãng phí.
“Chắc chắn rất nhiều người dựa thế huynh.”
“Không có đâu.” Hạ Trường Sinh vẫn nhớ rõ quá khứ như in: “Bởi vì ta bị bệnh nên phần lớn đều nằm trên giường, tốt lên một chút cũng loanh quanh trong sân. Khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến thì xung quanh đều là hạ nhân nhà mình, hoàn toàn không có cơ hội nhìn thấy những người khác.”
“Không có mấy bằng hữu sao?”
“Có mấy người nhưng không thân thiết.”
“Không có người đính hôn luôn?”
“Từng có một người, bị ta khuyên lui.”
“Vì sao lại khuyên lui?”
“Khi đó ta cảm thấy mình sống không lâu nữa, không muốn hại người.”
A Nhất khiếp sợ: “Đại sư huynh, trước khi huynh vào Phục Hy viện giống người bình thường đó!”
Cái gì! Thì ra là tại Phục Hy viện sao? Phục Hy viện biến một thanh niên tốt thành dạng này sao?
Hạ Trường Sinh hoàn hồn sau đó chột dạ cười hai tiếng. Sau khi cười xong, hắn âm trầm nhìn chằm chằm vào A Nhất, hỏi: “Bây giờ ta không bình thường sao?”
“Bây giờ quá hào hoa phong nhã.” A Nhất uyển chuyển nói.
Hạ Trường Sinh thỏa mãn sờ tóc mình một cái.
A Nhất phát hiện thỉnh thoảng Hạ Trường Sinh không hiểu lời châm chọc khiêu khích của hắn ta.
Hạ Trường Sinh mừng khấp khởi nói: “Ta biết ta rất được hoan nghênh.”
Ừm, nếu như huynh không nói lời nào.
“Thấy ngươi biết nhìn người như vậy, không bằng ta chọn ngươi đi!” Hạ Trường Sinh ngẫm lại thấy A Nhất thuận mắt hơn: “Tên đầy đủ của ngươi là Y Đạt Y Sơn đúng không?”
“Đại sư huynh, ta tên Y Đạt Y Thủy.” A Nhất sửa lại.
“Ta nhớ rồi.”
“Không, huynh không nhớ, huynh đừng gọi đủ tên ta, sau này huynh vẫn gọi ta là A Nhất đi.” A Nhất nghĩ, nếu ngay cả A Nhất cũng không nhớ được thì hắn ta cũng không còn gì để nói: “Hơn nữa liên quan tới vị trí sai vặt thiếp thân của huynh, xin tha cho kẻ bất tài.”
Hạ Trường Sinh chợt cảm thấy tiếc nuối.
“Nhưng đại sư huynh yên tâm, thật ra ta đã tìm được người thích hợp đưa cho huynh.” Từ khi Hạ Trường Sinh đến trấn này thì hắn ta chẳng cần phải bận rộn.
“Ngươi nói Lâm Kiến à?” Hạ Trường Sinh biết tâm tư của A Nhất.
Lần này hắn nhắc đến Lâm Kiến cũng bớt đi sự kháng cự.
“Chỉ có thể là y.” A Nhất phe phẩy quạt.
“Ngươi bảo ta chọn y?” Hạ Trường Sinh bắt đầu bắt bẻ.
“Không phải đại sư huynh chọn y.” A Nhất cười Hạ Trường Sinh không rõ: “Là Lâm Kiến chọn đại sư huynh.”
“Ngươi nói ngốc gì đấy.”
“Ta chưa hề nói ngốc.” A Nhất nói chắc nịch: “Đại sư huynh nói Thanh Lan bị A Nhị dính chặt lấy, vậy huynh có phát hiện thật ra mình cũng bị Lâm Kiến bám dính, thoát cũng không khỏi không?”
Tay Hạ Trường Sinh đong đưa cây quạt dừng lại, dường như hắn hơi không hiểu A Nhất nói gì, đợi đến khi hắn phát hiện lời A Nhất nói không phải là ảo giác thì mới từ từ trợn to mắt.
Là ta bị bám dính?
Khách đến trà lâu kéo ghế ngồi, không cẩn thận đá trúng ghế của Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh giật mình, trong thoáng chốc thân thể mất thăng bằng, hắn mở to hai mắt, vẫn lấy lại bình tĩnh.
Vì quá sốc nên Hạ Trường Sinh quên chất vấn người đã đá trúng ghế của mình, A Nhất chỉ muốn cười nên đã lấy chiếc quạt lông vũ che mặt.
Nguy hiểm thật, nếu cười bây giờ chắc chắn sẽ bị đánh.
“Đại sư huynh, trẻ con thông minh như thế nếu chỉ muốn tìm chỗ dừng chân không tệ thì đã rời khỏi huynh từ lâu rồi.” A Nhất thức tỉnh hắn.
“Nhưng mà… Nhưng mà, cái kia…” Hạ Trường Sinh muốn phản bác hắn ta: “Ngươi mới biết y mấy ngày, ngươi cũng không hiểu y…”
“Đại sư huynh quen biết A Nhị và Thanh Lan nhiều năm như vậy, cũng không hiểu A Nhị và Thanh Lan.” Nói tới đạo lý đối nhân xử thế thì Hạ Trường Sinh hoàn toàn không phải là đối thủ của A Nhất.
“Sao ta không hiểu được?” Hạ Trường Sinh cảm thấy mình không có vấn đề gì.
Vì để cho hắn ngậm miệng và suy nghĩ lại, A Nhất ném ra đòn sát thủ, hắn ta nói: “Ngươi nói là A Nhị quấn lấy Thanh Lan, thật ra Thanh Lan cũng luôn muốn ở cạnh A Nhị. Đại sư huynh, phần lớn người trên thế giới không cắt đứt dây dưa, đó gọi là tình chàng ý thiếp.”
Hạ Trường Sinh khiếp sợ nhìn xuống dưới lầu.
Dưới lầu, A Nhị cùng Thanh Lan đi dạo suốt một buổi sáng, hắn ta bắt đầu hơi lo lắng tiến triển phía Lâm Kiến, dù sao hắn ta cũng đồng ý hứa hỗ trợ, bây giờ nên đi xem tình hình.
“Thanh Lan, ta có chút việc phải đi, ngươi tự đi dạo nhé, tối nay ta lại tới tìm ngươi.” A Nhị nói xong định xoay người đi.
Lúc hắn ta xoay người, Thanh Lan sốt ruột vươn tay níu lấy ống tay áo hắn ta.
A Nhị khó hiểu quay đầu lại.
“Ta đi cùng ngươi, dù sao ta cũng không có chuyện gì làm.” Nàng nói nhanh.
“Được thôi.” A Nhị không nghi ngờ gì: “Vậy thì đi chung đi.”
Mặt Thanh Lan đỏ lên.
Người ngồi sau lưng Hạ Trường Sinh lại không cẩn thận va phải ghế của hắn.
Lần thứ hai Hạ Trường Sinh bị giật mình.
“Haha.” A Nhất cười mà không nói gì.
Ở một bên khác, cuối cùng Lâm Kiến cũng thoát khỏi thử thách của mười bảy đệ tử Phục Hy viện. Y bị dày vò một trận cửu tử nhất sinh, ỉu xìu tìm một chỗ nghỉ ngơi, uống hớp trà lạnh.
Lúc y lấy lại tinh thần, y phát hiện có mấy tu chân giả đang ngồi ở sát vách.
Bọn họ đang trò chuyện.
“Nghe nói người của Phục Hy viện hôm nay phải đi.”
“Ta thật sự thắp nhang cầu nguyện cho bọn họ đi nhanh, ta rất muốn rời khỏi trấn này.”
“Ta không ngờ có thể nhìn thấy Hạ Trường Sinh.” Một người khác cất giọng ngạc nhiên.
“Tin ta đi, sau này ngươi tiếp xúc nhiều thì sẽ không muốn nhìn thấy hắn.”
“Nhưng sư huynh à, hắn… Nổi danh thực lực sâu không lường được, huynh không tò mò sao?”
“Có gì hay mà tò mò?” Người đệ tử kia khinh thường: “Ngươi thấy hắn đeo phong ấn, ít nhiều gì cũng đoán được vì sao hắn có thực lực vượt xa tuổi tác.”
“Vật phong ấn.”
“Không phải ngươi cho là hắn thật sự có đam mê gì nên mới đeo vàng đeo bạc từ đầu đến chân đó chứ. Nghe nói thời gian trước hắn còn mua một bộ đồ ngọc với giá cao ở nơi khác, trang sức bình thường cần đắt như vậy không? Tất cả đều là vật phong ấn.”
Đệ tử kia hiểu, hắn ta nói: “Ta có nghe nói, một số người quá mạnh, để ngăn chặn sức mạnh nuốt chửng mình cho nên sẽ mang vật phong ấn để trấn áp sức mạnh của mình. Tuy nhiên điều này không phải càng đáng tò mò hơn sao? Đến cùng sức mạnh của hắn là mạnh đến mức nào mới phải dùng đến vật phong ấn.
Sư huynh kia lắc đầu cười đệ tử này còn quá ngây thơ: “Sao ngươi không nghĩ đến một khả năng khác, có lẽ Hạ Trường Sinh nuôi quái vật ma vật gì đó, vì ngăn chặn quái vật cắn nuốt mình nên mới không rời vật phong ấn.”
Đệ tử không dám tin.
“Chuyện này cũng không có gì lạ, đệ tử Phục Hy viện kiếm tẩu thiên phong chưa bao giờ là ngoại lệ, trước kia có một chưởng môn nuôi mấy con yêu quái ma vật. Nhưng ông ta nuôi nhiều như vậy cũng không cần dùng tới vật phong ấn. Cho nên ngươi có thể tưởng tượng nếu Hạ Trường Sinh thật sự nuôi quái vật để lấy sức mạnh, thì quái vật hắn nuôi đáng sợ đến mức nào.
Trong đầu đệ tử kia lập tức hiện ra khuôn mặt và vòng tay khuyên tai kim quang lấp la lấp lánh không thể phớt lờ của Hạ Trường Sinh.
“Đáng sợ hơn là nếu như quái vật quá mạnh, người sẽ xuất hiện hiện tượng dị hóa.”
“Hiện tượng dị hóa là gì?”
“Ha ha, là người bị đồng hóa thành quái vật. Giống như nuôi quỷ, ta nói vậy là ngươi sẽ hiểu. Có một số người nuôi tiểu quỷ, khi còn sống tiểu quỷ thích giết người, cho nên người nuôi tiểu quỷ cũng sẽ muốn giết người. Ngươi không cảm thấy hành vi của Hạ Trường Sinh rất quá đáng sao? Ta cảm thấy đó là biểu hiện của một loại dị hóa.”
Đệ tử kia tấm tắc.
“Đến cuối cùng dị hóa là người không ra người quỷ không ra quỷ, cho đến khi bị nuốt chửng. Cho nên hắn mới phải luôn mang theo vật phong ấn, làm chậm quá trình này lại.”
Đương nhiên một đệ tử khác cũng có một loại phỏng đoán: “Lỡ như bản tính hắn là như vậy thì sao?”
“Nếu tính cách hắn trời sinh đã vậy thì còn đáng sợ hơn được hình thành sau này.”
Giờ đây, Hạ Trường Sinh đang ở tầng cao của khách đ**m, tay cầm một chiếc gương nhỏ thưởng thức dung nhan tuyệt thế của mình.
“Đại sư huynh, chờ Lâm Kiến tới, huynh nhớ không được dùng lời nói tổn thương người ta, phải tiếp nhận y.” Hai mươi đệ tử vây quanh Hạ Trường Sinh, nói với hắn: “Bọn ta đã nói xong rồi.”
“Ừm ừm.” Hạ Trường Sinh soi gương, hỏi bọn họ: “Gần đây tóc ta khô lắm đúng không, sao cứ rối mãi?”
“Không có mà.”
“Bọn ta cảm thấy không có.”
“Thật sao?” Hạ Trường Sinh nghi ngờ nhìn tóc mình, cuối cùng nghĩ vậy thì được rồi, tiếp tục soi gương.
Trong gương soi rõ mặt hắn, khuyên tai màu vàng rủ xuống, mặt dây chuyền hình giọt nước đong đưa, thấp thỏm lo âu như bị một sức mạnh nào đó đưa đẩy.
–
Vở kịch nhỏ:
Hạ Trường Sinh (Mất mát): Ta là đồ đần sao?
A Nhất: Đại sư huynh, mấy mươi năm…
Lâm Kiến: Bây giờ ngươi mới có nghi vấn này à?
Hạ Trường Sinh: Các ngươi muốn chết hết, chết bảy phần hay sống dở chết dở?
A Nhất: Đại sư huynh anh minh thần võ.
Lâm Kiến: Đại ca ca thông minh tuyệt đỉnh.
💬 Bình luận chương