Ai bảo lúc trước tên này nhiều lần muốn thoát khỏi mình.
"Đại sư huynh, chiêu đoạt công này của huynh không được đâu nhé!" Dây thừng của Tam Hoàng từ trong cuộc hỗn chiến được vung đến, chụp vào cổ tay Hạ Trường Sinh.
"Chậc." Hạ Trường Sinh nhìn cổ tay mình.
Tam Hoàng dùng lực, Hạ Trường Sinh bị kéo vào cuộc chiến.
"Cứ dựa theo quy tắc của Phục Hy viện, dùng thực lực để nói chuyện đi." Bắc Cung An Vu nói.
Hai mươi mốt người cùng bay ra khỏi đại sảnh, sau đó đứng theo bố cục trận thế.
Hai mươi người đứng chung một chỗ, Hạ Trường Sinh đứng đối diện bọn họ, chỉ đứng một mình. Đám người họ đúng là rất ăn ý, định liên thủ đánh bại người giỏi nhất là Hạ Trường Sinh, sau đó lại tiếp tục nội đấu.
"Đại sư huynh! Huynh lại muốn nuốt thành quả một mình!"A Nam tức giận nhìn Hạ Trường Sinh.
"Đừng nói nhiều nữa." Hạ Trường Sinh mở quạt ra, vung lên trong không trung: "Muốn đánh thì ra tay nhanh đi."
Tam Hoàng hừ lạnh: "Chúng ta sẽ không nhân từ nương tay!"
Thuật Phong nói ra lời thật lòng: "Ta muốn bán đào tiên kia lấy tiền! Nó là của ta!"
"Đại sư huynh, xin lỗi!"
Hai mươi người nhìn mặt nhau rồi cùng tấn công Hạ Trường Sinh.
Trong khoảng thời gian ngắn, phía trên Phục Hy viện lại là mưa to gió lớn, sấm sét vang dội, còn có mấy chục thanh kiếm bay tới bay lui.
"Oa, mẹ ơi, mẹ nhìn kìa!" Trẻ con dưới chân núi thấy cảnh tượng như vậy, lập tức gọi mẹ mình ra xem cảnh lạ.
"Đừng nhìn đừng nhìn, lại là bọn quái nhân trên núi." Người mẹ vội vàng ôm con mình chạy.
"Con muốn xem!" Đứa trẻ giận dỗi.
Người mẹ nói ra một câu, chỉ có người ở xung quanh Phục Hy viện mới dùng nó để dọa trẻ con: "Con còn nghịch nữa, mẹ sẽ đưa con vào Phục Hy viện đó."
Đứa trẻ lập tức ngậm miệng.
Chốc lát sau.
Hai mươi người bọn A Nhất nằm sấp trên đất, Hạ Trường Sinh giẫm một chân trên lưng A Nam, giơ cao tay phải thể hiện chiến thắng.
"Xong nhé! Ta thắng!"
Mọi người rối rít vỗ tay.
"Ta thật sự hâm mộ!" Đường Trĩ nhìn A Nam bị Hạ Trường Sinh dẫm một chân đến nằm ăn đất.
Người ở đây: "..."
Phương Cảnh Tân nhấp một ngụm trà, lắc đầu nói: "Các con nôn nóng quá."
"Ngài lại muốn thế nào?" Mọi người nhìn Phương Cảnh Tân.
"Loại chuyện này cần gì phải đánh tới đánh lui, cứ hỏi thẳng bản thân Lâm Kiến không phải được rồi sao." Phương Cảnh Tân chẳng hiểu nguyên nhân tại sao bọn họ chưa nói rõ ràng đã nhào vào đánh nhau.
Mọi người cùng nhìn chằm chằm vào Lâm Kiến.
Từ khi Lâm Kiến bắt đầu bước vào Phục Hy viện, cả người đều trong trạng thái ngơ ngác và sững sờ. Địa phương thế này, thật sự là lần đầu tiên y nhìn thấy, hoàn toàn không có kinh nghiệm đối đáp.
"Vậy đáp án của ngươi là gì?" Hạ Trường Sinh hừ lạnh với Lâm Kiến, chân vẫn còn giẫm trên A Nam.
A Nam yếu ớt nhắc nhở Hạ Trường Sinh: "Đại sư huynh, ta không có sở thích như Đường Trĩ, huynh có thể lấy chân ra được rồi đó."
Hạ Trường Sinh nhấc chân lên.
A Nam chuồn nhanh.
Lâm Kiến nhận ánh mắt mong đợi của hai mươi người, ánh mắt xem trò vui của người vây xem, y cẩn thận nói với Phương Cảnh Tân: "Đại sư huynh đúng là người đầu tiên tìm thấy con."
Chiêu nhử vừa rồi của y chỉ là đùa mà thôi, thực chất y đã sớm quyết định đứng về phía Hạ Trường Sinh. Nhưng không ngờ ở Phục Hy viện, tình hình thế cục thay đổi không ngừng, chưa kịp bổ sung câu còn lại thì bọn họ đã lao vào đánh nhau rồi.
Nghe được câu này, hai mươi người kia vốn còn cố gắng gượng đã cùng bỏ pháp lực, nằm ngay đơ trên đất.
"Hì hì." Hạ Trường Sinh cười giống như đứa trẻ, nhanh chóng chạy đến chỗ Phương Cảnh Tân, vui vẻ vươn tay ra với ông.
Phương Cảnh Tân đặt đào tiên vào lòng bàn tay Hạ Trường Sinh .
Hạ Trường Sinh hớn hở ra mặt.
Nhìn thì có vẻ ăn rất ngon.
"Thằng nhóc này! Ngươi không có lương tâm!" Thập Phương muốn chạy đến cạnh Lâm Kiến, tóm lại là, nhéo mặt y trước rồi nói sau.
Lâm Kiến cũng có cảm giác này, thế là y mỉm cười lấy lòng, chuẩn bị nhận lực tay của Thập Phương.
Thấy Thập Phương đến, Hạ Trường Sinh vung tay áo lên.
Một luồng gió mạnh đánh tới.
Thập Phương né đi trong đường tơ kẽ tóc.
Luồng gió xẹt qua bên cạnh Thập Phương, bay thẳng ra cửa chính.
Hai mươi người bọn họ đánh nhau lâu như vậy mà đại sảnh không hề bị gì, một chiêu của Hạ Trường Sinh đã khiến cửa chính của đại sảnh "rắc" một tiếng, nứt ra.
Hoàng Tuyền Lưu tuyệt vọng dựa vào ghế.
Nhìn thấy Hoàng Tuyền Lưu như vậy, Hạ Trường Sinh có chút không nỡ, vậy là hắn nâng cánh cửa đã nứt lên, muốn lắp trở lại. Cửa kẹt lại, dính vào một lát, sau đó lại nhanh chóng rớt xuống.
Vì tránh không làm bẩn y phục của mình, Hạ Trường Sinh bước ra một bước.
Nửa cánh cửa rơi xuống lại chia thành hai.
Ánh mắt của Hoàng Tuyền Lưu đã trống rỗng.
Có lẽ là vì thấy nhị sư thúc của mình sắp tự sát đến nơi, Hạ Trường Sinh lại thử đi sửa cánh cửa kia.
"Không cần, cứ để mặc nó đi." Hoàng Tuyền Lưu vội cản Hạ Trường Sinh thừa sự tốt bụng dẫn đến xảy ra sự cố nghiêm trọng hơn.
Hạ Trường Sinh suy sụp, hắn ôm đầu gối ngồi xuống một góc.
"Đưa đào tiên cho cho ta, ta sửa cửa giúp huynh." Tây Môn Chúc nói.
"Ngươi nằm mơ đi." Dù là suy sụp, Hạ Trường Sinh lại vô cùng tỉnh táo.
Tây Môn Chúc hừ lạnh, bay đi.
"Ai lôi cái thứ phiền phức này đi đi." Người làm của Phục Hy viện cực kì lạnh lùng: "Ta phải sửa cửa."
Mọi người cùng lắc đầu, dù sao khả năng gây rắc rối của Hạ Trường Sinh ở trạng thái suy sụp là vô hạn.
"Đồ đệ mới, ngươi đi đi." Mọi người bắt đầu đẩy Lâm Kiến.
"Từ nay về sau vật gây rắc rối cỡ lớn này do ngươi chịu trách nhiệm."
Lâm Kiến thành thật nói: "Bây giờ ta hơi mơ hồ."
Sau khi vào Phục Hy viện, y luôn như đi trên mây.
"Nhanh đi!"
Lâm Kiến bị đẩy đến trước mặt Hạ Trường Sinh.
Một đôi chân xuất hiện trong tầm mắt mình, Hạ Trường Sinh ngẩng đầu lên.
Tên Hạ Trường Sinh này lúc tỏ vẻ đáng thương lại nhìn thấy thương như vậy, Lâm Kiến không biết mình bị ma quỷ ám hay hắn vốn đã khiến người ta yêu thích. Y vươn tay ra, kéo cây quạt của Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh vô thức nắm lấy cây quạt không buông.
Hai người một kéo một rút, cùng nhìn vào mắt nhau.
"Đừng khóc." Lâm Kiến dịu dàng nói.
"Ta không khóc." Hạ Trường Sinh không biết thị lực của Lâm Kiến bị gì, hắn khóc lúc nào?
"Ờ, đừng cảm thấy mất mát." Lâm Kiến nhanh chóng thay đổi lời thuyết phục.
"Ta cũng không mất mát." Hạ Trường Sinh hất mặt sang một bên, nở nụ cười tuyệt vọng: "À, dù sao thì ta luôn là người làm gì cũng quá mức."
"Đại ca ca có thứ mà đại ca ca am hiểu mà." Lâm Kiến khẽ nói.
Tuy Lâm Kiến vẫn chưa biết đó là gì, tóm lại, cứ nói trước rồi ra ngoài tính sau.
Hạ Trường Sinh lẩm bẩm.
Lâm Kiến không nghe được, y nói tiếp: "Huynh đi ra trước đi, để người khác sửa cửa, chúng ta đi tìm chỗ yên tĩnh ăn quả đào, rồi uống ly trà được không? Chúng ta chạy cả ngày, bụng ta cũng đói rồi."
"Không phải lúc trước ngươi muốn đi một mình, còn mua cả lương khô à? Tự ăn một mình đi." Hạ Trường Sinh cáu kỉnh nhân tiện lôi chuyện cũ ra.
"Huynh cũng đói bụng rồi nhỉ, có cần chia cho huynh một miếng không?"
"Phục Hy viện có nhà ăn, ta không ăn mấy thứ này." Hạ Trường Sinh ghét bỏ.
"Vậy dẫn ta đến nhà ăn có được không? Tiện thể gọi gì đó cho huynh ăn."
Hạ Trường Sinh nhìn vào mắt y.
Lâm Kiến gắng gượng nở nụ cười vui. Lâm Kiến từng có đệ đệ, muội muội, nhưng dù y có kinh nghiệm giữ trẻ con phong phú cũng chưa bao giờ gặp đứa bé nào khó giải quyết hơn Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh hắng giọng rồi nói: "Được rồi."
Hắn cũng đói.
Hạ Trường Sinh nghĩ đến gì đó, lại hỏi: "Nếu hôm nay nhà ăn có món thịt khô xào đậu que, ngươi sẽ lấy đậu que ra giúp ta chứ?"
"Ta sẽ lấy." Lâm Kiến hứa hẹn.
"Nếu ăn trứng chiên cà chua, ngươi sẽ ăn cà chua giúp ta, rồi chia trứng gà của ngươi cho ta chứ?"
"Ta sẽ làm." Lâm Kiến gật đầu.
"Nếu hôm nay có tiệc, mỗi người được một con bào ngư, ngươi sẽ cho ta con bào ngư của ngươi chứ?"
"Ta sẽ không cho." Lâm Kiến lắc đầu, đời này y còn chưa ăn bào ngư bao giờ, nếu có cơ hội y cũng muốn nếm thử.
Hạ Trường Sinh tiếp tục suy sụp.
"Chia cho huynh một nửa." Lâm Kiến nhường một bước.
"Được rồi." Hạ Trường Sinh lập tức đứng lên, phấn chấn trở lại.
"Đi thôi." Lâm Kiến vươn tay về phía y.
Hạ Trường Sinh đưa một đầu quạt cho y, Lâm Kiến nắm lấy, Hạ Trường Sinh lắc tay, dẫn Lâm Kiến đi đến nhà ăn.
Hai người bọn họ đi mất, để lại các đệ tử của Phục Hy viện với những biểu cảm khác nhau.
"Ta cảm thấy ta có hy vọng rồi." Hoàng Tuyền Lưu kích động: "Chỉ cần bồi dưỡng Lâm Kiến đàng hoàng, nhất định y có thể khiến Hạ Trường Sinh bớt tiêu rất nhiều tiền."
Sau khi chứng kiến đoạn đối thoại giữa Lâm Kiến và Hạ Trường Sinh, Hoàng Tuyền Lưu nhìn thấy khả năng vô hạn trên người Lâm Kiến.
Hai mươi người ra ngoài từng chứng kiến cảnh Lâm Kiến nuông chiều Hạ Trường Sinh nhiều thế nào nhìn nhau không nói lời nào.
Bị Lâm Kiến lừa gạt một hồi, Hạ Trường Sinh dẫn Lâm Kiến đến nhà ăn của Phục Hy viện. Đầu bếp vừa thấy Hạ Trường Sinh đến đã bắt đầu trợn mắt.
Hạ Trường Sinh vui vẻ đi đến trước mặt hắn ta, bắt đầu gọi món: "Ta muốn bào ngư, vi cá, cá đù vàng, Phật nhảy tường..."
"Đại sư huynh, xem thực đơn, đừng có gọi món bừa." Đầu bếp lạnh lùng kéo bảng thông báo trên quầy đến cho Hạ Trường Sinh xem.
Thực đơn hôm nay vẫn là mấy món cũ rích kia.
Hạ Trường Sinh ngắm nghía, tay chống cằm, đang suy nghĩ.
"Thôi vậy, huynh đi ngồi đi, ta đưa món lên cho huynh muộn một chút." Đầu bếp đã tập mãi thành thói quen, lựa chọn cách làm có hiệu quả cao nhất.
Hạ Trường Sinh và Lâm Kiến đi tìm chỗ ngồi, Hạ Trường Sinh vừa ngồi xuống vừa nói với Lâm Kiến: "Ở nhà ăn, chỉ có ta mới có đãi ngộ đặc biệt, ta không hiểu tại sao, vì ta là đại đệ tử đứng đầu của Chưởng môn à?"
Lâm Kiến cười vài tiếng nhạt nhẽo, nói: "Ta biết tại sao."
"Tại sao chứ?" Hạ Trường Sinh tò mò hỏi y.
Lâm Kiến ngẩng đầu lên ngắm hắn một lát.
Hắn mờ mịt và khó hiểu như vậy, hoàn toàn không có vẻ giả vờ hay kiểu cách. Thứ không hiểu chính là không hiểu, dù người khác cảm thấy vô lý, Hạ Trường Sinh cũng không thể phản ứng với những gì mà mình không hiểu.
Lâm Kiến suy nghĩ một hồi, sau đó không thể nào nói chuyện châm chọc với Hạ Trường Sinh như những người đứng xem khác được.
Kết quả là, y chân thành nói: "Vì huynh là đại đệ tử đứng đầu của Chưởng môn."
Hạ Trường Sinh cười ngây thơ.
Vì nụ cười trong nháy mắt này, lúc món thịt khô xào đậu que được đưa lên, Lâm Kiến cầm đũa lựa đậu que ra cho Hạ Trường Sinh, cũng gắp trứng trong món trứng xào cà chua của mình chia cho hắn ăn.
Đầu bếp nhìn thấy thì vô cùng thổn thức, hắn ta lắc đầu nói: "Mẹ chiều con hư."
Lâm Kiến: "..."
Y mới là người nhỏ tuổi nhất ở đây.
Lâm Kiến lại không có cảm giác mẹ chiều con hư, nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy bản thân mình nuôi một con thú cưng có hơi khó giải quyết.
Cơm nước xong xuôi, Hạ Trường Sinh nắm cây quạt kéo Lâm Kiến rời khỏi nhà ăn, trước khi đi hắn góp ý với đầu bếp: "Hy vọng các ngươi có thể thêm một ít món ăn."
Đầu bếp nói: "Ngân sách chi nhiều có thể suy xét."
Hạ Trường Sinh cảm thấy mình bị gài bẫy.
Ăn uống no say, Hạ Trường Sinh dẫn Lâm Kiến đến phòng mình.
Hạ Trường Sinh là đệ tử duy nhất của Phục Hy viện không phải ở cùng đệ tử khác, hơn nữa viện của hắn nằm độc lập, có khoảng cách nhất định với các nơi khác.
Hạ Trường Sinh nói với Lâm Kiến: "Nơi ta ở là nơi có kết giới chặt chẽ nhất của Phục Hy viện, vốn là nơi ở của Chưởng môn Phục Hy viện. Sau này, sư phụ muốn đến một nơi yên tĩnh tuyệt đối để tu hành, chỗ này được bỏ trống. Lúc ta đến Phục Hy viện, ông ấy dứt khoát cho ta vào ở. Ở đây rất rộng, ta có thể tìm một căn phòng trong viện, dọn dẹp sơ cho ngươi ở lại."
"Có thể ở cùng nơi với huynh là tốt nhất rồi." Lâm Kiến nhân cơ hội nói.
"Là ở cùng với ta." Hạ Trường Sinh bày tỏ: "Mở cửa ra là chúng ta có thể nhìn thấy nhau."
Hầy.
Lâm Kiến thầm thở dài.
"Muộn rồi, ta bảo Đường Trĩ cầm đồ đến cho ngươi, ngươi vào ngồi đi." Hạ Trường Sinh mở cửa căn phòng của mình ra.
Lâm Kiến đi theo sau lưng hắn.
Hạ Trường Sinh suy nghĩ một lát rồi đóng cửa lại.
Lâm Kiến đụng vào cánh cửa hắn đóng lại, y kêu đau một tiếng, bụm trán nhìn Hạ Trường Sinh với ánh mắt khó hiểu.
Hạ Trường Sinh lo lắng nói: "Ta chưa từng cho ai vào ngồi, chỉ sợ không ổn."
"Có gì không ổn?"
"Nhỡ đâu ta để ngươi vào, những người khác cũng yêu cầu vào thì làm sao?" Hạ Trường Sinh đúng là một người thường xuyên nghĩ đến chuyện công bằng.
Lâm Kiến trả lời nhanh: "Những người khác có đáng thương như ta, vào Phục Hy viện còn chưa có chỗ đặt chân à?"
"Mọi người đều có phòng của mình."
"Vậy họ sẽ không yêu cầu đến phòng của huynh, vì họ có phòng của mình." Lâm Kiến nói: "Nếu có người làm vậy, ta là người đầu tiên phản đối, sẽ không làm huynh khó xử."
"Cũng đúng." Hạ Trường Sinh bị thuyết phục mở cửa phòng mình, để Lâm Kiến vào trong.
Giống như tưởng tượng của Lâm Kiến, phòng của Hạ Trường Sinh rộng rãi sáng sủa, sạch sẽ gọn gàng và xa hoa.
"Đóng cửa lại." Giọng điệu Hạ Trường Sinh trở nên âm trầm.
Lâm Kiến nhanh chóng đóng cửa lại.
Hạ Trường Sinh ngồi ngay xuống một chiếc ghế, sau đó vẫy tay bảo Lâm Kiến đến.
Lâm Kiến nghi ngờ đi tới trước mặt hắn.
Hạ Trường Sinh lấy đào tiên ra, hạ giọng nói với y: "Ta và ngươi mỗi người một nửa, nhanh ăn đi."
Lâm Kiến khá ngạc nhiên, y hỏi: "Tại sao?"
"Sau này ngươi phải tu hành, ngươi cũng không phải người có thể chất quá dễ để tu hành, ăn đào tiên sẽ cải thiện tình trạng này. Còn ta, vì một số tình huống mà vẫn luôn hao tổn linh khí của mình. Ta và ngươi, là người cần ăn quả đào này nhất." Hạ Trường Sinh có suy tính của mình.
"Tại sao huynh không ăn một mình?" Lâm Kiến thắc mắc điểm này.
"Nếu ngươi sẽ chia cho ta nửa con bào ngư, tại sao ta không thể chia cho ngươi nửa quả đào?" Hạ Trường Sinh cảm thấy con người y thật kì lạ.
Lâm Kiến mím môi, sau đó mỉm cười.
Hai người chia đào tiên để ăn.
"Vị không tệ." Trừ điều này ra, Lâm Kiến không hề có cảm giác gì.
"Đương nhiên, đào tiên là một chỉnh thể, các ngươi chia ra ăn, hiệu quả cũng phân tán."
Cửa đã đóng kín, nhưng cửa sổ thì không. Cố Phương chợt xuất hiện ở cửa sổ, nhìn hai người trong phòng với ánh mắt khinh bỉ.
Lâm Kiến và Hạ Trường Sinh lúng túng nhìn nhau.
Lâm Kiến hỏi: "Huynh muốn ta nhả ra cho huynh, hay là huynh nhả ra cho ta?"
Hạ Trường Sinh nói: "Dù là cách nào, ta cũng muốn giết người đưa ra ý kiến là ngươi."
Quả nhiên, sự dịu dàng Hạ Trường Sinh dành cho người khác sẽ không vượt quá ba câu nói.
Có lẽ cảm thấy hành động của mình quá thiểu năng, Hạ Trường Sinh ảo não vô cùng. Mãi đến khi Đường Trĩ đến đón Lâm Kiến đi dọn phòng, hắn vẫn còn đang tự kỷ.
"Đại ca ca, ta đi dọn phòng trước nhé." Lâm Kiến chuẩn bị rời khỏi phòng Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh lầm bầm.
"Hả?" Lâm Kiến không nghe được hắn lẩm bẩm gì.
Hạ Trường Sinh ngẩng đầu lên nhìn y, nhẫn nhịn một lát, sau đó nói lớn: "Sau này ngươi phải gọi ta là đại sư huynh."
Lâm Kiến sửng sốt, sau đó nghĩ lại, y cảm thấy đây là điều tất nhiên.
Hạ Trường Sinh nói xong thì vẫn trong trạng thái ngẫm nghĩ.
Lâm Kiến thấy vậy thì chạy đến trước mặt hắn, vươn tay nâng mặt hắn lên, nháy mắt cười một tiếng, nói: "Vậy đại sư huynh, ta sẽ về nhanh thôi."
Nói xong, Lâm Kiến có thể chạy nhanh bao nhiêu thì chạy nhanh bấy nhiêu, vội chuồn đi.
Cánh cửa đóng lại, Hạ Trường Sinh ngây người mấy giây, hắn không dám tin mà vuốt mặt mình.
Người kia! Vừa rồi! Làm cái gì thế!
Đường Trĩ xuất hiện ở cửa sổ: "Chậc chậc chậc, chậc chậc chậc.”
💬 Bình luận chương