“Lũ tu chân ghê tởm các ngươi.” Con hồ ly bất lực đá đá chân giữa không trung, phách lối kêu la: “Thiên Thu đại nhân nhất định sẽ giết hết các ngươi!”
“Ngươi sắp chết đến nơi còn dám nói như vậy.” Mặt Cố Phương không đổi sắc dùng một tay vỗ lên đầu nó, đánh một cái chưa hết tức lại gõ mạnh thêm một cái: “Có phải ngươi muốn chọc tức ta, lột da hồ ly rồi nướng ngươi lên không?”
Đôi mắt đen nhánh của Cố Phương nhìn chằm chằm hồ ly, hồ ly bị dọa dựng thẳng lông, không dám lên tiếng nữa.
Người này nói nghiêm túc!
Mặt đất chấn động.
Tất cả mọi người nhìn sang, một con hồ ly lớn mặc y phục người phàm xuất hiện ở chỗ sâu trong rừng. Nó bước từng bước về phía đám người Hạ Trường Sinh, cho nên đất mới rung chuyển.
“Tân nương tử yêu dấu của ta…” Nó nói như vậy: “Thức ăn của ta.”
Tân nương tử là thức ăn của nó, nó gọi thức ăn của mình là tân nương tử.
Đường Trĩ và Lâm Kiến xông tới chỗ hồ yêu lớn.
Nơi này đúng là ổ hồ ly.
Lúc Đường Trĩ và Lâm Kiến đang đối phó với hồ ly, xung quanh có vô số tiểu hồ ly vọt ra, muốn đánh lén bọn họ. Cố Phương thấy thế không chút do dự sờ kiếm bên hông. Nàng có hai thanh kiếm, vỏ kiếm buộc chung một chỗ, một thanh tên là Hoa Tiên Lệ, một thanh tên là Điểu Kinh Tâm. Cố Phương rút hai thanh kiếm ra, mỗi tay cầm một kiếm, xem đám hồ ly xông lên như đồ luyện tập.
Nhưng mà đây đều là hồ ly ảo giác.
Âm mưu thật sự ẩn giấu trong những cuộc tấn công la hét hoặc là nhỏ nhặt và khó chịu này.
Ngay lúc Cố Phương cảm thấy hơi ngạc nhiên khi đối phó với những đòn tấn công này, một trận yêu khí dày đặc xông tới từ phía sau bọn họ.
Một bàn tay vươn ra từ trong sương mù, muốn tùy tiện bắt một thiếu nữ đi.
Lúc cái tay kia vươn đến bên người thiếu nữ, nàng ấy muộn màng nhận ra rồi thét thành tiếng.
Đó là một bàn tay có móng vuốt sắt nhọn.
Lúc thiếu nữ sắp bị nó bắt đi, Hạ Trường Sinh thoáng xuất hiện bên cạnh nàng ấy, nắm tay nàng ấy kéo về phía trước. Động tác của hắn gọn gàng linh hoạt, ra tay dứt khoát.
Thiếu nữ còn chưa kịp thở phào một hơi vì mình vừa thoát khỏi hiểm cảnh, tay kia lại vồ tới bắt lấy Hạ Trường Sinh.
“Cẩn thận!” Thiếu nữ nhắc nhở Hạ Trường Sinh.
Đáng tiếc đã muộn.
Hạ Trường Sinh bị ôm vào lòng, sau đó bay lên không trung.
Mũ gần như sắp bị bay đi, Hạ Trường Sinh nhàn nhã vươn tay giữ chặt mũ.
“Đừng nghe những kẻ tu chân kia, ta thật lòng muốn cưới các nàng.” Một giọng nói dễ nghe vang lên, người kia ôm chặt Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh quay đầu lại, thấy một khuôn mặt nam nhân yêu mị.
“Ngươi xem thử phẩm vị của mình đi, nghĩ thế nào thì cũng là ngươi thèm khát dương khí của bọn ta, chứ không phải thật lòng muốn cưới bọn ta.” Hạ Trường Sinh mắng.
Hắn ta đều chọn những thiếu nữ có dương khí thịnh nhất, hoàn toàn không để ý ngoại hình hay phong cách.
“Mỹ nhân, nàng xem nhẹ mình rồi.” Hồ yêu cười tủm tỉm nói: “Trong mắt ta, các nàng mới là xinh đẹp nhất. Chẳng qua ta hơi đa tình, ta thích hết các nàng. Nhưng mà bây giờ không còn cách nào, ta bèn dẫn theo mình nàng đi thôi.”
Hạ Trường Sinh không ngăn cản.
Hắn muốn tự mình giải quyết con hồ yêu này ở địa phương bí ẩn.
Phải biết rằng vì con yêu quái ghê tởm này mà trong hai ngày ngắn ngủi hắn phải chịu tổn thương tinh thần liên tục. Nếu không phải Hạ Trường Sinh lặp đi lặp lại khuyên mình phải kiên cường thì hắn đã che mặt chạy trốn từ lâu rồi.
“Ý của nàng như thế nào?” Hồ yêu ôm Hạ Trường Sinh cao lớn, vẫn đang tự cho là đúng tản ra mị lực.
Khóe miệng Hạ Trường Sinh nhếch lên, khẽ mỉm cười nói: “Đúng là ta muốn ở bên cạnh ngươi.”
“Vậy chúng ta đi thôi, nàng thuộc về ta, ta cũng thuộc về nàng.” Hồ ly tinh không hổ là hồ ly tinh, há miệng là nói ngọt.
“À.” Hạ Trường Sinh cười lạnh.
“Nhưng mỹ nhân à, nàng đeo theo gì trên lưng vậy, hình như hơi nặng.” Thiên Thu tò mò.
“Đồ cưới, chỗ bọn ta có truyền thống tân nương cõng đồ cưới, sau đó tự giao cho tân lang.” Hạ Trường Sinh nói.
“Sao nàng lại đội mũ?” Thiên Thu trò chuyện với Hạ Trường Sinh mấy câu, đột nhiên cảm thấy rất hứng thú với nàng, nữ nhân này rất thú vị, hơn nữa đến giờ vẫn không hoảng hốt, thật lợi hại.
“Chờ ngươi và ta ở bên nhau sẽ thấy mặt ta, càng ngạc nhiên hơn.” Hạ Trường Sinh khuyên hắn ta: “Phải có kiên nhẫn.”
Thiên Thu cười ha ha nói: “Ta rất thích nàng!”
“Ta cũng thích mình lắm.” Hạ Trường Sinh nói thật lòng.
Lúc Thiên Thu đang vô cùng hưng phấn, bế Hạ Trường Sinh trên đường chạy trốn, một đòn tấn công bay thẳng tới phía sau Thiên Thu. Thiên Thu phản ứng rất nhanh, lập tức tránh đi, đồng thời quay đầu lại trừng mắt nhìn người đến.
“Ta khuyên ngươi nên nhanh chóng thả người xuống thì tốt hơn.” Lâm Kiến cầm Không Sơn kiếm chạy tới.
Đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Trường Sinh cảm thấy Lâm Kiến cực vướng víu.
Rõ ràng hắn muốn nhanh chóng dụ con hồ ly tinh này đến chỗ không có người.
“Mỹ nhân, nàng đợi ta một lát.” Thiên Thu đáp xuống đất, buông Hạ Trường Sinh xuống, đa tình nhìn hắn.
“Không sao, ta chờ ngươi.” Hạ Trường Sinh chạm chân xuống đất, sau đó cởi bỏ đồ mình đeo trên lưng, đứng trên mặt đất.
“Quấy rầy thú thanh nhàn của ngươi.” Mặt Lâm Kiến không đổi sắc nhìn Thiên Thu, vung kiếm lên lạnh lẽo nhìn hắn ta: “Nhưng ta có việc gấp muốn rời khỏi nơi này, bèn nhờ ngươi ngoan ngoãn trở thành vong yêu dưới kiếm ta đi.”
“Tu chân giả rất mạnh miệng.” Thiên Thu bắt một sợi tóc của mình, cười híp mắt nhìn Lâm Kiến.
“Ta có mạnh miệng hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi.” Lâm Kiến nhếch miệng cười, vươn tay trái ra, ngoắc ngón trỏ về hướng Thiên Thu, tràn đầy tự tin nói: “Tới đi.”
Nếu Lâm Kiến đã có lòng tin như vậy, Hạ Trường Sinh cũng yên lòng xem kịch.
Hắn đang tựa trên túi, nhàn nhã nhìn.
Lâm Kiến cầm Không Sơn kiếm, trong nháy mắt, gió tự nổi lên thổi y phục và tóc y bay bay, dây cột tóc màu vàng cũng bay lên, đôi con ngươi khác màu kiên định nhìn về phía trước.
Thiên Thu bay bồng bềnh giữa không trung cười nghênh đón. Trong nháy mắt lúc sắp đến gần Lâm Kiến, hai tay hắn ta mọc ra móng tay vừa dài vừa nhọn, ngoan độc chụp vào mặt Lâm Kiến.
“Ta ghét mấy tên công tử bột nhất!” Thiên Thu trút căm phẫn.
Lâm Kiến giơ kiếm đón đỡ, chặn đòn tấn công trực tiếp của hắn ta.
Một tay Thiên Thu bị cản lại, tay khác lập tức vung lên.
Con hồ ly này chẳng có chút tính an toàn nào cả nhưng bản thân hắn ta vẫn có một ít bản lĩnh. Lâm Kiến liên tục giao thủ với hắn ta, mặc dù chiếm ưu thế nhưng trong thời gian ngắn không thể bắt hắn ta được.
Lòng Lâm Kiến chùng xuống, lúc giơ kiếm lên sử dụng kỹ năng của Không Sơn kiếm.
Kiếm phong lập tức quét qua, chém nát y phục của Thiên Thu, chém bị thương gương mặt hắn ta, lưu lại một vết thương thật dài.
Trên mặt có giọt máu rơi xuống, hiển nhiên là Thiên Thu ngây ngẩn cả người.
Lâm Kiến nắm chuẩn thời cơ, Không Sơn kiếm mang theo cuồng phong ngoan lệ, một kiếm muốn chém hồ ly tinh thành hai nửa.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
“A!” Thiên Thu vội vàng đưa tay lên cản, bị gió mãnh liệt va chạm, thân thể hắn ta bay về sau, sau đó đập ầm xuống đất.
Thân thể rơi xuống đất, Thiên Thu phun ra một ngụm máu tươi.
Hạ Trường Sinh đứng cách hắn ta không xa, hắn tận mắt thấy lúc Lâm Kiến tấn công Thiên Thu, đã tấn công toàn bộ tinh hoa của hắn ta.
Một chiêu hoàn mỹ.
Thiên Thu thở hổn hển, quay đầu nhìn Hạ Trường Sinh.
Bởi vì bộ phận quan trọng nhất của yêu tinh chịu đòn tấn công nặng, bây giờ, Thiên Thu không còn cách nào duy trì hình người mình biến ra, cả khuôn mặt biến thành dáng vẻ hồ ly.
“Ha ha.” Hạ Trường Sinh không nhịn cười được, hơn nữa quên ngụy trang giọng của mình.
Lâm Kiến ở cách đó không xa nghe được tiếng cười này thì thoáng sửng sốt.
“Mỹ nhân, tới đây, để ta hít một hơi khí tức của nàng.” Thiên Thu cầu xin hắn: “Ta cam đoan sẽ yêu nàng cả đời, nàng muốn gì thì ta cũng sẽ đưa tới tay nàng. Nhanh cứu ta đi, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau rời khỏi nơi này.”
Hạ Trường Sinh đi một bước về phía hắn ta.
“Đại sư huynh?” Lâm Kiến ngờ vực gọi thử, sau đó lộ ra nét mặt hưng phấn chạy như bay tới.
Nhìn thấy Lâm Kiến tới gần, Thiên Thu dùng chút sức lực cuối cùng bố trí một trận pháp mê huyễn.
“Khụ.” Lâm Kiến sốt ruột chạy tới bị trận pháp bao phủ lại, chỉ thấy khí tức màu tím bao phủ lấy y, chỉ một thoáng y đã bắt đầu không nhận rõ phương hướng, không thể nào chạy tới mục tiêu mình muốn.
“Tới đây, nhanh lên.” Thiên Thu duỗi móng vuốt hồ ly, từng bước bò qua, sốt ruột muốn bắt lấy góc áo của Hạ Trường Sinh.
“Đây là đồ cưới ta mang tới, nói không chừng có thể giúp ngươi thoát khỏi đau đớn.” Hạ Trường Sinh chỉ vào cái túi mình để trên đất.
“Ta không cần đồ cưới gì cả, ta chỉ cần nàng là được rồi!” Thiên Thu sắp đến bên cạnh Hạ Trường Sinh.
Chỉ cần có thể lấy được dương khí của người phàm này, Thiên Thu có tự tin khôi phục được công lực, sau đó thừa cơ chạy trốn.
Hạ Trường Sinh cười mở đai lưng ra, sau đó cởi áo ngoài màu đỏ ném sang một bên. Động tác của hắn ưu nhã, nhưng hành vi đầy mùi dụ dỗ.
Thiên Thu căng thẳng nuốt từng ngụm nước bọt.
Không thể nào, thiếu nữ người phàm hoang dã vậy sao?
Hạ Trường Sinh chậm rãi cởi một bộ y phục, còn một bộ nữa. Cứ thế, Hạ Trường Sinh cởi hết ba lớp y phục ngụy trang dáng người ra. Cởi hết y phục màu đỏ, lộ ra dáng người mảnh khảnh vốn có của hắn và áo bào màu trắng quen thuộc.
“Hòa cùng một thể với ta đi!” Thiên Thu không kịp ngẫm nghĩ sao Hạ Trường Sinh lại muốn làm thế, hắn ta dữ tợn bổ nhào qua.
Hạ Trường Sinh cởi mũ xuống, sau đó ném mạnh về hướng Thiên Thu.
Mũ màn tựa như vũ khí nào đó, lượn vòng hung ác phóng tới Thiên Thu.
Mặc dù Thiên Thu đã là nỏ mạnh hết đà nhưng hắn ta khoát tay vẫn có thể bẻ gãy mũ màn dễ như trở bàn tay.
Mũ gãy, màn bay xuống chặn ánh mắt Thiên Thu, hắn ta nhảy lên một cái, giương nanh múa vuốt chạy về phía Hạ Trường Sinh.
Hắn ta muốn ăn sống người phàm này!
Túi trên đất bị mở ra, nằm cùng một chỗ với vải trắng là một chiếc ô giấy dầu, Kính Hoa Thủy Nguyệt đã được Hạ Trường Sinh cầm trong tay.
Lúc Thiên Thu vọt tới trước mặt hắn, nhìn thấy một gương mặt còn xinh đẹp hơn mình, hơn nữa hắn còn cao gầy, vòng eo nhỏ nhắn được đai lưng thắt chặt. Sợi dây màu bạc cột mái tóc đen như mực, dường như mỗi sợi tóc đều mềm mại đến phát sáng.
Hạ Trường Sinh mỉm cười, dây cột tóc tung bay, tay cầm trên chuôi kiếm.
Còi báo động trong lòng Thiên Thu kêu to, vội vàng lặp lại chiêu cũ, bày ra huyễn trận giữa hắn ta và Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh không hoảng không loạn, rút Kính Hoa Thủy Nguyệt ra.
Ánh tím lóe lên, Kính Hoa Thủy Nguyệt chỉ lộ ra sự tồn tại của mình đã làm huyễn trận này nhận lấy xung kích.
Hạ Trường Sinh bổ vào huyễn trận, sau đó chân đạp Phù Không chú, bay lên trên Thiên Thu.
Thiên Thu đã không còn sức chạy.
Hạ Trường Sinh giẫm lên mặt hắn ta một cái, đồng thời trong tay ngưng tụ chân khí, vỗ một chưởng vào không khí về hướng hắn ta.
Thiên Thu hoàn toàn ngã xuống,
Hắn ta đang giả chết.
Móng vuốt Thiên Thu khẽ nhúc nhích. Trong nháy mắt hắn ta động đậy, Kính Hoa Thủy Nguyệt nhắm ngay trên móng tay hắn ta, một kiếm cắm xuống đất.
Đây là uy h**p.
Con ngươi Thiên Thu chấn động.
“Bây giờ nói thử xem, ái dám lấy ta?” Hạ Trường Sinh nheo mắt lại, dùng chân giẫm lên mặt hắn ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu hồ ly.”
Hai ngày nay thật sự ngươi khiến ta chịu biết bao dày vò.
Thiên Thu biến trở về dáng vẻ hồ ly, không có chút năng lực phản kháng, bất lực bị Hạ Trường Sinh áp bức.
“Ta biết ta sai, ta cũng không dám nữa.” Móng vuốt hồ ly cũng cùng lúc lắc lắc về hướng Hạ Trường Sinh cầu xin tha thứ.
Hạ Trường Sinh bày ra vẻ mặt kẻ xấu, cười hung tợn.
“Đại sư huynh!”
Hồ ly nhận thua, lập tức xóa bỏ hết pháp thuật mình bày ra, không có huyễn thuật quấy nhiễu, Lâm Kiến lập tức tìm đúng đường, nhanh chóng phóng tới chỗ Hạ Trường Sinh.
Trên mặt y treo nụ cười, vốn nên chạy đến bên cạnh Hạ Trường Sinh, nhưng lúc y sắp tới lại thấy mũi kiếm Kính Hoa Thủy Nguyệt chĩa về phía mình.
Nụ cười trên mặt Lâm Kiến lập tức biến mất, trải qua tôi luyện mấy năm nay, bản năng thân thể khiến y kịp thời dừng bước chân, đồng thời, tiếp đất kịp lúc, đầu ngón chân chạm đất lùi về sau hai bước.
Kính Hoa Thủy Nguyệt mang uy h**p làm người ta khó tin.
Lâm Kiến khó hiểu nhìn Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh cười, chậm rãi ung dung cất kiếm, vẫy tay về hướng Lâm Kiến.
Lâm Kiến đi qua với vẻ mặt mơ hồ.
Hạ Trường Sinh níu cổ áo y, nhấc y lên.
Hai người lập tức đối mặt với nhau.
Lâm Kiến nhìn gương mặt chưa hề thay đổi, đột nhiên mũi y nhúc nhích.
Lúc này đến lượt Hạ Trường Sinh không rõ y đang làm gì.
“Đại sư huynh, mùi trên người huynh không giống với trước kia.” Lâm Kiến đang ngửi mùi.
Hạ Trường Sinh một lời khó nói hết, bởi vì mùi phấn trên người Chiếu Thuỷ Tình quá nồng, cho nên sau khi tiếp xúc với hắn ta, trên người hắn tràn ngập mùi hăng đó.
“Đại sư huynh?” Thấy Hạ Trường Sinh không nói lời nào, Lâm Kiến bày ra vẻ mặt vô tội nhất: “Không phải huynh không nhận ra ta là ai chứ. Nếu như huynh thật sự không nhận ra ta, ta sẽ rất đau lòng. Người ta nói nam nhân xinh đẹp rất bạc tình, nhưng mà huynh cũng bạc tình bạc nghĩa quá đỗi.”
Y hơi nghiêng đầu sang bên trái rồi cúi xuống, lã chã chực khóc.
“Lâm Kiến.” Hạ Trường Sinh gọi thẳng tên y.
Lâm Kiến ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn, sau đó cười.
“Ta có một chuyện muốn nói.” Hạ Trường Sinh trầm giọng nói, mặt kề sát thêm mấy phần.
Mặt Lâm Kiến hơi đỏ lên.
Miệng Hạ Trường Sinh ở cạnh tai Lâm Kiến, hơi thở nóng rực đều rơi lên cổ y.
“Cách ăn mặc vừa rồi của ta, không được nói ra ngoài.” Hạ Trường Sinh đau đến không muốn sống nữa.
Vẻ mặt Lâm Kiến thất vọng: “Sáu năm không gặp, huynh chỉ muốn nói câu này sao?”
“Chuyện này liên quan tới tôn nghiêm của ta, nói trước với ngươi rồi đó.” Hạ Trường Sinh rất tự nhiên trò chuyện với y.
“Vậy huynh giải thích huynh có mặt ở đây như thế nào?” Đương nhiên Lâm Kiến nghe lời hắn.
“Nói ta nhận được tin, vừa lúc chạy tới hỗ trợ.” Hạ Trường Sinh nghĩ.
Lúc bọn họ khớp khẩu cung, Đường Trĩ và Cố Phương cũng đã giải quyết xong chuyện bên kia, chạy tới đây.
Thấy Lâm Kiến và Hạ Trường Sinh, bọn họ không hề kinh ngạc chút nào.
Đường Trĩ cười không ngừng, liên tục nói với nàng: “Ta đã nói đó là đại sư huynh, lúc ta đến gần huynh ấy, thấy trên cổ tay huynh ấy có vật phong ấn.”
Cố Phương cười ha ha, Đường Trĩ cũng cười ha hả, hai người bắt được bím tóc của Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh buông cổ áo Lâm Kiến ra, bụm mặt ngồi xổm xuống đất, tự kỷ.
Bởi vì Hạ Trường Sinh mất mặt nên mất hết tinh thần và năng lực hành động, đến lúc muốn rời khỏi vẫn là do Lâm Kiến cõng hắn đi.
Lúc ở trên lưng Lâm Kiến, Hạ Trường Sinh nghe tiếng cười nhạo của Đường Trĩ và Cố Phương quanh quẩn bên tai, hắn ấm ức nức nở, nói với Lâm Kiến: “Ta không sống nổi nữa.”
Lần này Lâm Kiến vững vàng s* s**ng Hạ Trường Sinh một cái, nói cho hắn biết: “Nếu huynh đồng ý sau này tốt với ta, ta sẽ làm bọn họ ngậm miệng.”
Hạ Trường Sinh ríu rít hu hu, rưng rưng gật đầu: “Ừm!”
💬 Bình luận chương