"Không tốt." Hạ Trường Sinh trả lời ngay.
"Ngươi cũng cảm thấy như vậy là không được đấy thôi." Đệ tử nói.
Hạ Trường Sinh lắc đầu, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc mà nhìn gã, nói thêm: "Ý của ta là, ngươi đang trưng cầu ý kiến của ta, nói ta đừng chê bai, ta nói không được."
"Ngươi thật sự là ngông cuồng tự đại vô lễ." Dù gã đệ tử có thích mặt của hắn thì cũng không thể không quở mắng.
"Vậy thì xin chỉ giáo." Hạ Trường Sinh nói, sau đó hắn đẩy ghế ra, đứng lên.
Sau khi hắn đứng lên, gã đệ tử nhận ra mỹ nhân trông mảnh khảnh này lại cao hơn mình cả nửa cái đầu.
"Này này này!" Đệ tử đồng môn ra sức nắm bả vai gã.
"Được, để ta, chờ một lát." Gã đệ tử kia nói với Hạ Trường Sinh rồi nhanh chóng quay đầu lại, nói với đồng môn của mình: "Bây giờ ta đang bận."
Đệ tử đồng môn hoảng sợ lắc đầu.
"Ngươi sao vậy, nói đi." Gã không biết hắn ta muốn làm gì.
Hạ Trường Sinh đã rút Kính Hoa Thủy Nguyệt ra, đang lau kiếm.
"Lâu rồi chưa thấy máu, ha ha."
"Hạ Hạ Hạ..." Đệ tử đồng môn lắp bắp.
"Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?"
"Hạ Trường Sinh!" Cuối cùng đệ tử đồng môn cũng thốt ra cái tên.
Gã đệ tử sửng sốt, sau đó cảm thấy không đúng: "Không phải cả người Hạ Trường Sinh không vàng thì bạc à?"
Không biết tại sao, trong tất cả những người có danh tiếng, chỉ có Hạ Trường Sinh là không có tranh chân dung chính xác, chỉ có miêu tả chung chung.
"Đúng... Đúng đó." Nhưng trước đây tên đệ tử đồng môn này đã gặp Hạ Trường Sinh một lần, chính là người này, đã gặp một lần thì khó mà quên được.
Gã đệ tử nghe vậy, ngây người quay đầu lại.
Hạ Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn thưởng thức gã đệ tử kia, nói: "Ta không ghét người khác dùng tính mạng để bảo vệ thứ mình muốn bảo vệ, dù thứ kia có đáng giá hay không. Nếu ngươi quyết tâm bảo vệ thanh danh của luận đàn Vạn Pháp, còn ta phải bảo vệ quyền lợi nói xấu người khác của các sư đệ ta, chúng ta chỉ có thể đánh nhau. Bây giờ chúng ta lập giấy sinh tử, lát nữa quyết đấu, nếu ta thua thì sau này không cho phép người của Phục Hy viện nói xấu luận đàn Vạn Pháp nữa, nếu ngươi thua, vậy không có gì, dù sao thì ngươi cũng sẽ chết."
Gã đệ tử kia khiếp sợ nhìn hắn, miệng mở rồi lại ngậm, sau đó yếu ớt hỏi: "Không phải họ nói ngươi thường xuyên đeo vàng đeo bạc à? Sao... Hôm nay lại không đeo?"
Hạ Trường Sinh nói cho gã biết: "Cách ăn mặc mới, hình tượng mới."
Hắn ngầm thừa nhận mình là Hạ Trường Sinh.
Gã đệ tử kia bụm mặt, chợt gã nhận ra lần này ra ngoài trúng giờ xui rủi.
"Đến đây nào." Hạ Trường Sinh đã chuẩn bị xong, hơn nữa còn chào mời gã đệ tử kia ra ngoài quyết đấu.
Sư huynh đệ đồng môn đẩy gã đệ tử kia ra cửa, hơn nữa đôi mắt đầy lệ nóng cổ vũ cho gã.
"Đệ phải cố mà sống sót!"
"Huynh làm được mà."
"Chúng ta đều đứng về phía huynh."
Nói xong, gã đệ tử kia bị đẩy ra chịu chết.
"Á á á!" Gã đệ tử kêu lên đầy hoảng sợ.
"Dù là đệ tử của môn phái không biết tên, nhưng đánh chết thì không hay lắm đâu." Cố Phương nói.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
"Đại sư huynh tự biết phải làm thế nào." Đường Trĩ có lòng tin với Hạ Trường Sinh.
"Vậy à?" Lâm Kiến lạnh lùng nói: "Ở chỗ lạ đại sư huynh rất nghiêm túc."
Ví dụ như, nếu hắn cảm thấy đối phương muốn tử chiến với mình, như vậy đối phương chắc chắn phải chết.
"Sao vậy được?" Ba người cảm thấy không thể nào, cười ha ha.
Sau đó, tiếng cười yếu dần.
Cuối cùng, ba người cùng đứng lên khỏi ghế, tranh nhau chen ra ngoài, hô lớn: "Đại sư huynh, hạ kiếm nương tay."
Kiếm quang lóe lên, mặt trời phá mây ra ngoài.
Ba người Lâm Kiến vừa mới chạy ra, phát hiện gã đệ tử kia đã quỳ xuống.
Hạ Trường Sinh giơ kiếm lên.
"Đại sư huynh!" Đường Trĩ hét lên.
Hạ Trường Sinh thu Kính Hoa Thủy Nguyệt vào vỏ.
"Ngươi thua rồi." Hạ Trường Sinh trần thuật một sự thật.
"Ngươi muốn giết ta sao?" Gã đệ tử kia muốn khóc.
"Nếu ngươi làm giúp ta một việc, ta sẽ không giết." Hạ Trường Sinh nói.
Gã đệ tử kia hai mắt đẫm lệ hỏi: "Nói xấu luận đàn Vạn Pháp ngay nơi tổ chức luận đàn Vạn Pháp? Được rồi, tuy rằng sau đó kết cục của ta sẽ rất thảm, nhưng vẫn tốt hơn là mất mạng."
Hạ Trường Sinh nhìn gã, trong chốc lát không biết nói gì.
Không phải nghi ngờ, đây chính là trình độ phổ biến của luận đàn Vạn Pháp.
"Ta muốn ngươi dù là ngự kiếm phi hành cũng được, hay là ra roi thúc ngựa cũng được, ta hy vọng ngươi chạy đến đó trước khi luận đàn Vạn Pháp bắt đầu, giúp ta giao một phong thư cho người tổ chức luận đàn Vạn Pháp lần này." Hạ Trường Sinh nói.
Mấy người họ đã bị theo dõi, không nói hiện tại có mưa lớn cản trở, sau này có lẽ sẽ gặp phải khó khăn khác, có nguy cơ không chạy đến luận đàn Vạn Pháp kịp, nhưng gã đệ tử của môn phái bình thường trước mặt này hầu như không có ai biết. Chỉ cần gã sẵn lòng, tìm mọi biện pháp thì hẳn là có thể chạy đến đó trước khi luận đàn Vạn Pháp bắt đầu. Hạ Trường Sinh vẫn chưa thể xác định trong cuộc tụ hội luận đàn Vạn Pháp sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng nhắc nhở trước sẽ luôn không sai.
Gã đệ tử kia gật đầu như trống bỏi, nói: "Không làm nhục sứ mệnh."
"Ngươi chờ một lát, chúng ta đi viết thư." Hạ Trường Sinh thu xếp.
Ba người bội phục nhìn Hạ Trường Sinh.
Đại sư huynh đúng là tự biết phải làm thế nào.
Đại sư huynh tự biết phải làm thế nào, nhưng mà chữ viết quá xấu.
"Đại sư huynh, ngày xưa không phải huynh là đại thiếu gia à?" Lần đầu tiên ba người thấy chữ của Hạ Trường Sinh cũng bị chữ viết của hắn làm cho há hốc.
Hạ Trường Sinh nghe vậy, cố ý run tay, nói: "Không xong rồi! Vừa rồi đại chiến, ta bị thương không nhẹ! Nhất là tay phải của ta, cho nên ta không thể khống chế được tay viết chữ của mình!"
Ba người: “…”
Cố Phương nói trắng ra: "Ta thấy chỗ bị thương là đầu của huynh đấy."
Cố Phương thẳng thắn thật thà bị đánh.
"Huynh nói rất đúng!" Cố Phương nhìn Đường Trĩ: "Chúng ta tiếp tục treo khẩu hiệu [Tiêu diệt chính sách chuyên quyền của Hạ Trường Sinh, Phục Hy viện thuộc về toàn thể đệ tử] ngày trước của huynh lên."
Đường Trĩ vội lắc đầu, nói: "Không treo nữa, bị đánh một lần rồi."
Mặc dù bị đánh rất thoải mái.
Lâm Kiến ân cần hỏi han: "Đại sư huynh, huynh đánh người có bị đau tay không?"
Tay Hạ Trường Sinh có đau hay không, Cố Phương không biết, nhưng ngay lúc này lòng Cố Phương đau, hoặc có thể nói là trái tim đau đớn.
Hạ Trường Sinh qua quýt viết xong lá thư, sau đó giao cho gã đệ tử vừa rồi.
Gã đệ tử kia nhận thư, chậm chạp cất đi, sau đó nói với Hạ Trường Sinh: "Chờ ta ăn cơm xong, thu dọn đồ đạc giữa trưa sẽ nhanh chóng xuất phát."
Hạ Trường Sinh nghe vậy, mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm vào gã.
Gã đệ tử kia sợ đến dựng tóc gáy. Câu nói kia của gã lại đắc tội với hắn sao?
Hạ Trường Sinh âm trầm hỏi gã: "Ngươi đã từng đọc sách đúng không?"
"Đương nhiên!" Lúc này, gã đệ tử sống sót sau tai nạn vẫn còn rất vui vẻ, Hạ Trường Sinh trong truyền thuyết thật ra không phải người xấu.
"Hiểu ‘lập tức’ nghĩa là gì không?"
Cuối cùng gã đệ tử cũng phát hiện gì đó không đúng, gã yếu ớt gật đầu.
"Lập tức đi ngay cho ta!" Hạ Trường Sinh nói, chiếc quạt vốn đang xòe ra "soạt" một tiếng gấp lại.
Gã đệ tử giật mình.
"Khi ta nói lập tức, chính là lập tức." Hạ Trường Sinh không kiên nhẫn được nữa, nói ra lời cảnh cáo cuối cùng.
Gã đệ tử kia lập tức cút đi.
Hạ Trường Sinh thở dài một hơi đầy bất lực.
Tu chân giới sắp tiêu rồi.
Giống như suy đoán của Hạ Trường Sinh, phía trước vẫn luôn là bão táp, đường cũng không dễ đi.
Rất nhiều lần gã đệ tử kia cảm thấy đi đường quá cố sức, nhưng phía sau như có đôi mắt luôn ngó chừng mình. Đôi mắt kia âm trầm đáng sợ, tựa như chất chứa bóng đêm đáng sợ từ ngàn vạn năm trước.
Vì trốn ánh nhìn chăm chú của đôi mắt kia, gã đệ tử phải liều mạng lên đường.
Vì có bão nên không ngự kiếm được, gã chỉ có thể cưỡi ngựa đi không ngừng nghỉ.
Khi cảm thấy mình xóc nảy trên lưng ngựa đến sắp nôn ra, gã đệ tử phát hiện mình đã chạy đến nơi diễn ra luận đàn Vạn Pháp, thành An Tây Nhị Sử, gặp được thành chủ, đồng thời cũng là môn chủ của môn phái tu chân An Tây Nhị Sử.
Sau khi đọc xong thư của Hạ Trường Sinh thì môn chủ chợt bật cười, nói: "Trường Sinh Quân lo lắng quá rồi, trong thành không có bất kì điều gì không ổn."
Gã đệ tử kia ngồi trên sàn nghỉ ngơi, đồng thời ngẩng đầu lên.
Ở bốn góc và chính giữa của thành An Tây Nhị Sử dựng lên năm tòa tháp cao xa lạ.
Bên kia, sau khi bão dừng, nhóm Hạ Trường Sinh tiếp tục lên đường.
Trạm tiếp theo là Cù Châu, quê của Hạ Trường Sinh.
Khi nhìn thấy bảng hiệu Cù Châu, Hạ Trường Sinh chợt nhíu mày.
Không thể dừng lại ở đây.
💬 Bình luận chương