Sau đó Lâm Kiến cười nhìn hắn nhưng lại bất động.
Hạ Trường Sinh giằng co với Lâm Kiến không có kết quả.
“Ngươi có thể đưa ra sáu điều kiện, ta có thể từ chối ba cái.” Hạ Trường Sinh đàm phán.
“Thành giao!” Lâm Kiến giải quyết dứt khoát.
Hạ Trường Sinh buông tay ra, Lâm Kiến lập tức khua tay.
Lúc Lâm Kiến đang kết một trận pháp, Hạ Trường Sinh cảm giác được dây thừng trên cổ, tay trái và hai chân được mở ra, sau đó trượt khỏi người hắn.
Đồng thời Hạ Trường Sinh lập tức rơi từ trên cao xuống.
Hạ Trường Sinh cực kỳ bình tĩnh, hắn không sợ độ cao.
Chưa rơi được bao lâu, Lâm Kiến đã xuất hiện ôm lấy Hạ Trường Sinh.
“Chúng ta đi tìm Chu Xuân Giang, nơi này sắp sụp rồi.” Một chân Lâm Kiến hướng xuống, trầm ổn rơi xuống.
Mắt trận của trận pháp này ở chỗ Chu Xuân Giang, Lâm Kiến bỏ ra một chút thời gian, cuối cùng tìm được Chu Xuân Giang.
Nàng mất hồn mất vía đứng trên mặt đất, không biết ánh sáng ở nơi nào chiếu tới nàng, nhưng cũng không còn chỗ cho nàng lùi lại.
Nàng bị nhốt rồi.
Lâm Kiến ôm Hạ Trường Sinh đáp xuống trước mặt nàng, sau đó thả Hạ Trường Sinh xuống.
Hạ Trường Sinh đứng vững, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Xuân Giang.
Biểu cảm của Chu Xuân Giang mờ mịt nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Hạ Trường Sinh.
Hai người đối mặt, trong nháy mắt Chu Xuân Giang lại cảm thấy mình trải qua một đời dài dằng dặc.
“Ngươi nhất định phải tỉnh lại.” Hạ Trường Sinh lại dẫn dắt nàng.
Chu Xuân Giang ngẫm nghĩ.
“Từ chối hắn.” Giọng Bách Vũ Hy lại xuất hiện trong đầu Chu Xuân Giang: “Ngươi có thể có được thứ ngươi muốn.”
“Ta tin ngươi.” Hạ Trường Sinh đối chọi với Bách Vũ Hy.
Để ta một lần nữa chứng kiến người phàm đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Có lẽ ý vị trong mắt Hạ Trường Sinh quá rõ ràng, Chu Xuân Giang như tỉnh mộng, nàng đau đớn không thôi sau đó buông bỏ.
Mặt Chu Xuân Giang đẫm lệ, rồi nàng cười gật đầu nói: “Ta quá già rồi, lú lẫn rồi.”
Thì ra khi gặp lại, không nên nói mỗi câu đã lâu không gặp, còn phải nói tạm biệt nữa.
Chu Xuân Giang đồng ý rời khỏi giấc mộng đẹp của hồ ly.
“Sịt!” Trên bầu trời xuất hiện một gương mặt hồ ly tức tối, nó rất to, há cái miệng to như bồn máu về hướng Chu Xuân Giang.
Lâm Kiến rút Không Sơn kiếm ra, chân đạp Phù Không chú bay thẳng tới, một kiếm xuyên phá mặt hồ ly.
“Phá trận.” Giọng Đường Trĩ truyền vào tai Hạ Trường Sinh.
Mộng cảnh vỡ vụn, tất cả mọi người bị nhốt trong mộng trở về hiện thực.
Hạ Trường Sinh mở to mắt.
Hắn vừa mở mắt đã phải trợn mắt bất lực.
Lâm Kiến ngồi ở ngang hông hắn cách một lớp chăn, cười híp mắt nép vào trên ngực nhìn hắn.
“Đại sư huynh, huynh sẽ không chơi xấu chứ?” Ánh mắt Lâm Kiến nhìn vào mặt hắn.
“Yên tâm đi, ta chưa từng nuốt lời.” Hạ Trường Sinh bất đắc dĩ nói.
Nếu thật sự không chấp nhận được thì Hạ Trường Sinh có thể lựa chọn b*p ch*t Lâm Kiến.
Hạ Trường Sinh không có gì phải lo.
Lúc này, qua một đêm mộng dài, trời bên ngoài đã sáng.
Nhìn Lâm Kiến và Hạ Trường Sinh cùng đi ra khỏi phòng, Đường Trĩ lại bày ra biểu cảm muốn trêu chọc, Hạ Trường Sinh lấy quạt đè mặt hắn ta lại trước.
“Im miệng.” Hạ Trường Sinh mở miệng trước.
Đường Trĩ vô tội nói: “Đệ chỉ muốn huýt sáo một cái thôi.”
“Không được.” Hạ Trường Sinh từ chối.
Cố Phương ngáp một cái, hỏi: “Tối hôm qua hai người gặp chuyện gì? Là ai dùng trận pháp? Hơn nữa trận pháp này cũng không khó mà sao hai người đều bị nhốt thế?”
“Bởi vì còn có người thứ ba bị nhốt.” Hạ Trường Sinh ghét bỏ nhìn Cố Phương: “Gần đây ngươi không học tập cho giỏi à?”
Vẻ mặt Cố Phương xấu hổ: “Muội… Không cần đại sư huynh nói.”
Hạ Trường Sinh hỏi lại: “Cho nên các ngươi ở ngoài trận bắt được người bày trận không?”
“Đệ đi tìm nhưng không tìm được.” Đường Trĩ nói: “Sau đó đệ sợ kéo dài thời gian nên bèn quay lại.”
“Nhưng mà đại sư huynh không cần lo lắng.” Lâm Kiến nói: “Lúc ta phá trận làm người bày trận bị thương nặng, đoán chừng gã không có cách nào đuổi tới được.”
“Đến cùng thì luận đàn Vạn Pháp xảy ra chuyện gì, vì sao không muốn chúng ta qua đó?” Cố Phương tò mò hỏi.
“Muốn công bố thì nhất định phải đuổi tới mới biết.” Hạ Trường Sinh trầm ngâm.
Đường Trĩ quay mặt nhìn thoáng qua.
“Mưa tạnh rồi, chúng ta phải lên đường nhanh thôi.”
Bốn người dắt ngựa đi ra khỏi khách đ**m.
Có một người quen thuộc đứng trước cửa khách đ**m.
Hạ Trường Sinh nhìn sang trái một chút, nói với ba người: “Ta đi trước một bước.”
Trong ba người, cũng chỉ có Lâm Kiến hơi quay đầu qua.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
Chu Xuân Giang đến tìm Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh đi đến bên cạnh nàng, hỏi: “Ngươi vẫn ở gần cửa thành sao?”
Chu Xuân Giang thoáng kinh ngạc rồi khẽ gật đầu.
“Đi thôi, bọn ta phải ra khỏi thành, ta thuận tiện đưa ngươi về nhà.” Hạ Trường Sinh nói.
Chu Xuân Giang đi theo bên cạnh hắn, chậm rãi bước đi.
“Ngươi tìm ta à?” Hạ Trường Sinh hỏi.
Chu Xuân Giang biểu thị: “Tạo thêm phiền phức cho ngươi rồi, ta cố ý đến xin lỗi… Hơn nữa…”
“Ngươi hỏi ta có phải Hạ Quân hay không à?” Hạ Trường Sinh nhớ tới vấn đề nàng hỏi trong giấc mộng.
Chu Xuân Giang sững sờ.
“Ta nhớ được tất cả, ta nhớ nơi này từng là một vựa gạo, ta nhớ có một đứa bé được gia đình ở bờ sông nhặt được, ta còn nhớ rõ, lần cuối ngươi đến nhà ta là ăn bánh ngọt hoa đào. Có lẽ ngươi xem hoa đào mang ý nghĩa thể hiện ý tốt, nhưng đáng tiếc chỉ vì buổi sáng hôm đó mẹ ta làm bánh ngọt hoa đào. Ta muốn để ngươi ăn thử món ngon nên mới đem ra. Ngày đó những lời ta nói đều là lời từ tận đáy lòng. Khi đó quả thật ta cảm thấy mình không sống lâu nữa, cũng thật sự hy vọng ngươi có thể được hạnh phúc.”
Hạ Trường Sinh chứng minh mình đúng là Hạ Trường Sinh,
Chu Xuân Giang cười cười.
Hạ Trường Sinh hỏi nàng: “Ngươi còn muốn ta chứng minh như thế nào?”
“Không cần.” Chu Xuân Giang nói: “Là ta già rồi, quá nhiều thứ không nhớ rõ nữa, cũng nhìn lầm nhiều thứ.”
Hạ Trường Sinh nhìn về phía nàng,
Chu Xuân Giang nói: “Ta tới đây ngoài xin lỗi và tạm biệt thì còn muốn nói một việc.”
“Ngươi nói đi.” Hạ Trường Sinh kiên nhẫn nghe.
“Ta không cho rằng cả đời này của mình rất thảm.” Chu Xuân Giang khẳng định: “Ta biết các ngươi nhìn ta trở thành quả phụ, nhìn ta già, trong nhà không có một người thân, cảm thấy ta rất thảm. Nhưng ta không có, ta một thân một mình trải qua năm dài tháng rộng, ta đã học cách làm hài lòng bản thân và học cách sống một mình. Ta đã mất đi rất nhiều cũng học được rất nhiều. Đó là một cuộc đời không giống bình thường nhưng ta cũng thấy không sao cả. Mọi chuyện hôm qua chỉ là sai lầm nhất thời.”
Một sai lầm đến từ ảo tưởng đẹp đẽ trong tâm trí.
“Hạ Quân à Hạ Quân, ta thật sự từng thích ngươi.”
Cho nên nàng không hối hận, nhưng thật sự không ngờ nếu như có được một cuộc sống khác mà nàng từng mong muốn sẽ như thế nào.
Có lẽ sẽ có một loại hạnh phúc khác.
“Giống nhau.” Hạ Trường Sinh nói: “Cho dù chúng ta ở cùng nhau, một ngày nào đó chúng ta sẽ cãi nhau, thậm chí có thể đánh nhau, vì tiền, vì gia đình, vì con cái, trên đời này không có lựa chọn nào là hoàn toàn hạnh phúc. Cuộc sống là một sự pha trộn giữa những khoảnh khắc hạnh phúc và những khoảng thời gian dài tiếc nuối."
“À, ngươi nói lời này để dỗ ta sao?” Chu Xuân Giang hơi nghịch ngợm.
“Là lời thật lòng của ta, ta không dỗ ngươi.” Hạ Trường Sinh nhìn vào mắt nàng, vừa chân thành vừa thản nhiên.
“Đừng nhìn nữa, ta đã là một người già rồi.” Chu Xuân Giang xấu hổ cười.
Hạ Trường Sinh nheo mắt lại rồi cười.
Nụ cười của hắn cũng không dịu dàng, có cảm giác như một hồ nước trong veo.
“Ta còn một vấn đề.” Chu Xuân Giang do dự.
“Hửm?”
“Hạ Quân có từng yêu mến Chu Xuân Giang không?” Chu Xuân Giang cẩn thận hỏi.
Hạ Trường Sinh sững sờ, sau đó hé miệng.
“Được rồi được rồi.” Chu Xuân Giang vội vàng khoát tay, ngăn cản hắn trả lời: “Đừng nói nữa, hãy để ta… lại mơ một giấc mộng dài đi.”
Giống như mộng đẹp của hồ ly.
Giấc mộng đẹp đẽ, yếu ớt, dai dẳng cho đến khi chết đi.
Hạ Trường Sinh không cười nữa, nhìn về đoạn đường ngắn phía trước.
Hai người đi tới tòa nhà của Chu Xuân Giang.
Hạ Trường Sinh muốn đi tiếp, Chu Xuân Giang đến nhà.
“Tạm biệt, Hạ Trường Sinh.” Chu Xuân Giang đứng trước cửa nhà, gọi một cái tên khác.
Tạm biệt là câu nói sau cùng, sau câu tạm biệt này, Chu Xuân Giang có thể xác nhận thật sự cả đời này sẽ không gặp lại được người kia.
“Ta cũng chúc Chu tiểu thư cả đời bình an, vạn sự trôi chảy.” Hạ Trường Sinh nói y như năm đó.
Chu Xuân Giang cười lắc đầu, hiển nhiên rất bất đắc dĩ.
Hạ Trường Sinh phất tay với nàng, giống hệt năm đó, xoay người nhìn con đường phía trước, không quay đầu lại nữa.
“Đại sư huynh!” Ba người kia đuổi tới.
“Vì sao nàng nghi ngờ huynh có phải Hạ Quân hay không?” Cố Phương tò mò nhìn lại.
Chu Xuân Giang còn đứng tại chỗ đưa mắt nhìn họ.
“Ta là Hạ Trường Sinh, Hạ Trường Sinh là ta.” Hạ Trường Sinh nói chắc chắn: “Chắc là trong quá trình tu luyện, ta mất một số thứ của Hạ Quân.”
Cố Phương suy nghĩ.
Đường Trĩ ngắm Cố Phương một chút.
“Đáp án là gì?” Lâm Kiến ở bên cạnh yếu ớt nói.
“Cái gì?” Hạ Trường Sinh không biết y muốn đáp án của điều gì.
“Con gái người ta hỏi huynh có từng thích nàng chưa đấy.” Lâm Kiến nhắc nhở.
Hạ Trường Sinh nhìn Lâm Kiến nhiều hơn mấy giây.
Lúc Lâm Kiến muốn nói chuyện, thế mà Hạ Trường Sinh lại thè lưỡi với y, làm mặt quỷ sau đó dắt ngựa bước vội hai bước.
“Này! Đại sư huynh!” Lâm Kiến gọi hắn.
Hạ Trường Sinh không để ý tới y.
“Hạ Trường Sinh!” Lâm Kiến hô lên.
Hạ Trường Sinh phất phất tay, để bọn họ tự đuổi theo.
“Hạ Trường Sinh!” Một thương nhân ven đường nghe Lâm Kiến gọi tên Hạ Trường Sinh, ngạc nhiên nhìn về phía Hạ Trường Sinh: “Quả nhiên là Hạ công tử!”
Bước chân Hạ Trường Sinh không ngừng, chỉ sợ lại có phiền toái gì.
“Hạ công tử, ngươi còn nhớ ta không?” Người kia chạy tới đuổi kịp Hạ Trường Sinh: “Năm đó nhà bọn ta nghèo rớt mồng tơi, cơm cũng không ăn đủ no, là ngươi cho nhà ta tiền. Ta tên Tạ Nghiên, bây giờ ta có đứa con tên là Tạ Hạ.”
Tạ Hạ.
Hạ Trường Sinh nhìn về phía Tạ Nghiên.
Tạ Nghiên hơi căng thẳng.
“Ta nhớ ra ngươi.” Hạ Trường Sinh nói.
Đứa bé năm đó vì ăn không đủ no, thậm chí suýt chết cóng.
“Không cần để ý, sống thật tốt đi.” Hạ Trường Sinh sốt ruột bước đi.
Tạ Nghiên nhìn hắn, sau đó trịnh trọng hành lễ.
Bốn người tiếp tục đi khỏi thành.
Khi đi ngang qua một miếu sinh hoạt nào đó, Đường Trĩ phát hiện một việc.
“Đại sư huynh, có người xây một ngôi miếu cho huynh và cha mẹ huynh .”
Ngôi miếu này để tạ ơn ba thiện nhân [*] từng sống ở Cù Châu.
[*] Người lương thiện tốt bụng thường xuyên giúp đỡ người khác
Hạ Trường Sinh nhìn theo hướng Đường Trĩ chỉ.
“Nhưng thật xui xẻo, đại sư huynh còn nhảy nhót tưng bừng.”
Trong miếu lập bài vị công đức, viết tên phu thê Hạ gia và Hạ Quân, bên trong hương khói không ngớt, dễ thấy những năm gần đây vẫn luôn có người đến bái tế.
“Không liên quan.” Hạ Trường Sinh cười: “Chữ viết không tệ.”
Ra khỏi thành, bốn người lập tức cưỡi ngựa đi.
💬 Bình luận chương