Ngay lúc Hạ Trường Sinh đi đến đích, vừa khéo bên cạnh có người bưng đĩa lên, gã đón Hạ Trường Sinh, đột nhiên trượt chân một cái, người đổ về phía trước, cái đĩa chứa nước bị lật úp, mục tiêu nhắm thẳng vào cây quạt của Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh đảo mắt.
Mọi người chuẩn bị xem hắn gặp nạn.
"Rầm!"
Trong nháy mắt.
Mọi người hoàn toàn không nhìn rõ động tác, Hạ Trường Sinh đã lướt qua.
Người cố ý ngã đụng vào người ngồi đối diện, người chơi xấu và người vô tội cùng ngã, đầu bị đập xuống, đau đến hét lên.
"Quá nguy hiểm, đi đứng cẩn thận." Hạ Trường Sinh giật mình.
Vừa nãy suýt chút nữa là đụng vào y phục của hắn.
Mọi người: "..."
Khi nhân vật mục tiêu là Hạ Trường Sinh, dù là muốn làm gì thì độ khó đều tăng gấp mấy trăm lần.
Hạ Trường Sinh đi đến cạnh Lâm Kiến, ho khan một tiếng, ra dáng ra vẻ mà ngồi xuống.
Điều may mắn nhất với mọi người chính là, may mà Hạ Trường Sinh phản ứng chậm chạp.
"Đại sư huynh, vậy mà huynh lại ra đây ăn cơm." Đường Trĩ chột dạ, vừa mở miệng là một câu vô nghĩa trời long đất lở.
"Đến giờ cơm không ra ăn cơm, ta tích cốc à?" Hôm nay kĩ năng độc miệng của Hạ Trường Sinh được phát huy tối đa.
Đường Trĩ ngậm miệng.
Vào lúc này, đầu bếp bưng gà hạt dẻ lên.
"Đại sư huynh, huynh ăn cơm đi, muội cầm đồ giúp huynh." Cố Phương đẩy cơm và đồ ăn đến cho hắn, tiếp đó nàng giơ hai tay ra, muốn nhận cây quạt trong tay hắn.
"Ngoan." Hạ Trường Sinh nói, sau đó gấp quạt lại rồi tiện tay giắt vào đai lưng.
Cố Phương: "..."
Hạ Trường Sinh đưa đũa cho Cố Phương, ra lệnh: "Chần nước nóng giúp ta, sau đó dùng khăn sạch lau khô nước rồi đưa lại cho ta."
Đây gọi là trộm gà không được còn mất cả nắm thóc.
Có người cười trộm.
Hạ Trường Sinh nghe được tiếng cười thì nhíu mày, sau đó quay ngoắt lại.
Người cười trộm bị bắt tại trận.
"Ngươi cười cái gì?" Hạ Trường Sinh khó chịu.
"Đại sư huynh, đại sư huynh." Vì tránh không rút dây động rừng, Đường Trĩ đứng ra: "Chắc là hắn đang nghĩ đến chuyện vui."
"Đúng đúng đúng, đệ nghĩ đến chuyện vui." Người cười trộm xuôi theo Đường Trĩ.
"Chuyện gì mà vui đến vậy, kể nghe đi, cho ta vui một chút." Hạ Trường Sinh hỏi đến cùng.
Người nói chuyện lại là Đường Trĩ, hắn ta nói: "Vợ nhà hắn sinh con rồi."
Hạ Trường Sinh: "..."
Đường Trĩ nói cái rắm gì thế.
"Đại sư huynh, đũa rửa xong rồi, lau khô rồi, huynh nhanh ăn cơm đi, không là đồ ăn nguội đó." Cố Phương lập tức đưa đũa cho hắn.
Hạ Trường Sinh nghi ngờ nhìn Cố Phương một lát, nói: "Hôm nay ngươi rất lạ."
Bình thường Cố Phương đâu nghe lời như vậy, bảo nàng làm gì là làm đó.
Cố Phương tránh ánh mắt của Hạ Trường Sinh, bĩu môi nhìn trần nhà.
Hừ hừ.
"Thôi vậy." Hạ Trường Sinh không truy cứu nữa.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Trường Sinh bắt đầu ăn cơm, lúc hắn ăn cơm mọi người đều nhìn chằm chằm vào hắn. So với nhìn chằm chằm hắn thì nói chính xác hơn là, nhìn chằm chằm vào cây quạt ở thắt lưng hắn.
Rốt cuộc phải thế nào mới lấy được cây quạt trong tay Hạ Trường Sinh chứ?
Mọi người bất giác xem chuyện này thành cuộc thi.
Hạ Trường Sinh cảm nhận được tầm mắt của mọi người, hắn ngẩng đầu lên.
Lâm Kiến đang cười tủm tỉm nhìn hắn ăn cơm.
"Tiểu dâm trùng." Hạ Trường Sinh mắng y.
"Ta làm gì chứ? Lâm Kiến cảm thấy oan uổng.
"Không cho phép nhìn chằm chằm ta ăn cơm." Hạ Trường Sinh nói.
Lâm Kiến không phản bác được, huynh không thấy đang có rất nhiều người nhìn huynh à, sao chỉ cấm mình y?
Ăn cơm xong, Hạ Trường Sinh khoan thai rời đi.
Hắn vừa đi, mọi người chụm lại bàn bạc.
"Khó làm nha."
"Nếu đối tượng là đại sư huynh thì cái gì cũng khó giải quyết."
"Nhưng chúng ta là người của Phục Hy viện, tinh thần của Phục Hy viện là gì?"
"Tinh thần của Phục Hy viện, chúng ta có thứ này hả? Ờ... Cố gắng không chơi chết người?"
"Là vượt khó tiến lên!"
"Ngươi xạo quá! Phục Hy viện hoàn toàn không có tinh thần này!"
Nói một hồi sau, có mấy đệ tử bất đồng ý kiến vật lộn nhau.
Bọn họ nói không sai, Hạ Trường Sinh quá khó giải quyết.
Buổi chiều, Hạ Trường Sinh ngủ dậy không có việc gì làm, hắn mở cửa sổ ra, ngáp một cái ngắm hoa.
"Đại sư huynh!" Hai người ở dưới cửa sổ nhảy lên.
Hạ Trường Sinh giật mình đến ngáp cũng chẳng xong: "Cái ngươi ở đây làm gì?"
Ngạo Trúc và Cúc Bạch Thanh nói: "Bọn ta sợ đại sư huynh buồn chán, nên ở đây chờ huynh bảo bọn ta đến diễn kịch."
"Không phải bình thường các ngươi không muốn đến à?" Hạ Trường Sinh hỏi.
"Đại sư huynh, huynh hiểu lầm rồi, bọn ta vẫn luôn sẵn lòng phục vụ huynh mà." Ngạo Trúc nói.
Mặt Hạ Trường Sinh mờ mịt, xác nhận thêm lần nữa với họ: "Phải không đó?"
"Phải mà, phải mà." Hai người gật đầu.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
"Vậy được rồi, các ngươi vào đi." Hạ Trường Sinh nhường chỗ.
"Không, đại sư huynh, huynh ra đi, bọn ta chuẩn bị chỗ cho huynh ở ngoài rồi." Cúc Bạch Thanh nói.
Kế hoạch đầu tiên của họ là dụ Hạ Trường Sinh ra ngoài, tình huống tốt nhất là hắn không cầm quạt theo, để cây quạt trong phòng, người ẩn nấp của họ có thể đi vào, lấy cây quạt kia đi nghiên cứu.
Dù Hạ Trường Sinh cảm thấy bọn họ vô cùng kì lạ, nhưng vẫn đi ra, lúc đi hắn thuận tay cầm cây quạt trên bàn theo.
Cúc Bạch Thanh và Ngạo Trúc hoàn toàn thất vọng, kế hoạch đầu tiên thất bại.
Hạ Trường Sinh đi ra ngoài mới phát hiện ra, trong viện của hắn không chỉ có Cúc Bạch Thanh và Ngạo Trúc, mà Cố Phương, Lâm Kiến và Đường Trĩ cũng có mặt.
"Đại sư huynh, ngồi đi." Đường Trĩ đã sớm chuyển chiếc ghế quý phi mà Hạ Trường Sinh thích ngồi đến, lau sạch sẽ, lại còn dựng đồ che nắng lên.
Hạ Trường Sinh yên tâm thoải mái ngồi xuống.
"Đại sư huynh, đệ quạt giúp huynh, đưa cây quạt cho đệ mượn." Đường Trĩ nịnh nọt ra mặt.
"Đồ ngươi chạm vào, ta còn dùng được à?" Hạ Trường Sinh nói với hắn ta: "Tự đi tìm quạt đến quạt cho ta."
Kế hoạch thứ hai thất bại như vậy.
Đường Trĩ ở một bên quạt gió cho Hạ Trường Sinh, Cúc Bạch Thanh và Ngạo Trúc ở một bên hát hí khúc cho hắn xem.
Gió mát hiu hiu, Hạ Trường Sinh chưa tỉnh ngủ hẳn nghe tiếng hát ê a chợt hơi buồn ngủ. Hắn đặt cây quạt cạnh mông, hai tay đặt lên bụng, bộ dạng có thể ngủ bất cứ lúc nào.
"Đại sư huynh, ăn cái gì đi." Cố Phương ngồi xổm xuống, dùng bát đá chứa thứ gì đó đưa đến trước mặt Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh mơ mơ màng màng, hắn vươn tay ra, muốn lấy thứ gì đó.
Kết quả, tay trở nên dính dính.
Hạ Trường Sinh lập tức tỉnh dậy.
"Đại sư huynh, là canh hạt sen." Cố Phương nói cho hắn biết.
"Tại sao không đưa thìa cho ta, để ta chạm thẳng vào, Cố Phương, có phải ngươi muốn chết không?" Hạ Trường Sinh giận dữ, sau đó cuống cuồng nhìn tay mình.
Gớm quá.
Cứu mạng.
"Đại sư huynh! Nhanh đi rửa tay! Giếng nước kế bên kìa!" Đường Trĩ chỉ ra ngoài viện hét lớn, khiến Hạ Trường Sinh nhanh đứng lên.
Hạ Trường Sinh sầm mặt, trừng mắt nhìn bốn người.
Cố Phương, Đường Trĩ, Cúc Bạch Thanh và Ngạo Trúc cảm thấy cái mông mình siết chặt.
Nháy mắt sau đó, Hạ Trường Sinh đánh ra một đạo công kích, đánh bay bốn người họ ra khỏi viện của hắn. Bốn người bay ra ngoài rồi rơi xuống, cái mông sắp nở hoa.
"Lâm Kiến, Lâm Kiến." Hạ Trường Sinh ra sức kêu tên người duy nhất còn lại.
Từ khi nghe kế hoạch của bốn người họ, Lâm Kiến đã cảm thấy vô cùng làm quá. Bây giờ thấy họ thất bại, y hoàn toàn chẳng thấy kinh ngạc.
Nhưng bốn người đó thật sự là hại y rồi.
"Lâm Kiến, mau đến đây, ống tay áo phải của ta sắp bị bẩn rồi, y phục của ta mới từ chân núi đưa lên hôm trước, ta không muốn vứt đi, cứu ta hu hu hu." Hạ Trường Sinh sắp sụp đổ đến nơi.
"Đến ngay đến ngay." Lâm Kiến bất đắc dĩ chạy qua, nhân tiện phàn nàn: "Tay kia của huynh rõ ràng có thể cử động mà."
"Ta bảo ngươi đến thì ngươi đến đi!" Hạ Trường Sinh nổi đóa.
Lâm Kiến chạy đến, ngồi xổm bên cạnh Hạ Trường Sinh, cẩn thận xắn tay áo của hắn lên trước, tránh bị dính bẩn.
Thật ra cũng không dính nhiều, chỉ có một phần đầu ngón tay mà thôi.
"Khăn tay đâu?" Hạ Trường Sinh lã chã chực khóc.
"Hôm nay ta không mang khăn tay." Lâm Kiến dùng hai tay nắm lấy cổ tay hắn, ngăn hắn đụng lung tung lúc tinh thần đang bấn loạn, làm bẩn y phục của mình.
"Vậy ngươi đi lấy nhanh đi."
Vẻ mặt Lâm Kiến bất đắc dĩ, y nói: "Ta sợ ta buông tay ra, huynh lại làm này làm kia."
Nếu y đi, khi quay lại thì sẽ phải đối phó với một Hạ Trường Sinh phiền phức gấp trăm lần hiện tại.
Hạ Trường Sinh buồn bực.
"Tay huynh sạch không?" Lâm Kiến hỏi hắn, sẵn tiện dùng lòng bàn tay miết cổ tay hắn.
"Ta luôn rửa tay sạch sẽ." Ngươi nói lời vô nghĩa gì thế.
Lâm Kiến nắm cổ tay hắn, khống chế được động tác của hắn rồi y đưa mặt đến gần.
Hạ Trường Sinh chưa biết y muốn làm gì thì phát hiện ra ngón tay mình ẩm ướt.
Lâm Kiến ngậm ngón tay cái của hắn.
Hạ Trường Sinh nghẹn họng nhìn trân trối, Lâm Kiến ngậm từng ngón tay của hắn. Cảm nhận được ánh mắt của Hạ Trường Sinh, Lâm Kiến còn ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái.
Đôi mắt với hai tròng khác màu, đen như màn đêm thăm thẳm, vàng như tấm lụa được rải ánh nắng.
Hạ Trường Sinh trợn tròn mắt.
“Huynh động tâm à?” Lâm Kiến cười.
"Không..." Hạ Trường Sinh cứng miệng theo bản năng: "Ta đang nghĩ nên mắng ngươi thế nào cho hay."
"Được rồi, bây giờ tay không có gì cả, huynh giữ yên tư thế này, ta đi lấy nước và khăn tay đến." Lâm Kiến nói lại chuyện này.
Hạ Trường Sinh nghe vậy thì thật sự không nhúc nhích, mãi đến khi Lâm Kiến quay lại.
Lâm Kiến rửa tay cho hắn, tiện thể dùng khăn lau khô nước.
"Ngươi có cảm thấy hôm nay đệ tử Phục Hy viện có hơi lạ không?" Hạ Trường Sinh hỏi.
Lâm Kiến liếc nhanh cây quạt bị hắn chặn lại, nói vô cùng tự nhiên: "Đệ tử của Phục Hy viện, ngày nào cũng vô cùng kì lạ."
"Nói cũng đúng." Hạ Trường Sinh đồng ý.
Lâm Kiến buông tay hắn ra.
"Tại sao ngươi muốn l**m ta?" Hạ Trường Sinh hỏi y.
"Không phải huynh bảo ta làm chó con của huynh sao? Chó con l**m chủ nhân, sao thế?" Lâm Kiến hỏi lại.
Tuy Hạ Trường Sinh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lời trước đây hình như là do mình nói.
Lâm Kiến ngồi trên bậc thềm cạnh ghế dựa của hắn, tròng mắt đảo tới đảo lui.
Nói thật, nhân lúc bây giờ vì tay bẩn mà Hạ Trường Sinh trở nên suy sụp, lén lấy cây quạt đi là đơn giản nhất.
Nhiều năm trôi qua, tay nghề của Lâm Kiến cũng không bị mai một, trộm ít đồ vẫn rất dễ dàng.
Ngay khi Lâm Kiến chuẩn bị ra tay, Hạ Trường Sinh đột nhiên hơi nhổm người dậy, hắn dựa về bên phía Lâm Kiến, rời khỏi chỗ được che nắng, cái bóng hắn che nửa người trên của Lâm Kiến.
Lâm Kiến cho là âm mưu của mình bị phát hiện, sắp bị đánh đến nơi.
Hạ Trường Sinh choàng một tay lên vai y, hạ cổ tay xuống, kéo Lâm Kiến đến rồi sấn đến gần.
Hạ Trường Sinh hôn lên bờ môi y.
Đầu óc Lâm Kiến lập tức trống rỗng.
"Không phải ngươi nói muốn l**m ta sao?" Hạ Trường Sinh hơi buông ra, hắn hỏi Lâm Kiến: "Sao lại không làm gì?"
Hôn nhau với Lâm Kiến vẫn rất thoải mái.
Lâm Kiến lập tức vươn tay, ôm lấy cổ Hạ Trường Sinh kéo hắn đến bên mình.
Người mất trí là y mới đúng.
Vì chỉ lo nắm lấy cơ hội chiếm hời của Hạ Trường Sinh nên Lâm Kiến đã quên bẵng mục đích đến đây của mình.
Một lát sau.
Hạ Trường Sinh cầm quạt ngâm nga, vạt áo phấp phới khoan thai rời đi.
Lâm Kiến ở lại, cúi đầu vịn trán.
Y vốn nên ân hận, nhưng mà ngẫm lại, hình như chẳng có gì phải hối hận.
Sau đó, mọi người tập hợp với nhau, đề tài vẫn là đại sư huynh quá khó giải quyết.
Lâm Kiến rất có cảm xúc, hai tay y nắm chặt, lỗ tai đỏ ửng.
"Thật sự quá khó giải quyết!"
...
Vở kịch nhỏ:
Đệ tử Phục Hy viện: Đại sư huynh quá khó giải quyết!
Lâm Kiến: Đại sư huynh quá khó giải quyết!
A Nhất: Sao ta cảm thấy giọng điệu của các ngươi không giống nhau mấy...
💬 Bình luận chương