“Ta cũng không dùng sức, nếu ngươi muốn tránh ra thì tự dùng sức đi.” Thiếu nữ lôi kéo hắn ta, tiến vào phòng đối diện.
Mười bốn người còn lại nghẹn họng nhìn trân trối.
Đèn lồng bị gió đung đưa, tiếng thiếu nữ cười không dứt.
—
Người giấy trong lòng Lâm Kiến thăm dò, sau đó nhảy ra, đứng trên bờ vai y.
Lâm Kiến đeo Không Sơn kiếm, đứng bên cạnh tòa nhà, nhìn xuống tòa nhà đột ngột xuất hiện này...
Thành Bạch Cốt Quỷ.
Y có một con mắt có thể nhìn thấu sự ngụy trang của quỷ.
Trong mắt một số người thường, khu phố treo đèn lồng màu đỏ, người đẹp đầy đường này ở trong mắt y lại là một vùng hoang vu, xương trắng khoác y phục dơ bẩn, mùi hôi thối phảng phất khắp nơi.
Đỉnh núi tuyết trắng đột nhiên bị thành Bạch Cốt này cắn nuốt, sau đó tất cả đều thay đổi.
Lâm Kiến thử đi tìm Hạ Trường Sinh, nhưng hình như người giấy bị lạc trong này.
Không gian ở đây khác nơi bình thường.
Lâm Kiến không có cách nào, chỉ có thể để người giấy cảm ứng Hạ Trường Sinh. Y chạy tới chạy lui, muốn tìm Hạ Trường Sinh.
Thời tiết nơi này vẫn luôn âm u, mặt trời chưa từng xuất hiện.
Lâm Kiến tính thời gian, ít nhất đã qua một ngày, nhưng không có mặt trời cũng không có mặt trăng.
Khi y đang tìm Hạ Trường Sinh, một trận gió lạnh quét sau lưng.
Lâm Kiến cảnh giác, lập tức quay đầu lại.
Y chỉ thấy một góc áo màu trắng.
Đại sư huynh?
Lâm Kiến vội vàng chạy qua.
Y đuổi theo, không nhìn thấy Hạ Trường Sinh, chỉ thấy một tòa nhà năm tầng như được tưới máu tươi.
Tòa nhà loang lổ và dột nát, treo mấy chiếc đèn lồng hỏng.
Mặc dù nơi này rất cũ kỹ, nhưng tầng trên cùng của tòa nhà lại được phủ một lớp vải đỏ mới tinh.
Lâm Kiến suy nghĩ một chút, dùng pháp thuật che giấu hơi thở trên người, lại dùng Phù Không chú bay lên. Y giẫm chân lên mái hiên đổ nát, nằm thấp xuống, chậm rãi tới gần.
Y im lặng chờ một lúc, sau đó thật cẩn thận xốc một góc vải đỏ lên, nhìn vào trong.
Trong tầng cao nhất của tòa nhà có một quái vật không phải người, to lớn, xấu xí, xiềng xích trên cổ nó đâm xuyên vào vách tường.
“Con gái đáng thương của ta.” Một giọng nói vang lên: “Một thiếu nữ đáng yêu như vậy, Đông Phương Tố Quang, ngươi lại dám đào hôn. Con gái, con yên tâm, cậu ta chạy không thoát đâu. Cô hồn dã quỷ trên đời đều sẽ đến nơi này, sớm muộn gì Đông Phương Tố Quang cũng chết. Cậu ta không thể thuận lợi đến địa phủ đầu thai, sớm muộn gì cũng có một ngày phải đến nơi này. Con yên tâm, cậu ta chính là tân lang của con.”
Lâm Kiến trầm mặc, buông mành.
Y lặng lẽ rời đi, qua từng tầng, cho đến tầng một, thấy được một màn khiến y không dám tin.
Những khách nhân y gặp ở khách đ**m đang tụ cùng một chỗ. Bọn họ đã khô quắt, bụng phình ra, giống như người mang thai.
Bọn họ ngồi thành vòng tròn lớn bên cạnh bàn, vận động với những bộ xương trắng khoác y phục.
Lâm Kiến nhắm mắt phải lại.
Ngay khi y nhắm bên mắt có thể nhìn thấu sự thật lại, lập tức phát hiện ảo giác trong mắt người khác.
Trong ảo giác, những người đó mặc vàng đeo bạc, cùng nữ nhân xinh đẹp chơi đùa, rất đắc ý.
Một đám ngu ngốc.
Lâm Kiến không biết phải bình phẩm như thế nào.
Ngay khi y chuẩn bị rời đi trước, đợi sau khi tìm được Hạ Trường Sinh sẽ nghĩ biện pháp giải cứu nhóm người này, người giấy vốn ngoan ngoãn đợi trong lòng Lâm Kiến bỗng nhảy ra, sau đó chạy vào.
“Này.” Lâm Kiến đuổi theo.
Dù y xuất hiện, cũng không khiến tình hình nơi này thay đổi.
Những người đó vẫn uống rượu, ôm nữ nhân, tìm hoan mua vui.
“Vui vẻ chứ?” Xương trắng khoác y phục trong lòng bọn họ phát ra giọng nói khàn khàn đáng sợ.
“Vui vẻ.” Bọn họ gật đầu.
“Vậy đừng rời đi, chúng ta không nỡ để các người đi.” Xương cốt cười, phát ra tiếng lách cách.
Lâm Kiến nhíu mày, chuẩn bị bất chấp tất cả giải trừ ảo giác nơi này mang đến.
Ngay khi y chuẩn bị động thủ, một người mặc y phục hoa lệ lập tức đánh về phía y từ bên cạnh, sau đó đè y xuống mặt đất.
“A.” Lâm Kiến xoa cái gáy đau âm ỉ, giãy giụa ngẩng đầu.
Một người mặc áo choàng màu đỏ thêu đầy bướm đè trên người y.
“Cút.” Lâm Kiến cũng không muốn mặt đối mặt với xương trắng ở khoảng cách gần.
Một ngón tay thon dài vươn ra, dừng trên môi Lâm Kiến, người nọ khẽ nói: “Công tử, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, xin đừng phụ lòng người tình.”
Giọng nói này...
“Đại sư huynh.” Lâm Kiến không tức giận: “Sao huynh lại ăn mặc như thế này?”
Hạ Trường Sinh khoác áo choàng không biết tìm được ở đâu, hắn đè lên người Lâm Kiến, từ từ tiến sát mặt y, mỉm cười nhìn y.
Lâm Kiến nuốt một ngụm nước bọt, tuy y rất hoan nghênh yêu thương nhung nhớ của Hạ Trường Sinh, nhưng dù thế nào hoàn cảnh hiện giờ cũng không thích hợp.
Trong đại sảnh tầng một có rất nhiều xương trắng, nhưng không ai chú ý tới nơi này.
Có lẽ là bởi vì Hạ Trường Sinh mặc áo choàng của quỷ, đè trên người Lâm Kiến, khiến bọn họ cho rằng Lâm Kiến cũng là một mục tiêu bị túm lấy mà thôi.
Lâm Kiến xem như đã hiểu tại sao Hạ Trường Sinh phải làm như vậy.
Hạ Trường Sinh nằm sấp trên người Lâm Kiến, nhìn y nhích tới nhích lui, còn tưởng rằng y không thoải mái, vì thế hắn đứng lên trước rồi kéo Lâm Kiến dậy.
Lâm Kiến vừa đứng lên, lập tức thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, một hơi này thiếu chút nữa khiến y sặc chết.
Hạ Trường Sinh nâng y lên, đặt lên bàn, sau đó hắn đứng g*** h** ch*n y.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
Lâm Kiến gần như theo bản năng mà dùng chân cuốn lấy eo Hạ Trường Sinh.
“Ngươi cái tên háo sắc này.” Hạ Trường Sinh cười chọc y.
Lâm Kiến không còn sức lực giải thích.
“Chúng ta đang ở sâu trong quỷ thành.” Hạ Trường Sinh đến gần tai y, như tình nhân l*m t*nh: “Chút nữa ta sẽ loại bỏ ảo giác của nơi này. Ngươi dẫn những người thường vô dụng kia chạy trước, ra ngoài phá trận, rời khỏi nơi này. Trong phòng này có một quái thú khổng lồ và những bạch cốt tinh này chắc chắn sẽ ngăn cản các ngươi rời đi. Ta sẽ cản chúng lại, sau đó sẽ nhanh chóng đuổi theo. Hiểu chưa?”
Lâm Kiến gật gật đầu.
“Bé ngoan.” Hạ Trường Sinh hôn mặt y.
Lâm Kiến đỏ bừng mặt.
Dặn dò xong, Hạ Trường Sinh lập tức rời khỏi người Lâm Kiến, đi về chiếc bàn đầy người kia.
“Tốt lắm, tốt lắm, các vị công tử, đã đến giờ, các người có thể rời đi.” Hạ Trường Sinh mặc ngoại bào lộng lẫy, chân thành đi qua.
“Rời đi?” Những xương trắng kia có phản ứng, toàn bộ dùng ánh mắt u ám nhìn chằm chằm Hạ Trường Sinh.
“Tại sao chúng ta phải rời khỏi?” Nhóm nam nhân lắc đầu: “Nơi này có nữ nhân, có đồ ăn ngon, có chỗ ở, chúng ta sẽ không đi.”
Hạ Trường Sinh cười, Kính Hoa Thủy Nguyệt sau lưng lóe sáng, hắn hỏi: “Các người thật sự không muốn rời đi sao?”
“Không đi.”
“Cứ ở đây cả đời đi.”
Bọn họ rất hài lòng.
Nhóm xương trắng nghe vậy, cười rất vui vẻ, thậm chí một bộ xương trắng còn cười đến rớt một khúc xương.
“Chú ý sức khỏe nha.” Hạ Trường Sinh nói xong, sau đó rút Kính Hoa Thủy Nguyệt ra.
Hắn chém một kiếm về phía những bộ xương trắng kia.
Một luồng kiếm phong quét qua, một đóa hồng tím lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ, sau đó rơi xuống.
Khi hoa chạm xuống sàn nhà, tóc đen rơi xuống, thiếu nữ biến thành xương trắng.
“Két két két.” Đám xương cốt vừa động, lập tức phát ra âm thanh chói tai.
“A a a a!” Nhóm nam nhân kia rốt cuộc phát hiện trước mặt bọn họ không phải nữ nhân gì, toàn bộ đều là xương cốt, xương không chia giới tính. Mà nhìn bọn họ thì cực kỳ đáng sợ, khô quắt như xác chết, nhưng bụng lại phình ra.
“Bùm.” Dường như sinh mệnh nào đó đang được tạo ra trong bụng bọn họ.
Đám xương trắng muốn bắt lấy nhóm nam nhân. Hạ Trường Sinh rút kiếm tiến lên, lưỡi kiếm của hắn lướt qua trước mặt. Hắn dùng một phương pháp rất có kỹ thuật, chém bay đám xương trắng, bảo vệ người thường.
“Được rồi.” Lâm Kiến ở một bên, mặt không chút thay đổi nói: “Người muốn ở lại thì cứ ở lại, người muốn rời khỏi, nhanh chóng đi theo ta.”
Y vừa nói xong, nhóm nam nhân vốn đang dính mông trên ghế, lập tức hoang mang rối loạn đồng loạt đứng lên, lảo đảo chạy đến bên y.
Lâm Kiến dẫn nhóm người này chạy trốn.
Trong nháy mắt, hàng chục bộ xương trong tòa nhà đều xuất hiện.
Bọn chúng muốn bắt họ lại.
Đám xương trắng vừa động, một thanh kiếm màu tím lập tức chắn trước mặt chúng.
Hạ Trường Sinh cầm kiếm đứng đó, mặt không chút thay đổi, dùng khí thế kiên định tuyệt đối, canh giữ trước cửa.
“Hiện giờ lui ra, ta tạm tha cho các ngươi một mạng.” Hắn nói.
“Tu chân giả! Chúng ta đã sớm chết, là một bộ xương trắng không chỗ đầu thai!” Những bộ xương đó nói xong, toàn bộ lao vào Hạ Trường Sinh.
Hạ Trường Sinh vì để bọn Lâm Kiến có thể chạy xa chút, bắt đầu động thủ.
Một bên khác, Lâm Kiến dẫn đám nam nhân kia chạy trốn.
Mắt trận ở cửa thành, bọn họ chỉ cần đi qua, y có thể loại bỏ trận pháp của nơi này, trở lại thế giới thật.
“Đại sư! Đại sư!” Lúc đang chạy, có người bối rối gọi Lâm Kiến.
Bọn họ thậm chí còn gọi Lâm Kiến nhỏ hơn mình là đại sư.
“Làm sao vậy?” Lâm Kiến vừa chạy vừa chuẩn bị đồ để lát nữa dùng phá trận.
“Bụng của ta, hình như ta sắp sinh rồi!” Nam nhân không dám tin, hắn ta thậm chí còn không biết tại sao mình lại nói ra những lời này.
“Ta cũng vậy!” Một người khác sợ hãi kêu lên.
“Thứ gì ở trong bụng chúng ta vậy?”
“Đúng như lời các người, các người sắp sinh.” Lâm Kiến đã đọc được hiện tượng này trong Tàng Thư các của Phục Hy viện: “Là quỷ thai, những con quỷ đó ký sinh trên người các người. Nhưng bây giờ không cần lo lắng, các người nhanh chóng theo ta chạy ra ngoài, sau khi rời khỏi đây, ta sẽ nghĩ biện pháp.”
Tất cả bọn họ cùng kêu la thảm thiết.
“Ta không được.” Có người bắt đầu ngừng chạy, ngã ngồi ra đất.
Lâm Kiến quay đầu lại xem.
Đám nam nhân kia lần lượt ngã xuống, bọn họ ôm bụng. Tuy bọn họ vẫn không thể hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thứ gì đó trong bụng muốn thoát ra. Bọn họ có thể cảm nhận được.
“Cứu mạng!”
“Đều tại ngươi, ngươi đã làm chuyện gì với những bộ xương đó hả?” Có người bắt đầu trách tội những người khác.
“Chẳng lẽ ngươi không mắc mưu bị lừa sao? Người đầu tiên nhào đến chính là ngươi.”
Bọn họ oán trách lẫn nhau.
Hiện giờ không phải là thời điểm tốt để nói chuyện.
“Đứng lên.” Lâm Kiến nhíu mày nói.
Ở đây quá nhiều người, một mình y không có cách nào mang bọn họ đi được, bọn họ phải tự mình đứng lên mới được.
“Không phải chúng ta không muốn đi, là thật sự không đi được, sắp sinh... sắp sinh...” Bọn họ ôm bụng, trợn to hai mắt.
“Hừ.” Lâm Kiến rút Không Sơn kiếm ra.
“Đại sư, ngươi muốn làm gì?” Có người bị y dọa sợ: “Ngươi sẽ không giúp chúng ta đỡ đẻ như vậy chứ?”
Lâm Kiến đúng là sắp bị nhóm người này chọc tức chết rồi: “Trên người các người có quỷ khí, lại mang thai quỷ thai, ta phải trực tiếp g**t ch*t bọn chúng.”
“Vậy ngươi nhanh động thủ đi.” Có người không chịu được.
“Nhưng...” Cũng có người do dự.
“Ngươi mẹ nó sẽ không thật sự cho rằng thứ này là con của mình chứ?” Người ngồi bên cạnh nam nhân do dự cực kỳ bó tay cạn lời.
Chỉ một câu như vậy, những người này lại bắt đầu cãi nhau.
Lâm Kiến cực kỳ mất kiên nhẫn, y chuẩn bị trực tiếp động thủ.
“Không Sơn kiếm.” Một giọng nói rét lạnh vang lên sau lưng Lâm Kiến.
Cơ thể Lâm Kiến cứng đờ.
Y lại không nhận thấy có người đi vào.
“Không Sơn kiếm, ngươi là Liễu Diệc Hành.” Người nọ nói.
“Tại sao đến giờ vẫn còn người nhận nhầm Liễu Diệc Hành?” Nghe có người vừa nhìn thấy Không Sơn kiếm đã cho rằng mình là Chưởng môn đời thứ bảy, Lâm Kiến bất đắc dĩ quay đầu lại.
Khi y nhìn thấy người sau lưng thì trầm mặc, hơn nữa lập tức trở nên cảnh giác.
Người tới lại là Thạch Đông Lâm.
Nhưng vẻ mặt Thạch Đông Lâm khác với người Lâm Kiến gặp hai lần trước.
Thạch Đông Lâm trước mặt không hề mỉm cười, mà là vẻ mặt không chút thay đổi, hai mắt cũng không phải chết lặng, mà lóe lên ánh sáng điên cuồng.
Lâm Kiến lập tức hiểu ra.
Người tới không phải Thạch Đông Lâm, mà là hung thú bám trên người Thạch Đông Lâm.
Một hung thú không có quan niệm về thời gian.
Hơn nữa con hung thú này chỉ nhận ra Không Sơn kiếm, còn cho rằng người cầm Không Sơn kiếm chính là Liễu Diệc Hành.
Kẻ thù trước mặt là hung thú, cửu tử nhất sinh [*].
[*] Cửu tử nhất sinh: chín phần chết một phần sống
Lâm Kiến nhíu mày, nhưng đột nhiên, y lại giãn mày ra.
Y nhớ lại ảo ảnh nhìn thấy khi thuần kiếm năm đó.
Lâm Kiến học theo ảo ảnh kia. Y phất vạt áo, một tay cầm kiếm, một tay chỉ vào gã, nghịch ngợm nói ra câu nói kinh điển nhất: “Đến, cơ hội hiếm có, vậy thì luận bàn một chút đi. Tiếng vọng của Không Sơn, đi rồi về, có thăng có trầm, âm thanh này là vô tận.”
Hung thú trước mặt y nhíu mày.
“Sống cũng được, chết cũng được, trống rỗng cũng được, đầy cũng được, đi cũng được, ở cũng được.” Lâm Kiến cầm kiếm, dùng sức nắm chặt.
“Ngươi quả nhiên là Liễu Diệc Hành.” Hung thú nghiến răng nghiến lợi: “Đáng chết.”
💬 Bình luận chương