Hắn không biết mình đang nghĩ gì và thậm chí có thể không nghĩ được gì cả.
Một giọt nước rơi xuống mặt Lâm Kiến.
Nhưng trời không mưa.
Hạ Trường Sinh theo bản năng ôm chặt lấy thân thể vẫn còn ấm áp của Lâm Kiến, vùi mặt vào cổ y.
Giống như hai người đang ôm nhau vậy.
Hạ Trường Sinh ôm thật chặt Lâm Kiến, không nói một lời, không làm bất cứ chuyện gì.
Bầu trời u ám, các loại quỷ hồn lẩn trốn khắp nơi nhìn chằm chằm nơi này, muốn hành động bất cứ lúc nào.
Hạ Trường Sinh không thèm để ý.
Lúc Vu Di chạy tới, nhìn thấy cảnh quỷ hồn bị xé nát hồn phách đầy trên đất, Hạ Trường Sinh ôm Lâm Kiến không nhúc nhích.
Hắn ta có thể nhìn ra Lâm Kiến đã chết, nhưng mà Hạ Trường Sinh…
Vu Di hơi do dự, hắn ta duỗi tay ra muốn thử lay vai Hạ Trường Sinh.
Khi tay hắn ta sắp tới cạnh Hạ Trường Sinh, một sức mạnh ngăn cản hắn ta tới gần phạm vi của hắn.
Nếu như hắn ta cứ khăng khăng đi tới thì sẽ bị xé toang.
Cuối cùng Vu Di cũng biết tại sao những quỷ hồn kia lại biến thành dạng này.
“Hạ Trường Sinh!” Vu Di gọi hắn.
Không biết Hạ Trường Sinh có nghe được tiếng của hắn ta không.
Vu Di không hề nghi ngờ, nếu như không có ai quan tâm đến thì Hạ Trường Sinh có thể ngồi đó ôm Lâm Kiến cho đến khi hắn cũng chết.
Cái chết của hắn?
Là chuyện khi nào đây?
Vu Di lấy Tinh Huyết Lô từ trong ngực ra.
Hắn khởi động Tinh Huyết Lô, sau đó một khí tức trên người Lâm Kiến bị hút vào.
“Ngươi làm gì vậy?” Một âm thanh cực lạnh lẽo, kinh khủng như sinh vật từ thuở xa xưa vang lên.
Vu Di không nhịn được run lên, hai tay hắn ta ôm lô cúi đầu nhìn xuống.
Hạ Trường Sinh đang nhìn hắn ta.
Dùng ánh mắt trống rỗng nhưng đáng sợ.
“Hồn phách của y bị đánh tan rồi, ta chỉ muốn bảo tồn lại.” Vu Di cuống quýt giải thích.
Bởi vì hắn ta cảm thấy mình nói chậm một giây thôi sẽ bị xé toạc ra.
Hạ Trường Sinh ôm Lâm Kiến lên, ôm vào trong lòng.
Người chết rất nặng, Lâm Kiến bị hắn ôm đầu gục xuống, tay cũng ủ rũ rơi xuống.
Hung thú muốn người chết thì người không thể sống. Tốc độ của hung thú nhanh hơn bất kỳ sinh vậy nào, sức mạnh lớn hơn bất kỳ loài nào, một đòn của bọn chúng thậm chí có thể đánh nát hồn phách con người.
Không có hồn phách thì còn người chẳng còn cơ hội đầu thai, đây mới là lúc con người thật sự chẳng còn.
Khi Lâm Kiến gặp phải Xi Chi, kết cục của y đã được định đoạt.
Vu Di kinh ngạc nhìn Hạ Trường Sinh.
Biểu cảm Hạ Trường Sinh căm phẫn tức giận, sau đó nước mắt không ngừng chảy ra.
Vu Di chưa từng thấy vẻ mặt bi thương như vậy.
“Thân thể y cũng bị thương.” Vu Di ngồi xổm xuống nhìn thẳng Hạ Trường Sinh.
“Ừm!” Hạ Trường Sinh giống như một đứa trẻ đang muốn bày tỏ sự bất lực và bi thương của mình, nhưng miệng há ra lại không thể diễn đạt thêm lời nào. Cho nên, hắn chỉ có thể biểu đạt những gì mình cảm thấy đúng là đồng ý.
“Ngươi rất đau lòng.” Vu Di tiếp tục giúp hắn nói ra những điều hắn không thể diễn đạt được.
“Ừm!” Nước mắt của Hạ Trường Sinh không dừng lại được.
Sao hắn thấy trong lòng trống rỗng thế?
Năm đó lúc hắn cho là mình sắp chết, hắn không có gì, chỉ có một đóa hoa cô độc làm bạn, hắn đã cảm thấy thỏa mãn.
Không giống bây giờ.
Hai tay hắn nắm được đồ vật nhưng trong lòng trống rỗng.
“Ta đã từng nghĩ ngươi rất kiêu ngạo.” Vu Di nói.
Lại chưa từng nghĩ tới có lẽ ngươi không chỉ kiêu ngạo, mà còn có quá nhiều thứ không hiểu.
“Vốn có hai cái Tinh Huyết Lô, một cái dùng để bảo tồn hồn phách của y, một cái có thể dùng để chữa trị thân thể cho y. Dù trong chốc lát có thể không cứu được y nhưng vẫn có khả năng sống sót.”
Nhưng năm đó một cái Tinh Huyết Lô khác đã bị Hạ Trường Sinh đá xuống vực.
Năm đó hắn không xem ai ra gì, trái tim cũng trống rỗng.
Khóe miệng Hạ Trường Sinh buồn bã giật giật.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
"May mắn thay!" Vu Di nói: "Ta chạy xuống dùng một tháng trời cuối cùng nhặt được nó về.”
Vu Di vừa nói vừa lấy một cái Tinh Huyết Lô khác từ trong ngực ra.
Hạ Trường Sinh mở to mắt, nước mắt rơi khỏi hốc mắt càng thuận lợi hơn, giống như ngọc trai đứt dây.
“Đừng khóc nữa, mau tới giúp đi.” Vu Di gọi hắn.
Hạ Trường Sinh ôm Lâm Kiến di chuyển đến cạnh Vu Di.
“Nghe cho kỹ, Tinh Huyết Lô có công năng bảo tồn và chữa trị, cho nên có thể ngưng tụ hồn phách tán loạn và chữa lành thân thể bị thương.” Vu Di hy vọng hắn nghe rõ lời mình nói: “Chữa lành thân thể rất đơn giản, nhưng hồn phách thì rất khó, nếu như ngươi muốn sư đệ của mình thật sự tỉnh lại, nhất định ngươi phải làm một việc rất nguy hiểm. Hồn phách của ngươi nhất định phải rời khỏi cơ thể, cùng nhau đi vào Tinh Huyết Lô. Ngươi phải cảm ứng được mảnh vỡ hồn phách của y, sau khi thu thập tất cả thì chờ đợi trong Tinh Huyết Lô, cho đến khi hồn phách ngưng tụ lại. Nhưng mà Hạ Trường Sinh à, có một điều ta phải nhắc nhở ngươi.”
“Cái gì?” Giọng Hạ Trường Sinh trở nên khàn khàn.
“Thời gian trong Tinh Huyết Lô khác với thời gian thực tế, mặc dù ngươi có thể đi ra bất cứ lúc nào nhưng hồn phách của sư đệ ngươi cần trăm năm để ngưng tụ lại. Ta có thể cam đoan cho đến khi hồn phách của y ngưng tụ xong, ngươi quay lại nơi này chỉ mới trôi qua ba bốn ngày, nhưng ngươi ở trong Tinh Huyết Lô cảm nhận thời gian trôi qua có thể là một trăm năm, thậm chí là hai trăm năm.”
Vì thế giới trong lô có dòng chảy khác với thế giới bên ngoài nên những đồ vật đưa vào lô mới có thể bảo quản được lâu như vậy.
Con người sẽ phát điên nếu phải vô duyên vô cớ chờ đợi lâu như vậy.
“Được.” Hạ Trường Sinh đồng ý không chút do dự: “Để ta đi ngay đi, nếu như thế có thể cứu được y.”
Vu Di hơi sửng sốt, sau đó ngồi xuống nhìn Hạ Trường Sinh: “Ngươi thay đổi.”
Không thể nói là thay đổi tốt hay xấu.
Hạ Trường Sinh ôm Lâm Kiến, im lặng không nói.
Vu Di mở trói buộc Tinh Huyết Lô, trong nháy mắt nó biến lớn hơn.
“Đặt thi thể y vào đi.” Vu Di nói.
Hạ Trường Sinh ôm Lâm Kiến lên.
Vừa rồi ngồi trên đất nên hắn không có cảm giác gì, khi Lâm Kiến bị hắn ôm lên, cơ thể y như con rối đứt dây, cả người rủ xuống.
Một cái chết bất ngờ.
Dành tặng cho những người không bao giờ mong đợi được gặp.
Hạ Trường Sinh cẩn thận từng li từng tí đặt Lâm Kiến vào trong lô.
Lúc này thân thể y đã bắt đầu lạnh đi.
Hạ Trường Sinh suy nghĩ một chốc, cởi áo ngoài của mình đắp lên người y.
Phủ thêm một lớp y phục, hắn vẫn còn sợ Lâm Kiến sẽ lạnh cho nên cởi lớp áo thứ hai của mình ra tặng cho Lâm Kiến.
Đây là hắn của hiện tại, diễn đạt tình yêu của mình theo bản năng.
Sau đó Hạ Trường Sinh đưa tay ra vuốt mắt Lâm Kiến.
“Bé ngoan, ngủ đi.” Hạ Trường Sinh chỉ xem như y ngủ một giấc.
Đôi mắt Lâm Kiến khép lại, môi khẽ mỉm cười, dường như thật sự bị giọng nói dịu dàng của Hạ Trường Sinh dỗ ngủ.
Sau khi dỗ Lâm Kiến ngủ, Hạ Trường Sinh đột nhiên bước tới, đi vào lô, dưới ánh mắt ngơ ngác của Vu Di, hắn nằm xuống bên cạnh ôm lấy Lâm Kiến.
“Ta vừa mới nói ngươi thay đổi thì giờ ngươi lại gây sự.” Vu Di không nói nên lời: “Vì để bảo tồn thân thể sư đệ ngươi nên mới bỏ vào lô, còn ngươi đang làm gì vậy?”
“Ngươi sẽ không muốn nhìn thấy sau khi hồn phách ta rời khỏi thân thể thì nó trở thành dạng gì.” Hạ Trường Sinh nói.
Vu Di không hiểu ý hắn, nhưng thật sự hắn ta bị biểu cảm nghiêm túc của Hạ Trường Sinh hù dọa. Hai người họ không phải không được nằm cùng nhau, thế là Vu Di đành phải gật đầu.
Sau khi ôm Lâm Kiến, Hạ Trường Sinh nhắm mắt lại, để hồn phách rời thân thể.
Lúc hồn phách hắn rời thân thể, Vu Di nghe được tiếng sấm ầm vang trong Quỷ thành.
Oanh liệt chấn động.
Khó tin là kết giới của Quỷ thành đã bị phá.
Tự dưng bị sấm sét trên trời bổ nát.
Không đợi Vu Di nghĩ rõ chuyện gì đã xảy ra, sấm vang chớp giật hướng về phía này.
Hồn phách Hạ Trường Sinh lập tức lách vào một Tinh Huyết Lô khác.
Khoảnh khắc hắn biến mất, sấm sét đã ngừng, nhưng ánh sáng vẫn chiếu rọi trong đám mây đen, giống như bầu trời đang tuần tra mặt đất.
Trời mưa vào mùa đông, thật khủng khiếp.
Vu Di bày ra kết giới giữa hai Tinh Huyết Lô, sau đó ngồi xuống lẳng lặng chờ đợi.
Trong khi chờ đợi, các vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt Tinh Huyết Lô.
Khi Hạ Trường Sinh tiến vào nơi này, cuối cùng hắn cũng hiểu được vì sao Tinh Huyết Lô lại có hiệu quả như vậy.
Bởi vì chiếc lô này thực chất là một cánh cửa nhân tạo dẫn vào...
Một thế giới khác ở thời gian và không gian khác.
Nếu linh hồn của Lâm Kiến vỡ nát và phân tán khắp thế giới, nó sẽ tạo ra hiệu ứng thần kỳ.
“Thật sự là mỹ nhân, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy người xinh đẹp như vậy. Ngươi là người hay là hồ ly tinh?” Một giọng nói tươi cười vang lên.
Hạ Trường Sinh nghe được âm thanh này, trong lòng cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Hắn chậm rãi quay đầu lại.
Một thanh niên đứng sau lưng hắn, trên hông đeo Không Sơn kiếm, tiêu sái tự nhiên, thẳng tắp đứng giữa đất trời. Khi gió thổi qua y khẽ lắc đầu, hất sợi tóc dính lên mặt ra phía sau.
Linh hồn của Lâm Kiến đã không còn nữa, tại nơi này, những trải nghiệm từ kiếp trước đến hiện tại đều được sắp xếp.
Bây giờ, thứ xuất hiện trước mặt Hạ Trường Sinh là kiếp sống đầu tiên của hồn phách Lâm Kiến.
Không ai ở Phục Hy viện xa lạ với khuôn mặt này.
Liễu Diệc Hành.
💬 Bình luận chương