Ngày 9 tháng 5, hai ngày tuyển binh thường niên của các quân đoàn lớn trung Liên bang thuận lợi trôi qua. Giống như năm ngoái, theo quy định “phân phối nguyện vọng”, số lượng tân binh gia nhập mỗi quân đoàn vẫn duy trì được sự cân bằng.
Tiêu chuẩn đầu vào của Đội đặc chiến Liệp Ưng là Lính gác cấp A trở lên. Người đạt đến yêu cầu đó vốn đã không nhiều, lại thêm tỷ suất hy sinh cao nên nhiều người dù đủ điều kiện cũng không dám đăng ký.
Tuy năm nay chỉ có ba người điền nguyện vọng gia nhập nhưng chừng ấy cũng đã khiến Lục Tắc Hiên rất vừa lòng. Cả ba người này đều được Lục Tắc Hiên đích thân kiểm tra và xét duyệt nhập đội.
Ngoài ra, Tướng quân Lục Đình Ngự còn điều động hai quân nhân thâm niên với kinh nghiệm chiến đấu phong phú từ Đội Cận vệ của mình tới hỗ trợ Lục Tắc Hiên. Gần đây tình hình bất ổn, ông lo con trai sẽ gặp nguy hiểm, người được phái tới đều là thân tín với sức chiến đấu cấp A+.
Vậy là Đội đặc chiến Liệp Ưng có thêm hẳn 5 Lính gác mới. Tuy số lượng không nhiều nhưng ai cũng là tinh anh, giúp thực lực toàn đội nâng cao rõ rệt.
Moore không đệ trình đơn xin xuất ngũ, phía Hiệp hội Dẫn đường cũng không điều Dẫn đường mới tới.
Lục Tắc Hiên gặp Moore, nói: “Thực ra anh có thể nhân cơ hội này về nghỉ ngơi, tôi sẽ nhờ Hiệp hội điều Dẫn đường tới tiếp nhận vị trí của anh.”
Moore cười, lắc đầu: “Về hành tinh Thủ đô chẳng qua cũng chỉ làm mấy việc bình thường như thăm khám cho bệnh nhân. Tôi vẫn thích ở lại đây hơn.”
Lục Tắc Hiên nói: “Anh lo cho tôi à?” ---ĐỌC FULL TẠI ---
Ngay sau đó, hắn thấy Dụ Nhiên nở nụ cười, nghiêm túc nói: “Quả nhiên thế giới tinh thần của Lính gác cấp S đồ sộ thật đấy. Đây là cảnh tuyết đẹp nhất em từng được ngắm. Hơn nữa, chim ưng trắng của anh còn lớn hơn nhiều so với bên ngoài, chim ưng thoải mái bay lượn trên đỉnh núi tuyết trông ngầu lắm luôn.”
Những lời này là lời khen thật lòng của Dụ Nhiên.
Thế giới tinh thần của Lục Tắc Hiên thực sự khiến cậu bất ngờ. Có lẽ tiềm lực của Lính gác này lớn hơn cậu tưởng nhiều.
Chim ưng trắng: “…!!!”
Khen gì mà nghe sướng hết cả người á á á!!!
Chim ưng trắng vui vẻ lao từ trên đỉnh núi xuống, bay vài vòng quanh Dụ Nhiên. Lục Tắc Hiên cũng thở phào một hơi, bởi tâm trạng hắn tốt lên, dường như ánh mặt trời cũng lấp ló trên cao, chiếu xuống nền tuyết trắng. Khung cảnh ấy thật sự đẹp như cõi thần.
Dụ Nhiên nhanh chóng đưa mắt quan sát xung quanh, không phát hiện sương đen hay bóng tối rõ ràng. Nhưng cậu biết, những cảm xúc tiêu cực hiển hiện bên ngoài thực ra rất dễ chữa trị, mà những tăm tối bị giấu tận sâu trong thế giới tinh thần mới là tai họa ngầm nguy hiểm nhất.
Rốt cuộc bứt rứt bị Lục Tắc Hiên chôn sâu dưới đáy lòng là điều gì? Dụ Nhiên hiện tại chưa tiếp xúc được với nó, cũng không thể tìm kiếm sâu trong núi tuyết bằng năng lực chữa trị cấp S, chỉ có thể từ từ nghĩ cách.
Dụ Nhiên ngừng suy nghĩ, để cáo trắng nhỏ dạo chơi dưới chân núi, nói: “Rất vui vì được xem thế giới tinh thần của anh. Hôm nay em thật sự mở rộng tầm mắt. Phải rồi, vừa nãy anh gặp ác mộng, ngủ không ngon, có cần em thôi miên giúp anh ngủ một giấc không?”
Lục Tắc Hiên gật đầu: “Được.”
Dụ Nhiên bắt đầu thôi miên.
Lục Tắc Hiên cảm giác như có cơn gió nhẹ thổi qua thế giới tinh thần, mọi ký ức và cảm xúc tồi tệ đều được thổi tan. Cảm giác cả cơ thể ấm nóng lên như được quay về khi sơ sinh còn nằm trong nôi khiến người ta mơ màng buồn ngủ.
Lát sau, Lục Tắc Hiên đã ngủ, chim ưng trắng cũng đậu lại trên đỉnh núi nghỉ ngơi.
Nhìn người đàn ông ngủ say trên sô pha, Dụ Nhiên khẽ thở dài trong lòng.
Lục Tắc Hiên, là tôi kéo anh vào chuyện này, khiến anh trở thành mục tiêu thí nghiệm của tổ chức kia.
Chắc chắn tôi sẽ nghĩ cách cứu anh.
Lời tác giả:
Núi tuyết trải dài và rừng nguyên sinh. Một bên mạnh ở đồ sộ, hiểm trở; một bên mạnh ở rộng lớn, bao dung. Công thụ tuyệt phối!
Các bạn thấy tôi nỗ lực xây dựng tuyến tình cảm chưa TAT
💬 Bình luận chương