Lục Tắc Hiên nỗ lực luyện tập biểu cảm “con rối”. Dụ Nhiên nhắc nhở trong thế giới tinh thần: “Giờ anh diễn rất đạt rồi. Nhưng tôi lo mục tiêu tổ chức hắc ám khống chế anh là mượn tay anh khống chế Quân đoàn Liệp Ưng. Nhỡ bọn chúng muốn làm hại cha mẹ anh, liệu đến khi đó anh có còn giữ nổi vẻ mặt này không?”
Đồng tử trong mắt Lục Tắc Hiên co lại: “Ý cậu là bọn chúng sẽ lệnh cho tôi giết cha để kế thừa vị trí Quân đoàn trưởng của Liệp Ưng?
Dụ Nhiên nói: “Rất có thể là thế. Nếu tổ chức thật sự yêu cầu chúng ta làm vậy, anh có biện pháp nào vẹn cả đôi đường không?”
Lục Tắc Hiên cau mày ngẫm nghĩ, nói: “Có một cách. Nhà họ Lục luôn bồi dưỡng một lực lượng bí mật… Xin lỗi, hôm di dời tinh thần, cậu không chú ý thấy phần bong bóng ký ức này vì chúng đã được đại bàng vàng của cha và chim ưng trắng của tôi phối hợp phong ấn.”
Thực ra Dụ Nhiên có để ý đến bong bóng ký ức đặc biệt kia, nhưng lúc ấy cậu tất tả di dời cả thế giới tinh thần, không dư sức tìm hiểu cho ra mấy bí mật đó nữa. Dù sao sau khi liên kết tinh thần, cậu sẽ sớm biết bí mật của Lục Tắc Hiên thôi, không việc gì phải vội.
Giờ Lục Tắc Hiên chủ động tiết lộ, Dụ Nhiên thuận theo đó mà gật đầu: “Giống như đội hộ vệ trung thành đúng không? Nhà họ Tạ cũng có lực lượng bí mật tương tự, giờ chắc đang do Quân đoàn trưởng đương nhiệm, Tướng quân Tạ Thần, dì út của tôi, tiếp quản.” ---ĐỌC FULL TẠI ---
Lục Tắc Hiên nói: “Đúng vậy, đội ngũ này được truyền thừa từ đời cụ cố của tôi, đảm bảo luôn trung thành tuyệt đối. Nếu tổ chức thật sự muốn tôi giết cha để thay thế vị trí Quân đoàn trưởng, tôi có thể đánh ngất ông ấy rồi phái vài đặc công bí mật bảo vệ, đưa ông rời khỏi hành tinh Thủ đô.”
Dụ Nhiên cân nhắc một lát, nói: “Cách này có lẽ sẽ dùng được. Đến lúc đó chúng ta phối hợp với nhau.”
Tuy giờ hai người đã bắt tay hợp tác cùng xâm nhập vào giai tầng lãnh đạo của tổ chức hắc ám nhưng cũng không thể thật sự đi giết người theo yêu cầu của bọn chúng, đặc biệt là giết người thân của mình. Lực lượng bí mật của nhà họ Lục chắc chắn sẽ phát huy tác dụng vào thời điểm then chốt.
Lục Tắc Hiên hỏi: “Còn các thành viên Đội đặc chiến Liệp Ưng thì sao?”
Dụ Nhiên đã vạch sẵn đường đi nước bước từ lâu: “Chúng ta diễn một vở kịch trước mặt nội gián, vờ như anh bị tôi điều khiển “g**t ch*t” mọi người. Để bảo toàn mạng sống, chắc chắn tay nội gián kia sẽ chủ động bại lộ thân phận. Cứ thế, hắn ta tận mắt chứng kiến anh giết sạch đồng đội, có thể làm chứng cho chúng ta trước mặt tổ chức.”
Lục Tắc Hiên rất phục mưu lược của Dụ Nhiên. Có lẽ từ trước khi đưa phi thuyền Liệp Ưng vào lỗ sâu vũ trụ, cậu đã suy tính kế hoạch đâu ra đấy.
Hành tinh Nhện Đỏ có nhện chúa có thể hỗ trợ cậu, rừng sương mù ở đây lại đem đến tác dụng ngăn cách các thành viên trong đội. Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên hoàn thành liên kết tinh thần, sau đó cậu vờ như đã khống chế hắn, giết hết những người khác trước mặt nội gián, chỉ còn ba người cùng quay về hành tinh Thủ đô.
Tổ chức hắc ám sẽ không nghi ngờ đây là một màn kịch công phu do Dụ Nhiên, Lục Tắc Hiên và một sinh vật vũ trụ khổng lồ phối hợp tạo ra.
Đến đêm, sức mạnh tinh thần của Dụ Nhiên đã hồi phục hoàn toàn, diễn xuất của Lục Tắc Hiên cũng có bước tiến rõ rệt.
Dụ Nhiên hỏi nhện chúa: “Nữ hoàng, có thể nhờ nhện nhỏ trinh sát vị trí những người khác giúp tôi chút được không?”
Xung quanh vang lên rất nhiều tiếng vo ve.
[Nhiên Nhiên yên tâm, mấy hôm nay bọn tớ diễn cho thật giống, chúng ta không thể để bất kỳ ai biết anh vẫn còn ý thức. Nếu họ liều chết phản kháng thì giao cho tôi xử lý. Tôi có thể dùng cách tấn công tinh thần khiến họ bất tỉnh ngay lập tức.”
Lục Tắc Hiên nói: “Tôi hiểu, chỉ khi diễn y như thật, quá trình mà Lữ Tiểu Long kể lại không có sơ hở nào thì tổ chức hắc ám mới không nghi ngờ.”
Hai người nhìn nhau, gật đầu thay cho lời nói rồi cùng ngủ trên lưng nhện chúa.
Đây là đêm cuối cùng hai người ngủ trên lưng bà ấy. Nhớ lại những chuyện diễn ra trong mấy ngày vừa rồi, Lục Tắc Hiên chỉ cảm thấy thật khó tin. Ngày mai, ngay khi rừng rậm đón bình minh, hắn không còn là Lục Tắc Hiên mà đã trở thành con rối không có tư duy bị Dụ Nhiên điều khiển.
Chỉ Dụ Nhiên mới biết những suy tư của hắn. ---ĐỌC FULL TẠI ---
Đường Sách thấy Dụ Nhiên xuất hiện, cuối cùng cũng thở phào một hơi. Dụ Nhiên đã nói bước tiếp theo của kế hoạch với hắn là sẽ đưa phi thuyền Liệp Ưng tới thiên hà Nam Tam Giác, tạo ra một “tai nạn” khiến tất cả mọi người, trừ nội gián, đều “gặp nạn”.
Vậy nên khi rơi xuống hành tinh này, Đường Sách rất bình tĩnh vì hắn biết đây là một phân đoạn trong kế hoạch của Dụ Nhiên.
Chẳng qua hắn không biết Dụ Nhiên sẽ thực hiện như thế nào. Cho đến khi thấy khu rừng đầy rẫy sương đỏ này, đây chẳng phải mê cung hoàn hảo có thể chia tách mọi người, tạo điều kiện thuận lợi cho Dụ Nhiên tiến hành kế hoạch hay sao?
Đường Sách hiểu ý Dụ Nhiên, vốn định hành động độc lập, không ngờ khoang thoát hiểm của Chim Ruồi lại rơi cùng hắn, hai người cách nhau chưa đầy mười mét. Ngay khi bước ra ngoài, Chim Ruồi kích động nói: “Cậu Đường, trời đất ơi, chúng ta vẫn sống!”
Đường Sách rơi vào thế bí đành phải giả vờ hoảng sợ, bám càng chị Chim.
Cả hai cùng đi tìm người, tập hợp được với vài đồng đội.
Lúc này, Lục Tắc Hiên bay qua khu rừng một cách phô trương như thế chắc chắn là đang cố tình thu hút sự chú ý của mọi người.
Đường Sách còn chưa kịp nói gì, Chim Ruồi đã vọt lên đầu tiên: “Mau mau mau, chúng ta đi tập hợp với Đội trưởng Lục!”
Dứt lời, cô lập tức triệu hồi thực thể tinh thần chim ruồi nhanh nhẹn, linh hoạt của mình ra, tăng tốc chạy theo hướng Lục Tắc Hiên bay.
Đường Sách: “…”
Chị Chim à, chị đúng là tự hủy số một.
Nếu Dụ Nhiên đã muốn khiến tất cả “gặp nạn”, chắc chắn tiếp theo đây sẽ giết người cho nội gián xem.
Đường Sách xoa cằm, nhanh chóng cân nhắc lát nữa mình nên chết như nào trông cho giống thật một chút?
💬 Bình luận chương