Không lâu sau khi trở về Tháp Trắng, Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên bỗng nhận được một tin rất bất ngờ: Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường, ngài Ludwig, đích thân tới thăm hỏi.
Biết tin này, hai người bỗng căng thẳng. Tại sao Hội trưởng lại đến bất ngờ như vậy?
Lục Tắc Hiên chưa từng gặp Hội trưởng, Dụ Nhiên cũng mới chỉ gặp ông ta hai lần.
Lần đầu gặp là khi cậu 13 tuổi, gặp được Hội trưởng trong lúc đăng ký thông tin tại Hiệp hội Dẫn đường. Hội trưởng trông rất phong độ với mái tóc dài màu bạch kim, đôi mắt lam trong vắt như bầu trời, nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân. Tất cả nhân viên công tác tại Hiệp hội Dẫn đường đều quý mến ông.
Dụ Nhiên tò mò nhìn người đàn ông tuấn tú ấy. Hội trưởng không hề làm cao, ông chủ động đi tới chỗ Dụ Nhiên, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, mỉm cười hỏi: “Đây là con trai của Tướng quân Tạ và Giáo sư Tần à? Trông đáng yêu quá.”
Khoảnh khắc ấy, Dụ Nhiên cảm thấy vị Hội trưởng này là người cực kỳ hiền hòa. ---ĐỌC FULL TẠI ---
Hai người cùng nằm mơ hết giấc mơ vừa kỳ lạ vừa hoang đường ấy.
Khung cảnh trong mơ vừa khéo là chiếc giường trong phòng ngủ, quả thực khiến người ta như lạc vào cõi lạ.
***
Sáng hôm sau, khi vừa thức giấc, Lục Tắc Hiên cuống cuồng chạy đi tắm nước lạnh ngay lập tức, Dụ Nhiên thì ngồi ngơ ngác trên giường.
Sao thế này? Sao cậu lại mơ thấy giấc mơ đáng xấu hổ như vậy kia chứ?
Vì tinh thần đã liên kết, Dụ Nhiên nhất thời không phân biệt nổi là ai bắt đầu trước. Nhưng lý trí nói với cậu rằng cậu không thể nào mơ một giấc mơ khó hiểu như vậy được, khả năng là Lục Tắc Hiên kéo cậu vào giấc mơ của hắn rồi.
Nhớ lại hình ảnh thân mật trong mơ, tai Dụ Nhiên bỗng nóng lên.
Nằm mơ cùng nhau thật khiến người ta xấu hổ.
Lục Tắc Hiên tắm mất một lúc lâu, tới lúc ra ngoài, Dụ Nhiên đã rửa mặt ở lavabo ngoài cửa phòng tắm xong xuôi, vẻ mặt cũng đã bình tĩnh lại.
Lục Tắc Hiên nhìn cậu, vành tai đỏ lên: “Đêm qua…”
Dụ Nhiên cũng lên tiếng cùng lúc: “Đêm qua…”
Hai người nhìn nhau, đồng thời ngượng ngùng lảng đi.
Lát sau, Lục Tắc Hiên mới khẽ nói: “Có lẽ vì ban ngày cậu nhắc tới chuyện kết hợp nhiệt nên tôi mới mơ như thế. Cậu… Có ghét giấc mơ kiểu vậy không?”
Từng câu từng chữ hắn hỏi đều cực kỳ cẩn trọng, vẻ mặt cũng rất thấp thỏm khiến Dụ Nhiên mềm lòng, an ủi đối phương: “Giấc mơ là thứ không điều khiển được, khoa học cũng không giải thích nổi mà. Anh đừng bận tâm, chỉ là mơ thôi.”
Lục Tắc Hiên hỏi: “Cậu không ghét chứ?”
Dụ Nhiên nhớ đến hình ảnh trong mơ, tai hơi nóng lên: “Cũng không đến nỗi? Dù gì tôi cũng chưa trải qua bao giờ, chỉ cảm thấy hơi kỳ quặc thôi.” ---ĐỌC FULL TẠI ---
Hai người nhìn nhau rồi lại ngượng ngùng dời tầm mắt.
Chia sẻ giấc mơ thực sự khá xấu hổ, giờ hai người nhìn nhau lại nhớ đến dáng vẻ của nhau trong mơ.
Ai cũng thấy ngại.
Giấc mơ của Lục Tắc Hiên quá trắng trợn, chẳng khác gì mở ra cánh cửa thế giới mới cho Dụ Nhiên.
Năm đó, khi học tập tại Viện Thánh, cậu cũng đã học môn “Si nh lý học Lính gác và Dẫn đường”. Trí nhớ của cậu rất xuất sắc, kiến thức mấy môn lý thuyết này chỉ cần học thuộc qua một lượt là thi được điểm tối đa. Cậu nhớ rất rõ Lính gác và Dẫn đường sẽ tương lai có người cưỡng chế xâm nhập thế giới tinh thần ngay khi cậu và Lục Tắc Hiên đang nằm mơ, trông thấy những cảnh tượng này thì cậu nên giải thích thế nào đây? Chỉ có thể nói là giấc mơ của mình thôi nhỉ, dù gì “con rối” Lục Tắc Hiên đã mất khả năng tư duy rồi, đâu thể chủ động nằm mơ.
Dụ Nhiên cân nhắc đối sách xong xuôi, cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Lục Tắc Hiên cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Khúc nhạc đệm ngắn ngủi này không tạo thành ảnh hưởng quá lớn đối với cả hai. Chỉ là trong vô thức, ký ức thân mật này đã gieo xuống một hạt giống trong đầu hai người, khiến mỗi khi nhớ tới, ai cũng thấy nóng nóng vành tai.
Đây là lần đầu tiên Dụ Nhiên nhận thấy rằng… Thì ra giữa Lính gác và Dẫn đường còn có thể khăng khít đến vậy.
💬 Bình luận chương