Một đêm không nói chuyện.
Kỳ thật nàng tưởng rằng chuyện này chẳng có tác dụng gì cả. Ngay khi mùa thu vừa đến, quần áo mùa đông đã được may xong, có đồ mặc bên ngoài, có đồ mặc bên trong, cả quần áo để mặc trong phòng cũng đã được hoàn thành, còn có áo choàng lớn bằng lông, mỗi hài tử đều có đến bốn năm bộ.
Nhưng Bàn Nhi vẫn cảm thấy không đủ, có thể bởi vì bọn nhỏ đều đang ở tuổi ăn tuổi lớn, phía trước mới làm quần áo, phía sau đã không thể mặc vừa, điều này khiến người làm nương cũng không tránh được cảm thấy lo lắng, nàng kêu Hương Bồ phái hai người đi nam tam sở và công chúa viện trông chừng, phải để cho các hoàng tử và công chúa ăn mặc đầy đủ ấm áp mới có thể ra cửa.
Một lát sau, người được sai đi đã trở lại, nói cả hai bên đều được an bài vô cùng thỏa đáng, nương nương đừng lo lắng.
Vào lúc buổi chiều, cuối cùng tuyết cũng ngừng, bên ngoài đọng lại một lớp tuyết rất dày.
Bàn Nhi quan tâm hạ nhân, dặn dò bọn họ tạm thời khoan ra ngoài dọn tuyết đã, chỉ cần dọn tuyết ở những con đường thường xuyên đi lại là được rồi, chờ tuyết ngừng hẳn lại dọn tiếp, cho nên lúc này mọi người đều đang ở trong viện dọn tuyết.
Đem tuyết gom lại thành từng đống dưới gốc cây, nếu như mặt đất đã đóng băng thì phải rắc muối khô lên nữa. Bàn Nhi khoác áo choàng lên người đi nhìn cá trong viện của nàng, thấy bốn phía của hồ nước vẫn còn tuyết đọng, nhưng nước trong ao vẫn chưa đóng băng, cá trong nước vẫn đang bơi lội vô cùng nhiệt tình, lập tức cũng buông xuống lo lắng
Hương Bồ nói: “Nương nương ngài đừng lo lắng, lúc trước khi xây cái ao này, người ta đã đặc biệt đào sâu hơn một tí, nước ngầm ở dưới sâu cũng không bị ảnh hưởng quá lớn, nên những con cá trong hồ lộ thiên đều có thể sống được, ở chỗ này chắc chắn cũng có thể sống. khỏe mạnh”
“Chỉ sợ rằng tụi nó không sống khỏe mạnh được, loại cá này là cá mà Phủ Nội Vụ thật vất vả mới kiếm được, không thể so sánh với những con đại cẩm lý kia được.”
“Phía dưới còn có đường hầm để làm ấm nữa, hơn nữa Tiểu Đông Tử còn đặc biệt tìm hai thái giám luân phiên trông chừng bọn nó."
Bàn Nhi duỗi tay sờ sờ nước trong ao, thấy nhiệt độ của nước quả thật không thấp, cuối cùng cũng nở nụ cười: “ Biện pháp này của Tiểu Đông Tử không tồi, chút nữa ngươi nhớ giúp ta thưởng cho hắn.”
Tiểu Đông Tử là thái giám chuyên môn phụ trách việc nuôi cá cho Bàn Nhi, mắt thấy trời càng ngày càng lạnh, hắn lập tức nảy sinh một ý tưởng.
Loại cá vàng nhỏ này không giống với đại cẩm lý, sợ rằng đến khi thời tiết trở lạnh, cá sẽ lập tức bị đông chết. Nếu như cá chết, chắc chắn là do hắn không làm tốt việc của mình, khẳng định phải bị phạt, vì thế hắn lập tức nảy sinh một ý tưởng, ở phía dưới ao cá đào một cái đường hầm nhóm lửa ở bên ngoài, nhiệt khí theo đường hầm dưới đất theo vào là có thể bảo đảm nhiệt độ của nước.
Lúc ấy khi nhắc tới việc này, Bàn Nhi còn có chút không tin, dù sao thì cách nuôi cá như thế này nàng cũng chưa từng nghe nói qua, nhưng mà cuối cùng vẫn đồng ý cho Tiểu Đông Tử đi làm, phải phí một ít công sức, cái đường hầm này mới có thể xây dựng tốt được. Thật ra xây dựng giường đất cũng không khó lắm, điểm quan trọng là phải xây dựng sao cho đẹp, không ảnh hưởng đến bố cục của viện, lại có thể để đường hầm phát huy được tác dụng lớn nhất.
Nhưng mà việc này cũng không làm khó được Phủ Nội Vụ, chỉ mới mấy ngày đường hầm đã được xây xong
Thấy cá vẫn sống vô cùng tốt, Bàn Nhi trở vào bên trong, ngồi xuống uống ly trà một lát, lại nhìn sách thêm một chút, đã nghe thấy bên ngoài có cung nữ thái giám nói rằng các hoàng tử đã trở lại.
Không chỉ có Tông Việt Tông Kiềm, mà còn có Tông Đạt.
💬 Bình luận chương