Khi tin tức được báo lên, Bàn Nhi đang chơi đùa với hai đứa bé.
Từ lúc hơn sáu tháng tuổi, Uyển Chu và Việt Nhi mỗi ngày một vẻ, vừa mới bắt đầu còn chưa biết ngồi, về sau biết ngồi còn có thể quay đầu nhìn khắp nơi, sau đó nữa thì biết bò.
Cũng bắt đầu từ lúc này, bên cạnh hai đứa bé không thể không có người, mỗi giây mỗi phút đều phải có người trông nom, bởi vì chỉ cần mất tập trung một chút thôi chúng sẽ bò đi không thấy đâu nữa.
Nhất là Uyển Chu, lúc nó sinh ra khoẻ mạnh hơn đệ đệ, tay chân c*̃ng rắn chắc, lúc trước Việt Nhi biết ngồi trước, sau đó thì con bé lại học được cách bò trước đệ đệ.
Bàn Nhi thực sự sợ bọn chúng sẽ bị ngã, không có cách nào khác nàng chỉ có thể trải một tấm thảm đỏ thật dày ở chái đông nơi hai đứa bé ở, những thứ sắc bén, có góc có cạnh đều được dọn dẹp sạch sẽ, còn dọn dẹp luôn cả những thứ thể tích nhỏ trọng lượng nhẹ, đề phòng khi bọn chúng muốn vịn vào đồ vật để đứng lên, trọng lượng không đủ sẽ va vào người.
Đừng nói trẻ con chín tháng còn không thể đứng, gần đây Uyển Chu đã có dấu hiệu này, trước đây để nó ngồi trên giường lò thì nó vẫn ngồi, bây giờ lại không vừa lòng với việc ngồi yên một chỗ nữa, mà cứ muốn vịn vào đồ vật để đứng lên.
Lúc này Uyển Chu cứ muốn vịn vào chiếc bàn thấp, run run rẩy rẩy muốn thử đứng lên. Bàn Nhi luôn ở bên cạnh quan sát, hai tay của nàng thì đề phòng ở phía sau.
Nó đứng không vững nên ngã xuống, đến khi Tiểu Đức Tử nói hết lời, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, chỉ có Uyển Chu Còn vẫn hì hục cố gắng dùng sức.
Bàn Nhi có chút không quen với loại yên tĩnh này, bới lông tìm vết nhìn xuống phía dưới, ai ai cũng cúi đầu, giống như trời sắp sập xuống rồi.
Nàng không nhịn được đưa tay sờ lên mặt mình, chẳng lẽ nàng thật sự là một túi giấm như lời Thái Tử nói sao, chua đến nỗi ngay cả những người bên cạnh đều cho là nàng nghe được tin tức này nhất định sẽ không vui?
Rốt cuộc là điều gì tạo cho bọn họ ảo giác này.
Bàn Nhi rất nghiêm túc hồi tưởng lại, có lẽ là có liên quan đến việc nàng ghen hai lần trên đường nam tuần. Nhất là lần đầu, người khác tặng mỹ nhân cho Thái Tử, nàng gọi mỹ nhân tới xem ca múa, đoán chừng người phía dưới đều có thể nhìn ra, nếu không sau này mọi người sẽ đồn đại rằng Tô phụng nghi của Thái Tử là một người hay ghen tuông.
Còn có một lần sau đó khi ở Giang gia, vì 'đào hố' cho nữ nhi của Giang gia, nàng nói không ít những lời chua chát trái với lòng và còn kỳ quái, để ám chỉ cho Thái Tử rằng mình ghen rồi, có lẽ chính là những điều này khiến cho bọn họ bị ảo giác.
Nhưng bây giờ khác ngày trước, nơi này là Đông Cung, cho dù có người được đưa vào cũng là đứng đắn trải qua tuyển tú mới vào được, là do trưởng bối ban thưởng xuống, chẳng lẽ nàng còn có thể không thuận theo hay sao?
Được rồi, nàng thừa nhận trong lòng của nàng có chút không thoải mái, nhưng cũng chỉ là một chút, nàng biết rõ thân phận của mình, tuyệt đối không hề nghiêm trọng như những gì bọn họ biểu hiện, bây giờ trái lại làm cho nàng ghen cũng không phải, không ghen cũng không phải.
Sau đó bầu không khí có chút quỷ dị, dường như Tình cô cô cũng sợ tâm trạng của nàng không tốt, nên đuổi tất cả mọi người lui xuống hết. Chỉ có Uyển Chu vẫn đang tiếp tục phân cao thấp với cái bàn, Việt Nhi ngồi ngay ngắn ở một bên khác của cái bàn, tay chỉ vào những cái bánh điểm tâm sữa dê xốp giòn trong dĩa, dường như đang muốn ăn nó. Nói đến những cái bánh xốp được làm bằng sữa dê này, là do bên phía thiện phòng dâng lên, sữa dê tươi được chọn lọc đun sôi cho thêm hạnh nhân khử đi mùi tanh, sau khi để nguội sẽ dùng sữa dê này nhào với bột mì, bên trong cho thêm trứng gà, bột mì phải nhào thật mịn màng, sau đó vò thành từng cái từng cái, bỏ vào trong lò để nướng chín.
Thứ này sẽ cứng như một cái cây chặn cửa sau khi nguội, nhưng dùng cho trẻ con mài răng là tốt nhất, Bàn Nhi cũng không biết bên phía thiện phòng làm thế nào nghĩ ra được, dù sao Uyển Chu rất thích, Việt Nhi c*̃ng rất thích, mỗi lần nhét một cái vào trong bàn tay nhỏ, chúng có thể ngồi ở đó gặm nửa canh giờ.
Bàn Nhi rất nghi ngờ bọn chúng có thể ăn vào được hay không, sau đó mới phát hiện thật ra hai đứa bé rất thông minh, bọn chúng sẽ dùng miệng gặm cho bánh từ từ mềm ra rồi nhấp vào trong miệng, ăn đến nỗi say sưa ngon lành.
Tình cô cô cầm lấy một cái bánh tách ra thành hai nửa, một nửa cho Việt Nhi, một nửa khác định cho Uyển Chu, để nó đừng phân cao thấp với cái bàn nữa. Nhưng tiểu nha đầu này rất cứng đầu, bình thường thì rất thích, nhưng hôm nay lại không thèm đếm xỉa, hì hục cố gắng dùng sức đứng lên, đáng tiếc là không đứng vững rồi lại ngã ngồi trở về.
Con bé phát ra những tiếng hu hu rất không vui, tiếp tục phân cao thấp với cái bàn.
"Không biết nha đầu này giống ai nữa, khi còn bé ta cũng đâu có cứng đầu như thế." Bàn Nhi bật cười nói.
Thấy Tình cô cô cũng không nói gì, nàng nhìn Tình cô cô một cái: "Cô cô, không phải ngươi cũng cho là trong lòng ta không thoải mái đấy chứ."
Lúc này Tình cô cô mới nghiêm túc nhìn nàng, cười một tiếng, rồi lại thở dài: "Nếu như người có thể nghĩ thoáng c*̃ng tốt, lúc đầu ta còn suy nghĩ xem nên khuyên người như thế nào. Nếu là ở bên ngoài, cho dù người chút giận một chút c*̃ng… Không có gì, nhưng nơi này không phải bên ngoài, mà là Tử Cấm Thành. Người đã có hai đứa con, bây giờ cũng làm mẹ rồi, khi làm việc gì cũng phải cân nhắc chu toàn. Nhưng ta lại cảm thấy nói như vậy quá tàn nhẫn, dù sao chính bản thân người cũng là một đứa trẻ."
"Người đời đều nói nữ tử không thể ghen, nhưng nữ tử ghen tị là trời sinh, nhưng ghen như thế nào lại là một môn học. Lúc trước bản thân cô cô cũng chưa nghiên cứu thấu môn học này, thì bị hiện thực công kích đến mức thay đổi hoàn toàn, muốn chỉ điểm cho người, cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, xung quanh c*̃ng không có ví dụ phù hợp, chỉ có thể nói lúc trước khi nam tuần những điều người làm không sai, nữ tử ghen một chút thì có thể, nhưng nếu như bởi vì ghen mà làm cho bản thân trở nên dữ tợn, không tránh khỏi việc biến thành kẻ thất thế."
💬 Bình luận chương