Các nhân viên rời khỏi phòng họp, Bùi Thiệu Trạch cau mày.
Mối quan hệ cá nhân của Trình Hạ không hề phức tạp, không đắc tội ai, Trình Hạ mới ra mắt không lâu, trong giới cũng không gây thù chuốc oán với ai, là ai hận Trình Hạ đến vậy?
Nếu là thời kỳ sau của nguyên tác, người hiềm nghi đầu tiên chắc chắn là Lâm Thiên Thụ. Nhưng bây giờ cốt truyện khác rồi, Bùi Thiệu Trạch đã vạch rõ giới hạn với cậu ta, cậu ta và Lục Hiên cũng chưa chia tay, vả lại khả năng rất lớn là Lâm Thiên Thụ không biết đến sự tồn tại của Trình Hạ.
Còn ai nữa đây?
Bùi Thiệu Trạch nhanh chóng tìm kiếm trong trí nhớ những người có liên quan với Trình Hạ, đột nhiên anh nghĩ đến một cái tên… Khi câu chuyện mới bắt đầu, người tiêm thuốc giải phóng tin tức tố cho Trình Hạ rồi đưa lên giường ông chủ, kết quả ông chủ không những không cậu cố chấp không chịu khai ra kẻ chủ mưu phía sau, vậy thì cậu chính là hung thủ, đủ để ngồi tù.”
Bùi Thiệu Trạch nói những lời này vô cùng bình tĩnh. Nhưng càng bình tĩnh thì càng khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Chu Bằng khiếp sợ đến mức hai chân mềm nhũn, trợn to hai mắt: “Ngồi, ngồi tù?”
Ước chừng tên lưu manh kia cùng không ngờ được mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy, trước ánh mắt lạnh lùng của Bùi Thiệu Trạch, hắn ta cảm thấy mình như con mồi đang bị thợ săn anh ngồi trong tù vài năm, cố gắng hối lỗi! Bùi Thiệu Trạch.”
Triệu Văn Tu: “…”
Lúc này đã là 4 giờ 30 sáng, Bùi Thiệu Trạch đứng trước cửa sổ ở biệt thự Tân Giang, không chút buồn ngủ.
Cảnh sát đã tìm được đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa Trình Hạ và Triệu Văn Tu, trong đó có một câu: “Tao tuyệt đối sẽ không để mày sống nổi ở trong cái giới giải trí này!”
Vốn tưởng rằng chỉ là lời đe dọa trong lúc tức giận, không ngờ người này nham hiểm gian xảo, bản tính không thay đổi, lại dùng loại thủ đoạn mua chuộc côn đồ này, đem dao đến đoàn phim muốn hãm hại Trình Hạ!
Trong nguyên tác Triệu Văn Tu không có nhiều đất diễn, sau khi “Bùi Thiệu Trạch” lại một tai họa ngầm.
Thay đổi một sự việc nhỏ cũng sẽ ảnh hướng đến toàn cục, đây chính là “hiệu ứng bươm bướm”.
Mỗi lần anh thay đổi cốt truyện thì các nhân vật xung quanh đều có thể bị ảnh hưởng, hoặc là trở nên tốt hơn, hoặc là trở thành kẻ xấu. Tình tiết của thế giới này đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát ban đầu, Trước đây Bùi Thiệu Trạch quá tự tin, cảm thấy mình đến từ thế giới khác, còn điều hành công ty giải trí nhiều năm, dẫn dắt Trình Hạ nổi lên há chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?
Nhưng mọi thứ không hề đơn giản như anh nghĩ.
Sau này anh phải thận trọng hơn, dè dặt hơn, người bên cạnh Trình Hạ nhất định phải điều tra thật rõ ràng, mỗi lần Trình Hạ vào đoàn quay phim cũng phải tìm hiểu chi tiết tất cả các nhân viên, không thể để loại bất trắc này xảy ra thêm lần nào nữa…
Bên ngoài trời lại bắt đầu có tuyết rơi. Cả thành phố đều bị bao phủ bởi bông tuyết dày đặc, Bùi Thiệu Trạch nhớ lại cảm giác chấn động lòng người đêm qua, anh vẫn không thể nào bình tĩnh lại được, chỉ cách vài centimet như thế! Nếu khi đó Trình Hạ không vô thức đưa tay đỡ dao, mặt em ấy sẽ bị rạch nát trong chớp mắt, để lại một vết sẹo sâu dài mười centimet.
Bùi Thiệu Trạch vừa nghĩ đến khả năng này, trái tim quặn thắt.
Là do anh tự ý thay đổi cốt truyện, quên mất chuyện Triệu Văn Tu có thể trả thù, khi đoàn phim đang quay cảnh đánh nhau quan trọng nhất thì anh lại đến Á An công tác… Anh quá sơ suất.
Bùi Thiệu Trạch không nhịn được mà tự trách.
Anh mất ngủ cả đêm, sáng sớm hôm sau đã bảo chú Chung đưa đến bệnh viện.
Trình Hạ tỉnh rồi, cũng đã nghe người đại diện Chu Nhan kể về chuyện đêm qua. Cậu hoàn toàn không ngờ Bùi Thiệu Trạch lại sấm rền gió cuốn như vậy, vội vàng trở lại Trường trung học số 17 ngay trong đêm để điều tra trực tiếp, còn nhanh chóng tra được kẻ chủ mưu phía sau, đưa tên đồng lõa kia và bằng chứng đến Cục cảnh sát.
Là Triệu Văn Tu.
Thực ra Trình Hạ cũng lờ mờ đoán được một chút, chỉ là không dám tin lòng hận thù của người này đối với mình lại điên cuồng đến như vậy, rõ ràng ngay từ đầu chính Triệu Văn Tu tiêm thuốc k*ch th*ch cho nghệ sĩ Omega, là Triệu Văn Tu tự mình phạm sai trước mới bị Bùi tổng đuổi ra khỏi Thiên Toàn. Thế nhưng có một số người, luôn luôn thích đổ lỗi cho người khác.
Chu Nhan nhẹ giọng nói: “Mặc dù chị không biết em với Triệu Văn Tu đã xảy ra mâu thuẫn gì, nhưng… Bùi tổng đã tìm rõ chân tướng, Triệu Văn Tu cũng bị bắt rồi, Trình Hạ em đừng nghĩ nhiều nữa, hãy cứ để chuyện này trôi qua đi.”
Dù đã đến nước này nhưng Bùi tổng vẫn chú ý thể diện của Trình Hạ, không để lộ chuyện cậu mất kiểm soát tin tức tố rồi bò lên giường ông chủ ra ngoài, rõ ràng là bên phía cảnh sát đã xử lý một cách bí mật.
Tâm trạng Trình Hạ rối bời.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Chu Nhan nói một tiếng “Vào đi”, Bùi Thiệu Trạch đẩy cửa tiến vào, bắt gặp ánh mắt trong veo của Trình Hạ.
Ngay lúc hai người nhìn nhau, vành mắt Trình Hạ bỗng nhiên nóng ran, sống mũi cay cay.
Trên thế giới này sao lại có Alpha tốt như thế?!
Chăm sóc cậu chu đáo, tôn trọng quan tâm, khi cậu bị tai nạn ngay lập tức đổi vé bay về trong đêm, thậm chí để tìm ra sự thật còn cả đêm không nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau lại vội vàng đến bệnh viện thăm cậu…
Trình Hạ nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay ở trong chăn.
Nếu không phải Chu Nhan đang ở đây, cậu thực sự rất muốn nhào tới ôm Alpha trước mặt, nói một tiếng “cảm ơn Bùi tổng”. Có thể quen biết anh, em thực sự rất may mắn.
💬 Bình luận chương