Trình Hạ bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, lúc tỉnh dậy, phát hiện bản thân đang nằm trong lòng Bùi Thiệu Trạch, cánh tay của Alpha nhẹ nhàng ôm eo cậu, còn mặt cậu đang áp vào lồng ngực săn chắc của anh. Mùi tin tức tố quen thuộc trên thân thể đối phương xộc vào mũi, cậu có thể nghe rõ nhịp tim đều đặn truyền tới từ lồng ngực mạnh mẽ kia.
Chuông điện thoại reo không ngừng, Bùi Thiệu Trạch rất nhanh cũng tỉnh lại. Thấy thiếu niên trong lòng đang ngẩng đầu nhìn mình với đôi mắt ngái ngủ, Bùi Thiệu Trạch khẽ nhếch môi cười, ghé qua hôn một cái lên trán cậu, thấp giọng nói: “Để anh lấy giúp em.”
Bùi Thiệu Trạch nhìn xung quanh, nhanh chóng phát hiện quần áo của Trình Hạ bỏ trên sofa.
Tối qua khi anh ôm Trình Hạ lên giường, tiện tay quăng quần áo ở đó. Alpha trải qua kỳ mẫn cảm, toàn thân uể oải, sau khi Trình Hạ bị không có cuộc gọi này, không biết chừng sẽ ngủ tới tận trưa.
Bùi Thiệu Trạch mang quần áo lại cho Trình Hạ, liếc nhìn hiển thị trên màn hình điện thoại, anh chuyển cho cậu: “Là điện thoại của ba em.”
Trình Hạ lập tức tỉnh cả ngủ, nhanh chóng nhận cuộc gọi, nhẹ thưa: “Alo, ba à.”
Trình Dịch Minh tức giận tới nỗi giọng nói cũng run rẩy: “Trình Hạ, ba biết cả rồi!”
Trình Hạ chột dạ sờ chỗ gáy bị cắn: “Ba, sao ba lại biết…”
Trình Dịch Minh nổi giận đùng đùng: “Trên mạng chỗ nào cũng truyền tin, không ngờ tên súc sinh Triệu Văn Tu kia dám hãm hại con! Sao con lại không nói cho ba mẹ biết? Từ việc lúc đầu bị Triệu Văn Tu chuốc thuốc, con giấu chúng ta, sau này lại là chuyện bị thương phải nằm viện cũng giấu nhà? Ba với mẹ con chẳng hay biết gì, con vậy mà lại phải chịu nhiều thiệt thòi đến vậy!”
Thì ra cha mình đang nói đến việc này. Trình Hạ vội vàng an ủi: “Ba, ba đừng kích động quá, không phải ba còn có bệnh tim sao? Con sợ làm ba bị k*ch th*ch nên mới không nói ra. Vụ thuốc giải phóng tin tức tố kia Bùi tổng cũng đã giúp đỡ giải quyết ổn thỏa rồi, lần quay phim bị thương bác sĩ cũng nói là miệng vết thương rất nông, không nghiêm trọng chút nào hết, con không muốn ba lo lắng nên mới không nói… Ba đừng nghĩ nhiều mà, mọi chuyện đã được giải quyết hết rồi, bây giờ con rất ổn.”
Giang Quỳnh tiếp lấy điện thoại: “Cũng may là đã giải quyết xong hết, mẹ đọc bình luận trên mạng, mấy người đó mắng con thật sự rất khó nghe. Hạ Hạ, chúng ta muốn qua đó thăm con, có phải con vẫn còn quay phim ở Á An không, liệu có tiện qua tham ban không?”
“Đã đóng máy rồi ạ, hai người không cần tới tham ban đâu.” Trình Hạ thốt lên. Hôm qua cậu vừa bị Alpha cha mẹ mà đến thăm cậu, chuyện này nhất định không giấu nổi, cậu không biết phải giải thích với họ thế nào nữa.
Chính vào lúc này, bả vai chợt được một bàn tay nhẹ nhàng khoác lấy, Trình Hạ nghi hoặc ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ôn hòa của Bùi Thiệu Trạch. Người đàn ông ghé vào tai cậu, thấp giọng nói: “Để họ qua đây đi, hai người nhất định rất lo cho em.”
Trình Hạ nhanh chóng che loa điện thoại, đỏ mặt nói: “Nhưng mà, em bị anh anh giải thích cho.”
Trình Hạ ngơ ngác: “Anh, anh giải thích?”
Gương mặt Bùi Thiệu Trạch rất thản nhiên: “Em không định giới thiệu bạn trai với cha mẹ hay sao?”
Trình Hạ: “…”
Lúc này đã gặp phụ huynh không phải là sớm quá rồi hay sao? Nhưng mà hôm qua anh đã hai người quyết định ở cùng nhau, vậy gặp phụ huynh cũng coi như hợp tình hợp lý nhỉ? Nghĩ tới đây, Trình Hạ nhấc điện thoại lên nói: “Mẹ, để con nói với người đại diện một tiếng, ba mẹ tới đây đi, lát nữa con gửi vị trí khách sạn cho hai người.”
Sau khi tắt điện thoại, Bùi Thiệu Trạch gửi địa điểm qua cho Trình Hạ, nói: “Anh mời cô và chú ăn cơm, em trực tiếp gửi vị trí nhà hàng cho họ là được. Trước đây anh từng ăn ở nhà hàng tư nhân này, vị trí rất kín đáo, không có paparazzi tới lui.”
Trình Hạ ngoan ngoãn gật đầu, gửi định vị qua wechat cho mẹ, hẹn 12 giờ trưa gặp nhau tại nhà hàng.
Cất điện thoại đi rồi, hai người nhìn nhau một lát, Trình Hạ hơit ngượng ngùng: “Anh thực sự định gặp cha mẹ em sao?”
Ánh mắt Bùi Thiệu Trạch dịu dàng: “Anh đã lúc này mà có một Alpha khác lại Alpha khác ghi đè lên dấu tôi đánh?”
Bản năng sinh tồn của Trình Hạ tăng vọt, vội vàng lắc đầu: “Em chỉ lấy ví dụ thế thôi. anh vẫn còn không biết làm thế nào để ai ghi đè lên xe.
Bùi Thiệu Trạch đứng đợi cạnh xe, nhìn thấy Trình Hạ thì giúp cậu mở cửa.
Hôm nay Bùi Thiệu Trạch ăn mặc rất chỉnh tề, trên người là bộ đồ vest phẳng phiu đã được là ủi, còn đeo cà vạt màu xanh dương đậm, tóc được chải chuốt rất gọn gàng, giày da được lau sạch tới nỗi không dính một hạt bụi. Trình Hạ cười nói: “Chỉ là đi ăn riêng cùng nhau, có phải là đi họp đâu, cũng không cần mặc nghiêm chỉnh thế này chứ?”
Bùi Thiệu Trạch nghiêm túc nói: “Lần đầu gặp mặt, phải để lại ấn tượng tốt cho cô chú.”
Vóc dáng người đàn ông cao lớn, mặc âu phục làm tăng lên nét rắn rỏi anh tuấn. Trình Hạ đi tới trước mặt rồi ngước lên nhìn anh, ghé lại bông đùa: “Đẹp trai quá đi, anh có thể trực tiếp debut được rồi đó!”
Bùi Thiệu Trạch để Trình Hạ ngồi ghế sau, bảo chú Chung lái xe đi.
Xe rất nhanh đã tới nhà hàng tư nhân kia.
Bùi Thiệu Trạch thân là vãn bối, lúc dùng cơm đương nhiên phải đến trước, anh đưa Trình Hạ tới phòng số 1 đã được bao, không gian của nhà hàng tư nhân này rất tốt, trong sân có cầu nước nhỏ chảy róc rách, đình đài lầu tạ*, phong cách kiến trúc rất quyến rũ, bên trong nhà trang trí rất trang nhã cổ kính, trên bàn cà phê bằng gỗ còn có một bộ trà màu tím làm bằng đất sét rất tinh xảo, đẩy cửa sổ ra, bên ngoài đều là vườn hoa tươi tốt, hương thơm ngập tràn.
*Đình đài lầu tạ: Phong cách theo hướng cổ xưa, hình ảnh minh họa.
Cha mẹ Trình Hạ vẫn chưa tới, cậu nhắn tin cho mẹ, nói: “Mẹ ơi, đến thẳng phòng bao số 1 nhé.”
Giang Quỳnh trả lời: “Còn 5 phút nữa, sắp tới rồi.”
Bùi Thiệu Trạch từng tham gia rất nhiều hội nghị, bất kể quy mô lớn tới mức nào anh đều có năng lực làm tốt một cách bình tĩnh tự nhiên, nhưng hôm nay đi gặp phụ huynh của người yêu, anh lo lắng cha mẹ Trình Hạ không thích mình, tâm trạng hơi thấp thỏm.
Tuy nhiên anh nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, tự tay pha một ấm trà.
Một lúc sau, Trình Dịch Minh và Giang Quỳnh đi vào trong phòng.
Giang Quỳnh vừa nhìn thấy con trai thì gương mặt tràn ngập ý cười đi qua: “Hạ Hạ, một thời gian rồi không gặp, sao con lại gầy đi thế này!” Bà đi qua muốn ôm lấy con trai, kết quả phát hiện còn một người đàn ông đang ngồi bên cạnh con mình, động tác của Giang Quỳnh lập tức cứng ngắc.
Trình Dịch Minh cũng phát hiện có Alpha ngồi cạnh Trình Hạ, nghi hoặc hỏi: “Đây là…?”
Trình Hạ chủ động giới thiệu: “Đây là Bùi tổng của bọn con…”
Trình Dịch Minh bừng tỉnh: “Ồ ồ, xin chào Bùi tổng! Trước kia cậu từng gọi điện cho chúng tôi, sự việc lần này của Trình Hạ nhà tôi bị bàn tán khắp nơi, cũng nhờ có Bùi tổng giúp đỡ!” Dù gì cũng là ông chủ của con trai, thái độ của Trình Dịch Minh có dịu lại đôi chút.
Bùi Thiệu Trạch đứng dậy, chủ động đưa tay ra: “Cháu chào chú Trình, cô Giang, cháu là Bùi Thiệu Trạch.”
Trình Dịch Minh và Giang Quỳnh đều lịch sự bắt tay với anh, trong lòng nghi hoặc, chỉ là ăn một bữa cơm với con trai, sao cái vị Bùi tổng này cũng đi theo chứ.
Bùi Thiệu Trạch lễ phép rót trà cho hai người, nói: “Cô, chú, ngồi xuống trước đã.”
Hai người kéo ghế ra ngồi xuống.
Giang Quỳnh ngồi gần Trình Hạ, nhanh chóng phát hiện con trai có chỗ không đúng. Bà nuôi con ngần ấy năm, vô cùng quen thuộc với tin tức tố của con mình, nhưng hôm nay, vốn dĩ là hương cam ngọt ngào lại bị đè lên bởi một mùi mộc hương thanh lãnh. Bà nhìn sau gáy của Trình Hạ, quả nhiên ở đó có bôi một ít thuốc, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ vết sưng tấy của việc bị cắn, cùng các dấu răng rõ ràng để lại trên da.
Giang Quỳnh biến sắc: “Hạ hạ, con bị dạy dỗ cậu, không tự chủ được mà đỏ mặt cắt ngang lời cha mình: “Ba, con đã lớn rồi, gặp được người mình thích, tại sao lại không được yêu người ta?”
Trình Dịch Minh trầm mặt: “Con mới 19 tuổi, không trau dồi nâng cao khả năng diễn xuất cho tốt, mới tí tuổi đầu đã tùy tiện để Alpha bị đồn ra ngoài, con định giải thích ra sao? Con còn chê lúc trước con bị bôi xấu bởi đám antifan ồ ạt kia chưa đủ đáng sợ hay sao?”
Giang Quỳnh nhận thấy có người ngoài ở đây, vội vàng thúc cánh tay chồng mình, đè giọng nói: “Bùi tổng vẫn còn ở đây này, có chuyện gì thì về nhà hãy nói.”
Bùi Thiệu Trạch đột nhiên chen vào: “Vẫn nên nói rõ ràng thì hơn. Cô chú, là cháu anh ấy bảo đảm với hai người — Có cháu bảo vệ Trình Hạ, về sau sẽ không để em ấy phải chịu bất cứ tổn thương nào, nhất định sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.”
Trình Dịch Minh và Giang Quỳnh đều không nói gì.
Bùi Thiệu Trạch lại tiếp tục nói: “Nếu như cô chú không yên tâm, qua hai năm nữa vị trí của Trình Hạ trong giới giải trí đã vững chắc, cháu sẽ lập phòng làm việc riêng cho em ấy, không chịu sự kiểm soát của Thiên Toàn nữa. Ngoài ra, Tết âm lịch năm nay cháu sẽ chính thức tới chào hỏi, đồng thời đưa Trình Hạ về nhà gặp cha mẹ.”
Trình Dịch Minh và Giang Quỳnh nhìn nhau.
Chính thức chào hỏi? Gặp cha mẹ?
Nếu Bùi tổng chỉ coi Trình Hạ như tình nhân được bao dưỡng hoặc đồ chơi, như vậy cũng không cần thiết gặp cha mẹ Trình Hạ. Người tình của các ông chủ trong giới giải trí thực sự quá nhiều, có ai lại đi gặp cha mẹ đối phương không? Chỉ có thật lòng với đoạn tình cảm này, vội vàng muốn kết hôn, mới cần gặp phụ huynh nhỉ…
Trình Dịch Minh nghiêm túc nhìn Bùi Thiệu Trạch: “Cậu thực sự thích con trai tôi?”
Bùi Thiệu Trạch nhìn Trình Hạ, ánh mắt ôn hòa không gì sánh được: “Đương nhiên. Ở thế giới này, Trình Hạ chính là người mà cháu trân trọng nhất.”
Trong lòng Trình Hạ ấm áp chết đi được, len lén nắm lấy ngón tay Bùi Thiệu Trạch ở dưới bàn: “Ba, mẹ, hai người đừng làm khó anh Bùi nữa, anh Bùi đối xử với con vô cùng tốt, con thật lòng thích anh ấy, muốn ở cùng với anh ấy!”
Trình Dịch Minh và Giang Quỳnh: “…”
Không dễ dàng gì nuôi lớn củ cải nhỏ này, không ngờ giờ lớn rồi, nhất định phải chạy vào lòng của Alpha?
Trình Dịch Minh và Giang Quỳnh ngăn cũng không ngăn nổi, còn có thể làm thế nào nữa?
Bùi Thiệu Trạch thực sự rất hài lòng, chồi non nhỏ bé tự tay anh nuôi lớn, đã học được cách bảo vệ anh rồi.
Cảm giác này mới thật tốt làm sao.
💬 Bình luận chương