Chuyển ngữ: Méo | Chỉnh sửa: Mây Xanh
Khi Bùi Thiệu Trạch tỉnh lại thì phát hiện cảnh vật xung quanh rất không thích hợp, ánh sáng trong phòng lờ mờ, rèm cửa sổ thuần xám và có thể nhìn thấy loáng thoáng đường nét chiếc ghế sô pha trong góc, hoàn toàn khác với nơi ở của anh và Trình Hạ, nhưng lại giống hệt phòng ngủ trong thế giới hiện thực của anh.
Anh kiềm chế cơn đau đầu dữ dội, đứng dậy bước tới bên cửa sổ, kéo rèm ra.
Bên ngoài trời đang mưa rả rích, từ phòng ngủ nhìn ra có thể thấy vườn hoa xanh um tươi tốt, cạnh vườn hoa là con đường rộng trải đá, bên đường, những cành cây to vô cùng quen thuộc đan vào nhau.
Đây là khu biệt thự anh ở trong thế giới hiện thực, thành phố phía nam, dù vào mùa đông vẫn rợp bóng cây xanh.
Sắc mặt Bùi Thiệu Trạch chợt thay đổi, cầm điện thoại lên, thời gian hiển thị ngày 24 tháng 11, ngày thứ hai sau sinh nhật của anh.
Hệ thống không hề lừa anh, khi anh ở thế giới tiểu thuyết ‘ anh có thể sống đến 70 tuổi, 40 năm sau này đều không có Trình Hạ bên cạnh… Anh không thể tưởng tượng mỗi tối mình phải làm sao để đi vào giấc ngủ. Đối với anh, những ngày tháng không có Trình Hạ thật giống như một loại tra tấn tàn nhẫn.
Anh nhất định phải tìm được Trình Hạ.
Nghĩ đến đây, Bùi Thiệu Trạch lập tức lái xe đến công ty.
Hậu quả của say rượu khiến đầu óc anh trướng đau, vì vậy lúc đến công ty sắc mặt anh cực kỳ khó coi. Trợ lý quan tâm rót cho anh một ly sữa nóng, còn mang tới một đĩa điểm tâm: “Bùi tổng, hẳn là ngài chưa ăn sáng? Ăn một chút trước đi.”
Bùi Thiệu Trạch gật đầu, cầm chiếc bánh ngọt trên đĩa lên, đầu óc lại không nhịn được mà nghĩ đến Trình Hạ. Trình Hạ thích nhất làm điểm tâm, mỗi lần đều sẽ làm rất nhiều hương vị, phía ngoài điểm tâm còn vẽ những hoa văn tinh xảo xinh đẹp, vừa nhìn đã thấy thích mắt.
Bùi Thiệu Trạch bỏ chiếc bánh vào miệng, cảm thấy hơi khó nuốt. Anh phát hiện bản thân lúc nào cũng nhớ tới Trình Hạ.
9 giờ sáng, một số giám đốc điều hành quan trọng bị Bùi Thiệu Trạch gọi đến phòng họp, sắc mặt Bùi tổng nghiêm túc khiến mọi người đều như ngồi trên bàn chông, sau khi đợi tất cả các giám đốc điều hành tới đủ, anh chậm rãi nói: “Tôi quyết định lập dự án quay một bộ phim điện ảnh, với tên ‘Đi tìm Trình Hạ’, công khai tuyển chọn diễn viên chính trong phạm vi toàn quốc.”
Các giám đốc điều hành sửng sốt.
Phòng vé phim điện ảnh Bùi tổng đầu tư mấy năm này đều bùng nổ, mọi người vẫn vô cùng tin tưởng con mắt tinh tường của anh. Giám đốc đối phương, trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn không rời xa.
Thấy Trình Hạ ngẩn người, Bùi Thiệu Trạch không khỏi mềm giọng hỏi: “Em cho rằng, đó giống như một giấc mơ, đúng không?”
Trình Hạ đỏ mặt gật đầu: “Ngài, ngài cũng mơ cùng một giấc mộng sao?”
Bùi Thiệu Trạch nhẹ nhàng kéo thiếu niên vào trong lòng mình: “Có phải trong mơ hay không, xác nhận một chút liền biết.”
Trình Hạ còn chưa phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, môi đã bị nam nhân bất ngờ hôn xuống.
Nụ hôn của Bùi Thiệu Trạch, dịu dàng giống như muốn triệt để hòa tan cậu, chu đáo, săn sóc mà chiếu cố từng ngóc ngách trong khoang miệng cậu, Trình Hạ mới 18 tuổi, vẫn là nụ hôn đầu, cậu trợn to mắt một mặt không dám tin. Thế nhưng, loại cảm giác quen thuộc, thân mật, ấm áp đó lại khiến cậu hoàn toàn không cách nào chống lại, cuối cùng run rẩy nhắm mắt lại, buông trôi Bùi Thiệu Trạch hôn cậu.
Thời gian nụ hôn kéo dài rất lâu, Bùi Thiệu Trạch dường như muốn bù đắp nỗi nhớ nhung của cả tuần qua, như muốn xác nhận bảo bối anh yêu nhất đã trở lại bên cạnh anh, dịu dàng từ lúc bắt đầu, dần dần trở nên kịch liệt.
Cửu biệt tương phùng, ở một thế giới khác, họ kỳ thực coi như lần đầu tiên gặp mặt, nhưng thực ra họ đã yêu nhau từ rất lâu rồi.
Cơ thể xa lạ, cảm giác quen thuộc.
Rất kỳ diệu, cũng hơi k*ch th*ch.
Bùi Thiệu Trạch hôn sâu hơn, ôm chặt Trình Hạ vào trong lòng, Trình Hạ bị hôn đến toàn thân mềm nhũn, cả mặt cơ hồ đỏ như sắp chảy máu, lúc này cậu cuối cùng cũng tin, đó không phải là mơ, mà là, cuộc hành trình ngọt ngào ở một thế giới khác, chỉ thuộc về cậu và Bùi Thiệu Trạch.
Có lẽ cậu mất đi ký ức xuyên đến thế giới kia, sau đó lại quay về nơi đây khôi phục trí nhớ. Tóm lại, tất cả những chi tiết trong đầu cậu về việc cùng nam nhân này chung sống bên nhau, toàn bộ đều là thật!
Sau khi nụ hôn dài kết thúc, vành mắt Trình Hạ nóng rực, ngập ngừng gọi: “Bùi, anh Bùi?”
Bùi Thiệu Trạch ôm chặt lấy cậu: “Anh đây. Anh vẫn luôn tìm em.”
Trình Hạ vùi mặt vào trong lòng nam nhân, xúc động ôm lại đối phương: “Em căn bản không dám tin, sao lại có nhiều ký ức về anh như vậy! Chúng ta giống như trải qua cả đời ở thế giới khác, còn có...”
Bùi Thiệu Trạch cười nhẹ: “Em còn sinh cho anh hai đứa con.”
Trình Hạ cả mặt đỏ bừng, nhỏ giọng khiếu nại: “Rốt cuộc làm thế nào để đàn ông sinh con chứ.”
Bùi Thiệu Trạch nghe được lời phàn nàn của Trình Hạ, trong lòng anh mềm thành một mảnh, ghé đến bên tai Trình Hạ đùa: “Ở thế giới kia, trên người em có tin tức tố của Omega, mùi cam thơm ngọt, còn sẽ xuất hiện kỳ ph*t t*nh, mỗi lần đều là anh chăm sóc em, em luôn thích dính anh không rời.”
Trình Hạ càng thêm ngượng ngùng muốn độn thổ cho xong.
Lấy tam quan đàn ông bình thường của cậu ở thế giới này mà nói, trong thế giới ABO cậu và anh Bùi tồn tại thật là quá xấu hổ. c** nh* giọng nói: “Em bây giờ không phải Omega, trên người cũng không có mùi tin tức tố, em khác hoàn toàn với Trình Hạ ở thế giới kia… Anh còn thích em không?”
Cậu ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Bùi Thiệu Trạch giống như trong ký ức.
Bùi Thiệu Trạch duỗi tay, nhẹ nhàng xoa đầu thiếu niên: “Đương nhiên, bất kể ở thế giới nào, anh đều thích em.”
Trình Hạ vui vẻ mỉm cười, ôm chặt người nam nhân trước mặt, nhỏ giọng nói: “Anh Bùi, em rất yêu anh... Khoảng thời gian này, luôn mơ thấy ác mộng, trong mơ anh quay người rời đi, trong lòng vô cùng khó chịu.”
Trái tim Bùi Thiệu Trạch lập tức mềm nhũn, anh cũng gặp ác mộng tương tự, nhưng may mà, đó chỉ là ác mộng.
Họ thực tương phùng ở một thế giới khác.
Trình Hạ của thế giới này không phải Omega, Bùi Thiệu Trạch cũng không phải Alpha, nhưng điều không thay đổi là, họ vẫn yêu sâu đậm linh hồn của đối phương.
Thứ tình yêu đó đã hòa vào trong xương tủy, thấm vào máu, dù cho thế giới có đổi thay, họ cũng có thể vừa nhìn liền nhận ra nhau ngay.
Bùi Thiệu Trạch ôn nhu hỏi: “Lần này, em vẫn muốn tiếp tục làm diễn viên à?”
Trình Hạ cười nói: “Tất nhiên! Mặc dù hiện tại là em tân binh 18 tuổi của Học viện Điện ảnh, nhưng em có ký ức về việc giành được các giải thưởng lớn Nam chính xuất sắc nhất trong nước và quốc tế ở thế giới khác đó, vậy chẳng phải là em cài tool hack sao? Có lẽ sẽ càng dễ dàng thành công hơn?”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của cậu, Bùi Thiệu Trạch không khỏi nhếch lên khóe môi, nhẹ nhàng nắm tay Trình Hạ, mười ngón tay đan vào nhau: “Đương nhiên, Đi tìm Trình Hạ, kể về một câu chuyện phỏng theo những gì chúng ta đã trải qua, em dùng tác phẩm này chính thức debut.”
Ánh mắt anh dịu dàng nhìn thiếu niên trước mặt: “Lần này, anh sẽ tiếp tục đồng hành cùng em.”
Cùng em bước l*n đ*nh cao.
Cũng cùng em bạch đầu giai lão.
[Toàn văn kết thúc]
💬 Bình luận chương