Thái Vân cười lạnh: "Ông định làm gì?"
"Tôi có thể sa thải cô ngay bây giờ!"
"Vậy à? Tôi là giám đốc tài vụ của Minh Á, chỉ có tổng giám đốc Thẩm mới có
thể quyết định tôi đi hay ở, anh là cái thá gì?"
"Cô!" Người đàn ông khó thở, giơ tay muốn vung lên.
Thái Vân lạnh giọng trả lời: "Mời chú ý đến lời nói và việc làm của anh, ở đây
có camera tổng giám đốc Thẩm hỏi, tôi cũng không giấu giếm, ăn ngay nói thật."
Thẩm Loan gật đầu, bày ra tư thế chăm chú lắng nghe.
"Mấy năm nay Minh Á lỗ lã liên tục, thu không đủ chi, đối với tập đoàn mà nói
đã trở thành một gánh nặng không nhỏ, vốn định để cho công ty khác nhận lấy,
thu mua cũng được, gộp lại cũng được, tóm lại, tập đoàn không định tiếp tục giữ
gìn một công ty con như vậy. Mấy năm nay cũng đã lục tục gặp qua một số
người mua, có điều ra giá quá thấp, tập đoàn không muốn bán rẻ cho nên vẫn
chần chừ, lùi lại tới tận hôm nay."
Ý cười của Thẩm Loan không thay đổi: "Cho nên bây giờ đã tìm được người
mua thích hợp à?"
"Vẫn chưa. Tập đoàn muốn trực tiếp tuyên bố phá sản, cho nên phái tôi dẫn
đoàn đội kế toán đến đây hoàn thành công tác thanh toán. Hiện tại, tôi đã giải
thích tiền căn hậu quả thật sự rõ ràng, không biết tổng giám đốc Thẩm có thể để
nhân viên giao sổ sách tài vụ mấy năm qua ra, và giải quyết tư liệu liên quan
cần thiết không?"
"Chỉ sợ là không."
Sắc mặt người đàn ông hơi thay đổi, giọng điệu lạnh xuống: "Đây là quyết sách
của tập đoàn, mong ngài không làm khó tôi."
Ánh mắt Miêu Miêu căng thẳng, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Thái Vân cũng căng thẳng lên, treo lơ lửng giữa không trung, nửa vời.
Lại nghe được Thẩm Loan thong dong mở miệng.
"Không phải tôi cố ý làm khó, mà là quyết sách này quá bất ngờ, đến mức làm
tôi không thể không nghi ngờ tính chân thật và hợp lý của nó, cho nên, tôi cần
có thời gian chứng thực."
💬 Bình luận chương