Thư ký gọi điện thoại báo số chuyến bay và thời gian cất cánh, còn hai tiếng, anh ta đi đến phía phòng chờ VIP.
Vừa ngồi xuống chưa đến năm phút, điện thoại lại vang lên.
“Alo.”
“Anh, em là Thẩm Loan.”
“Chuyện gì?”
Đầu bên kia dừng một chút, sau một lúc lâu mới thật cẩn thận mở miệng: “Anh… Tâm trạng không tốt sao?”
“Không có” Giọng điệu người đàn ông hơi chậm lại: “Anh để quản gia Chu đón em xuất viện, bây giờ về đến nhà rồi?”
“Vâng.”
Bên kia, Lâm Sâm gửi thông tin tài liệu của công ty đối thủ đến hòm thư của Thẩm Khiêm, người đàn ông vừa cầm điện thoại, vừa nhìn chằm chằm màn hình máy tính, không ngừng lật trang.
Kết quả của việc một lúc làm hai việc là giọng điệu có chút không để ý.
Thẩm Loan hiểu, không hề dong dài mà đi thẳng vào vấn đề: “Điện thoại và thẻ ngân hàng…”
“Cho em.” Người đàn ông mở miệng cắt ngang.
“Chuyện này… Không tốt lắm?”
“Vậy em định trả lại?” Thẩm Khiêm khép máy tính, ngửa ra sau dựa vào lưng ghế sô pha mềm mại.
Đầu bên kia rõ ràng nghẹn họng một lúc, người đàn ông rất có hứng thú chờ cô trả lời.
Sau một lúc lâu: “Đồ đã đưa rồi có lý nào lại trả về?” Lẩm bẩm lầm bầm, tuy là oán giận, lại lộ ra vài phần ngây thơ.
Thẩm Khiêm nhướng mày, con thỏ trắng dường như lớn mật hơn một chút rồi?
Phát hiện này làm tâm trạng anh ta rất tốt.
Giống như nuôi thú cưng, hoàn cảnh lạ lẫm khó tránh khỏi làm nhóc con sinh ra đề phòng, đến lúc dần dần quen thuộc, thỉnh thoảng cũng sẽ giơ móng vuốt lên cào chủ nhân một cái.
Rất thú vị, không phải sao?
Thẩm Khiêm: “Vậy em cần, hay là không cần?”
Thẩm Loan: “Cần!”
Người đàn ông phát ra một tiếng cười trầm thấp, giống như âm thanh rung động của đàn cello.
“Không nói chuyện với anh nữa!” Trực tiếp tắt máy.
Ý cười trên mặt Thẩm Khiêm càng sâu, trong đầu hiện ra dáng vẻ thiếu nữ thẹn quá thành giận, thẹn thùng khờ khạo.
Nhưng trên thực tế, toàn bộ quá trình Thẩm Loan đều giữ mặt không cảm xúc, mặc dù giọng nói chất chứa cảm xúc phong phú, nhưng hai mắt lại như một đầm lầy sâu không thấy đáy.
Buổi chiều, cô tìm cái lấy cớ ra ngoài, ven đường vẫy một chiếc taxi: “Đến phố Đồng thau.”
💬 Bình luận chương