Vị ngọt lan tỏa từ đầu lưỡi rồi lan tỏa khắp khoang miệng.
“Chị, mẹ đích thân xuống bếp, nấu món cá quế sóc và bánh hạt dẻ mà chị thích nhất, nó rất ngon. Ngoại trừ anh trai ra, trong nhà chúng ta chỉ có chị mới có thể hưởng thụ sự đãi ngộ này, em đều hâm mộ chết đi được”
Thẩm Yên giống như một con chim vàng anh xinh đẹp, luyên thuyên, lảm nhảm, tuôn những lời tốt đẹp từ trong miệng mình mà không cần tiền, nói một tràng, vui vẻ mà không biết mệt mỏi.
Kèm theo đó là tiếng cười khúc khích hoặc gật đầu của Thẩm Như, cô lại có thể mượn đề tài mà phát huy nói đến nửa ngày.
Ninh Thành Thẩm gia, hảo nữ thành song (gái ngoan thành đôi).
Hai chị em một tĩnh một động, bổ sung cho nhau.
Thẩm Loan ăn đến múi cam cuối cùng, lấy khăn giấy lau tay, bình tĩnh đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh nhìn về hướng cầu thang xoắn ốc.
Thẩm Như mặc bộ quần áo ở nhà, không trang điểm, mái tóc dài được buộc thành đuôi ngựa cao, để lộ vầng trán đầy đặn và mịn màng.
Đôi mắt dài và hẹp giống như Thẩm Xuân Giang.
Trong số ba cô con gái của nhà họ Thẩm, chỉ có Thẩm Như được di truyền nó.
“Ngủ có ngon không? Con xem con đi, con gầy đi rồi này.” Dương Lam nắm tay con gái lớn, trong mắt lộ ra sự quan tâm.
Thẩm Như kéo mẹ ngồi xuống sô pha, lúc lướt qua Thẩm Loan, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho cô.
“Còn nói con, người không phải cũng gầy đi rồi sao.” Giọng nói nhẹ nhàng trầm ổn của người phụ nữ, không giống Thẩm Yên lanh lảnh, nhưng lại không có cảm giác khoa trương.
Thẩm gia trưởng nữ, tự cho mình là đúng.
Hai mẹ con nói chuyện được một lúc, Thẩm Như mới chú ý tới Thẩm Loan đang đứng bên cạnh.
“Ba, vị này là” ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Thẩm Xuân Giang.
“À, đây là em gái út của con.”
“Em út.” Thẩm Như mỉm cười, ánh mắt đánh giá rơi vào người cô, mang theo chút dò xét, hàm ý uy hϊếp.
Thẩm Loan đón nhận ánh mắt đang đánh giá mình của đối phương, không né cũng không tránh, thậm chí còn chớp chớp mắt.
Cô thầm thở dài trong lòng, thì ra thẩm Như Trường 22 tuổi trông như thế này.
So sánh với người phụ nữ mạnh mẽ bốn năm sau, mặc dù bây giờ cô ta rất có khí thế, nhưng so với người trong trí nhớ của Thẩm Loan vẫn kém hơn một chút.
Vì vậy, chút áp lực này không thể kìm hãm được cô.
Thẩm Như thấy thế, trên mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng chợt lạnh thấu xương.
Dám nhìn đối diện với cô, còn khoác lên mình vẻ ngoài trong sáng ngây thơ vô tội, hoặc là quá ngu ngốc ngây thơ, hoặc là tâm cơ sâu xa.
💬 Bình luận chương