"Bảo Sở Ngộ Giang đi điều tra một chút thì sẽ biết."
"Vâng, em cũng nghĩ như vậy."
Phòng làm việc.
Tiếng gõ cửa truyền đến, cùng với tiếng "vào đi", Sở Ngộ Giang đẩy cửa bước
vào.
"Cô Thẩm?"
"Trước đây anh luôn nộp đơn lập dự án và
cho ra kết quả phê duyệt, mục đích chủ yếu là để người khởi xướng dự án có
được khoảng thời gian nhất định để nghĩ về ưu và nhược điểm của dự án này,
cuối cùng có nên lập hay không.
Trong lúc đó, bất cứ lúc nào cũng có thể xin rút lại.
Tương đương với cho mọi người một thời gian bình tĩnh.
Theo thống kê, từ khi quy định thực thi tới nay, "tỉ lệ phế phẩm" đã từng thấp đến
3%, giảm bớt được một nửa so với trước đây, khoản lỗ vốn đã giảm bớt được cả
triệu, hiểu quả rõ rệt.
Nhưng gần đây Thẩm Như cũng không biết là thể hiện ra hiệu suất cao của
mình, hay là dễ nói chuyện, rút ngắn thời gian lại đến còn một ngày.
Chỉ cần nộp lên, cô ta xem xong lập tức phê duyệt.
Kết quả, nửa tháng ngắn ngủi, "tỉ lệ phế phẩm" vẫn luôn duy trì ở mức thấp lại từ
từ tăng lên, mọi người càng thêm cảm thấy cô ta không có năng lực, còn thích
gây chuyện.
"Chuyện xảy ra trước hội đồng quản trị ngày hôm qua, bây giờ đã truyền khắp
toàn bộ trên dưới công ty, cô thật đỉnh!"
"Mọi người đều nói cô là "thiết nương tử", chỉ đến cuối cùng mới hiện ra.
"Sau này bộ phận dự án của chúng ta trực thuộc văn phòng chủ tịch, điều này có
xem như là... giai cấp đặc quyền gì không?"
"Sau này công ty tụ họp, đến lượt những bộ phận khác ra vẻ đáng thương tới
nịnh bợ cái chân thối của chúng ta, vừa nghĩ đã thấy sướng rồi!"
"..."
Bên ngoài vui vẻ náo nhiệt, phòng làm việc giám đốc lại lặng như tờ, nếu không
phải còn có một người sống thì sự lạnh lẽo thê lương này có thể so với nghĩa
trang rồi.
Đôi mắt Thẩm Như trống rỗng, đôi tay sửa sang lại tài liệu một cách máy móc,
giống như con rối bị hút hết hồn.
Bên tai truyền đến một tràng cười vang, giống như giễu cợt, lại giống như châm
biếm.
Khoảng khắc đó, Thẩm Như bỗng nhiên có loại thản nhiên và nhẹ nhõm như
bụi bậm lắng xuống.
Chờ đợi khó khăn hơn tưởng tượng rất nhiều, chuyện gì đến cũng phải đến, phải
xảy ra thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra---
Cô, đã trở lại.
Thẩm Loan, rốt cuộc đã trở lại!
💬 Bình luận chương