Trong bóng đêm âm thầm, cửa phường Vĩnh Nhạc đang đóng chặt lặng lẽ mở ra. Một toán quân đội như dòng thủy ngân đen không một tiếng động chảy ra khỏi cửa phường nhằm hướng Minh Đức môn phóng đi. Trên đường Chu Tước cực kỳ yên tĩnh, không có một người đi đường nên tốc độ hành quân của đội ngũ này cực nhanh. Chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên “ lộc cộc!” . Không có người nói chuyện, ai nấy đều vẻ mặt cảnh giác nhìn quan sát tình hình chung quanh.Ở giữa đội ngũ, Trương Hoán mặc một bộ áo giáp màu đen, ánh mắt trầm tĩnh nhìn chăm chú vào phía trước. Buổi trưa hôm nay, Lý Bình đem tất cả ruộng vườn đều hiến sạch, chỉ khẩn cầu Trương Hoán có thể tha mạng cho vợ con hắn. Mặc dù hắn không nói đến cha mình là Lý Miễn, nhưng Trương Hoán lại minh mẫn cảm giác được, Lý Miễn cùng Đoạn Tú Thực sẽ đánh cược một lần cuối cùng. Từ góc độ nào đó thì có lẽ Trương Hoán rất khâm phục sự cố chấp của hai người này. Nhất là Đoạn Tú Thực, ông ấy không giống như Lý Miễn có người cháu đang làm hoàng đế. Ông ta không có bất cứ thứ gì để luyến tiếc mà chỉ vẻn vẹn là vì niềm tin của mình liền không tiếc sức để làm một việc mà không có khả năng thành công, thậm chí còn phải trả giá bằng sự tịch thu tài sản và cái chết của cả nhà. Nhưng khâm phục thì khâm phục, Trương Hoán cũng sẽ không bởi vì khâm phục mà bỏ qua cho bọn họ. Đây là chánh trị, chánh trị là không có thương hại gì với kẻ đối địch.Nhưng trong kế hoạch của hắn thì Lý Miễn cùng Đoạn Tú Thực chẳng qua chỉ là hai hòn đá vụn trong dòng nước xiết. Bọn họ không còn gì nữa, càng không có cách nào thay đổi dòng nước đang lao nhanh. Hiện tại hắn muốn bước lên đường, nhưng con đường lần này cũng là một lộ trình cực kỳ đặc biệt, nó sẽ là một đoạn đường huy hoàng nhất trong cả đời này .Chả mấy chốc đại quân đi tới trước cửa Minh Đức. Quân canh Minh Đức môn đã được thông tri trước đó nên thấy đại quân kéo tới thì cánh cổng lớn của Minh Đức môn từ từ mở ra. Quân đội của Trương Hoán bắt đầu ra khỏi thành. Lúc này, một cận vệ của Trương Hoán giống như bóng ma xuất hiện ở phía sau Trương Hoán. Hắn hạ giọng bẩm báo: “ Hồi bẩm đô đốc. Ở trên một cây đại thụ ngoài hai trăm bộ cũng có một người ẩn náu.” “ Tiếp tục bày tỏ quyết tâm. Sở gia cũng tỏ vẻ thái độ đối kháng, tự bớt lại tám trăm vạn quan tiền thuế. Đủ loại dấu hiệu cho thấy, tình thế Hoài Nam đã nguy hiểm không còn khống chế được. Ngày hôm qua sau khi truyền đến tin đại thắng Hà Bắc, Trương Hoán lập tức tỏ vẻ muốn đích thân đi tới Hoài Nam. Lý Miễn liền đoán được rằng tất nhiên quân Lũng Hữu ở Hà Bắc đã xuôi nam. Trương Hoán vốn ban đầu nói sáng hôm nay sẽ rời kinh. Nhưng ngay trong đêm hắn đã xuất phát, điều này nói rõ hắn hết sức lo âu với tình thế ở Hoài Nam. Cả đi lẫn về ít nhất cũng cần tới nửa tháng, Trường An để trống thì cơ hội cho mình rốt cục đã đến. Giờ phút này Lý Miễn cũng không còn bụng dạ nào vào triều nữa. Ông ta không lưỡng lự nói với người áo xám: “ Ngươi lập tức đi mời Đoạn Tú Thực tới đây cho ta. Lại thuận tiện nói cho ông ấy, người kia đã rời kinh thành.” Trương Hoán rời kinh cũng không gây ra chấn động gì lớn ở trong triều, không ít người vẫn còn mê muội trong men rượu tối hôm qua, nên không ý thức được lần này Trương Hoán rời Trường An sẽ mang đến điều gì cho Đại Đường.“ Đi cũng tốt! Ngày ngày phải đứng ở Chu Tước Môn trước giờ mão, cuộc sống như thế thì người ta còn sống nổi không?” Đây là một quan viên tương đối lười biếng than phiền.“ Ngươi biết cái rắm gì! Trong kho triều đình chỉ còn lại có năm mươi vạn quan tiền, Sở gia giữ lại tiền thuế không chuyển đi, Giám Quốc có thể không nóng nảy sao? Tháng tư sắp đến rồi, chính là lúc dùng tiền nếu ngài ấy không đi thì làm sao bây giờ!” “ Ai! Khó khăn lắm mới quét sạch Trung Nguyên thì Hoài Nam lại gặp chuyện không may. Đại Đường chúng ta đến khi nào mới có một ngày bình yên?” Trong tiếng bàn luận xôn xao, một chiếc xe ngựa chạy nhanh ra cửa Đan Phượng môn. Ở trong xe ngựa là Thôi Ngụ vừa mới vào triều. Ông ấy nghe nói đúng là Trương Hoán rời khỏi kinh trong đêm thì lại nghĩ tới hôm trước Nguyên Tái có ám chỉ với mình. Trong lòng liền bắt đầu sốt ruột. Buổi tối hôm qua ông ta còn đặc biệt đi thăm hỏi Nguyên Tái, muốn được nói rõ bí mật ám chỉ với mình lúc ban ngày. Nhưng bất kể ông ta nói bóng nói gió như thế nào, Nguyên Tái chỉ cười mà không đáp, khiến cho ông ta mờ mịt không hiểu ra sao. Bây giờ Trương Hoán lại rời kinh ngay trong đêm thì dường như ông ta nghĩ ra được gì đó, nhưng lại nhìn không rõ lắm. Thôi Ngụ quyết định tìm đại ca của mình để tham khảo điều huyền bí ở trong đó.Xe ngựa phi nhanh một mạch, chả mấy chốc đã chạy vào phường Tuyên Dương rồi chậm rãi dừng lại trước cửa Thôi phủ. Thôi Ngụ xuống xe ngựa bước nhanh vào cổng lớn Thôi phủ. Từ sau khi cùng Trương Hoán đạt được thoả thuận đổi ruộng đất lấy quân đội, Thôi Viên lại trở thành người lãnh đạo thực tế của Thôi gia lần nữa. Mặc dù ông ta không hề đảm nhiệm bất cứ chức vụ gì, nhưng mọi chuyện lớn nhỏ phát sinh mỗi ngày ở triều đình đều có người của Thôi gia đưa tới tin tức cho ông ta. Đồng thời, mọi chuyện lớn trong tộc cũng toàn bộ đều phải báo để ông ta cho quyết sách.Chuyện đã xảy ra trong triều hai ngày nay thì tự nhiên ông ta cũng biết rõ. Đóng cửa Đại Minh Cung, Sở gia đối kháng triều đình, nguy cơ tắc đường thuỷ vận, Hà Bắc đại thắng .v..v... Mọi sự kiện trước tiên đều phải có người đặc biệt chỉ làm mỗi việc kịp thời thông báo cho ông ta. Hiện tại, ông ta vừa mới nhận được tin tức Trương Hoán rời kinh trong đêm hôm qua.“ Nhị lão gia đến.” Từ ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng thị vệ bẩm báoLời còn chưa dứt thì Thôi Ngụ đã vội vã đi vào rồi vội vã nói: “ Đại ca, ca cũng đã biết tối hôm qua Trương Hoán rời kinh trong đêm.” Thôi Viên cười. Dường như ông ta biết Thôi Ngụ sẽ đến, liền giơ tờ tin trong tay mà cười nói: “ Ta cũng vậy, vừa mới biết được.” “ Đại ca cho rằng trong đó có khả năng xảy ra vấn đề gì?” Thôi Ngụ chần chờ một lát rồi hỏi.
💬 Bình luận chương