
Đánh giá của bạn:
Thể loại: Hoan hỉ oan gia, truyền kỳ, tiểu thuyết dị văn, huyền học. Đạo sĩ thật ra không phải là một công việc lý tưởng, tổ tiên truyền lại đạo thuật dù có lợi hại thế nào, sợ rằng ra xã hội hiện đại vẫn sẽ bị xưng là "mê tín dị đoan", "tàn dư phong kiến" mà thôi. Chức nghiệp đạo sĩ tổ truyền vô cùng gian khổ vất vả, vì vậy nàng nỗ lực học tập mười mấy năm, cố gắng đổi nghề làm nhân viên văn phòng tài chính, thế nhưng lại bị Liễu Vũ vạch trần thân phận tuyên truyền khắp nơi, rốt cuộc bị bắt về quê nhốt trong núi sâu khổ tu. Sau khi học nghề thành thạo xuống núi, gặp lại Liễu Vũ cái hố năm xưa, ngày tháng thanh nhàn cố thủ trong đạo quan nhỏ lại lần nữa bị phá vỡ. Xa cách ba năm, Trương Tịch Nhan từ một nhân viên văn phòng biến thành đạo sĩ, còn Liễu Vũ thì bị chẩn đoán là người có nhân cách phân liệt, hơn nữa còn trở thành thần bảo hộ của một bộ lạc cổ xưa sống xa cách với xã hội văn minh. Một người là gia tộc đạo sĩ có truyền thừa cả ngàn năm, một người là thần bảo hộ của bộ lạc Vu Cổ sống tách biệt với xã hội văn minh, còn có những bí ẩn sâu xa về huyết mạch truyền thừa. Những bí ẩn đó cũng là căn nguyên của mối họa diệt môn. Trong một đêm, Liễu Vũ mất đi bộ lạc mà cô bảo hộ, Trương Tịch Nhan mất đi người thân trong gia đình của nàng. Mấy tháng sau, gặp lại. Review giản lược của editor: Một bà chó, một bà mèo, tối ngày thích chọc ghẹo rồi xỉa xói cắn nhau. Liễu Vũ thì tâm thần, Trương Tịch Nhan thì bá đạo. Một đôi oan gia trời đất tạo nên. Truyện hơi có chút kinh dị, nhưng trong mức độ tạm chấp nhận được. Được cái là hề hước quá đáng, cười đau bụng với hai bà cô oan gia này. Bộ Đạo Trưởng không nói về ma quỷ như bộ Quy Hồn Tục, chủ đề chính của bộ này xoay quanh Vu thuật và cổ trùng. Bí ẩn về thân thế Trương Tịch Nhan và nguồn gốc xa xưa của bộ lạc mà Liễu Vũ bảo hộ khiến cho cả hai người gặp chung một cảnh ngộ, Trương Tịch Nhan bị diệt môn, Liễu Vũ bị diệt tộc.