* ra bằng cách xếp chặt các tấm nệm hình chữ nhật có kích cỡ thống nhất lại với nhau. Mỗi tấm nệm này thường có chiều dài bằng hai lần chiều rộng.
Cô mới mở điện thoại, tin nhắn Wechat của Từ Manh đã nhảy ra.
[Từ Manh: Chị em à, thế nào rồi? Còn sống thì gõ 1.]
Tô Hiểu mỉm cười, gõ số “1” gửi qua.
Sau đó, Từ Manh gửi meme kích động tới.
[Từ Manh: Tối qua như thế nào? Có “bạch bạch bạch” không? “Bạch” bao lâu? Mấy lần?]
Tô Hiểu bị cô ấy hỏi đến mặt mày đỏ bừng.
[Hiểu Hiểu: Cậu hỏi nhiều vậy làm gì!]
Từ Manh nhìn thấy thì hiểu ngay, đây chẳng phải có ý rất sướng à!
[Từ Manh: Cục cưng à, thành thật báo cáo chiến tích đi.]
[Hiểu Hiểu: Cậu đó... Nói cậu thế nào mới tốt đây, cậu đừng hỏi có được không hả?]
[Từ Manh: Không được, cậu không trả lời, vậy chỉ có thể nói rằng chồng cậu không được.]
Tô Hiểu tức đến phun máu, chỉ đành trả lời: [Anh ấy rất tốt, rất được!], sau đó quyết đoán vứt điện thoại đi.
Một tiếng “Ting” vang lên, tin nhắn Wechat hiện ra, Từ Manh gửi ảnh động hình pháo hoa, Tô Hiểu cạn lời.
Sao cô lại làm bạn với người hại bạn bè như vậy chứ.
Cuối tuần trời mưa, hai người đều không ra ngoài.
Tô Hiểu vốn tưởng rằng trước kia Trình Linh đã đối xử tốt với mình lắm rồi, không ngờ bây giờ còn tốt hơn.
Về cơ bản anh đều ôm cô trong lòng, đi tới đâu ôm tới đó, như nuôi dưỡng thú cưng, hận không thể lấy hết những thứ tốt trên thế giới để trước mắt cô, cho cô chọn lựa.
Chỉ trong hai ngày đặt hàng, anh đã đặt hơn mấy chục đơn, khiến Châu Minh bị ép đến công ty tăng ca một mình, trong lúc bận rộn còn không ngừng nhận tin nhắn yêu cầu đặt hàng của ông chủ.
Đương nhiên cô cũng không chỉ bị ôm, còn bị ép mở khóa các kiểu tư thế, Trình Linh dường như có sở thích nào đó, lần nào cũng phải xé rách quần áo của cô. Hai hôm nay cô đã mua N chiếc váy ngủ mới rồi.
Nhớ đến câu nói “Gặp được người như tổng giám đốc Trình, để anh ấy nghỉ một đêm thì không phải người” của Từ Manh tối hôm đó.
Ý nghĩ hiện giờ của cô chính là Trình Linh có thể để cô nghỉ ngơi suốt một buổi sáng, cô đã cảm ơn trời đất rồi.
Tối Chủ nhật, Trình Linh đang họp video, Tô Hiểu mặc váy hoa mới mua, nằm trên tatami lướt Weibo.
Trình Linh bận xong, quay sang thì nhìn thấy thỏ trắng nằm ở đó, đôi chân trắng trẻo mịn màng đung đưa trong không trung, thỉnh thoảng lại nghiêng người nằm xuống, mái tóc đen dày che đi nửa người trên của cô, lúc cô nằm nghiêng, nơi tròn trịa đầy đặn như trái đào kia lồ lộ trước mặt anh.
Hay lắm.
Trình Linh lập tức căng cứng bụng dưới, anh nghiêng người ôm lấy cô từ phía sau.
Ngón tay không ngừng vẽ vòng tròn trên người cô.
Tô Hiểu thầm hít một hơi.
Hai hôm nay cô đã hoàn toàn mở mang kiến thức về sự vô sỉ của Trình Linh.
Người đàn ông bên ngoài cấm dục cao quý, nhưng ở trước mặt cô thì không chuyện xấu nào không làm. Cô cũng bị “chỉ dạy” tới nỗi không còn xấu hổ nữa, thậm chí còn chủ động phối hợp với anh.
Khi thấy anh đã vẽ không biết bao nhiêu vòng tròn, Tô Hiểu không nhịn được nữa, hai mắt nhìn trời.
“Làm dứt khoát đi!”
Trình Linh làm theo.
Tổng giám đốc Trình dựa vào tài năng trời sinh hơn người và thể lực lớn mạnh, từ một tân thủ đột phá trở thành người chơi đẳng cấp.
Chỉ trong hai ngày, đa dạng đủ kiểu, làm mới sự hiểu biết của Tô Hiểu dành cho anh.
Cuối cùng đã chịu đựng được đến ngày thứ Hai đi làm, sáng sớm Tô Hiểu thay đồ xong, dựa vào tủ giày, cô nhìn thấy Trình Linh mặc vest, cao lớn đứng ở đó, không kìm được mà thở dài.
“Em vẫn thích dáng vẻ đi làm của anh hơn.”
Người đàn ông mặc vest, gương mặt khôi ngô tuấn tú, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, tràn đầy hơi thở cấm dục.
Trình Linh rất bình thản bước lên trước, nắm lấy tay cô, vẻ mặt anh nghiêm túc.
“Tô Hiểu, lẽ nào em vừa ra khỏi cửa đã không định chịu trách nhiệm?”
Tô Hiểu hít một hơi thật sâu, đầu lưỡi đặt dưới cằm rất lâu, cô đã hiểu được ý của anh.
“Được, em chịu trách nhiệm! Chịu trách nhiệm tới cùng!”
Chẳng phải là làm vợ tổng giám đốc à?
Tô Hiểu ngẩng đầu ưỡn ngực đi theo anh vào thang máy, rồi yếu ớt hỏi.
“Cho em thêm chút thời gian được không?”
Trình Linh: “...”
Còn muốn chơi chùa!
💬 Bình luận chương