Kim quang ùn ùn kéo đến, bao phủ cả trời đất. Nhưng khi còn cách thân ảnh nhỏ nhắn đó mười trượng thì lại đột ngột biến mất như bị bốc hơi vậy.
Đám người Tiêu Viêm ai cũng khiếp sợ trước sức mạnh đó. Từ bóng dáng nhỏ nhắn kia, họ cảm nhận được một loại uy áp cực kỳ kinh khủng, cường hãn hơn cả Viễn Cổ Thiên Hoàng.
"Bọn họ đang triệu hoán tổ hồn so đấu." Thiên Hỏa tôn giả kinh ngạc nói.
Tiêu Viêm gật đầu, mắt liếc qua hài cốt khổng lồ trên bình nguyên mà rung động trong lòng. Thái Cổ Hư Longvà Viễn Cổ Thiên Hoàng vẫn lạc không biết bao nhiêu năm tháng mà vẫn còn để lại uy lực kh*ng b* như vậy, xem ra lúc còn sống ít nhất cũng là Đấu Thánh chứ chẳng chơi. Bạn đang đọc truyện được phun ra một búng máu, thân hình bị đánh bay ra. Cùng lúc đó, linh thú tráo vỡ ra một khe nứt, lão già thuận thế bay ra ngoài.
"Đi mau!"
Khi thoát khỏi linh thú tráo, giọng nói khàn khàn của lão cũng truyền vào tai mấy người Phượng Thanh Nhi.
Thấy lão già áo đen ngay cả một chiêu của Tử Nghiên cũng không đỡ được, sắc mặt đám người Lôi tôn giả trở nên cực kỳ khó coi, dùng tốc độ nhanh nhất trốn ra ngoài, bộ dạng cực kỳ chật vật.
Thấy đám người Lôi tôn giả chạy như chó nhà có tang, nhóm người Tiêu Viêm nhịn không được mà cười vang, trong mắt ai cũng kinh ngạc về thực lực của Tử Nghiên. Thái Cổ Hư Long quả thật bất phàm, chỉ là lực lượng tổ hồn còn sót lại mà có uy lực bá đạo đến vậy.
"Hừ!"
Sau khi một người cuối cùng chạy thoát, tử quang trên người Tử Nghiên tiêu tán, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt không còn chút máu.
"Không sao chứ?"
Thấy nàng như vậy, Tiêu Viêm vội vàng tiến lên đỡ, móc trong nạp giới ra một viên đan dược nhét vào miệng Tử Nghiên, lo lắng hỏi.
"Không sao, chỉ là tổ hồn quá mạnh, cơ thể ta không chịu được mà thôi." Tử Nghiên lắc đầu, đem đan dược nuốt vào, sắc mặt mới đỡ hơn một chút, nhưng giọng nói vẫn còn hơi khàn khàn: "Cũng may lão già khôn kiếp kia bị ta đả thương, sức chiến đấu ít nhất củng giảm đi hai thành. Sau này gặp lại cũng đỡ mệt hơn một chút."
"Ừm." Tiêu Viêm gật đầu, nhẹ vỗ lên lưng Tử Nghiên một, nói: "Yên tâm, lão già đó còn không có bản lĩnh cướp Long Hoàng căn nguyên quả đâu."
"Hiện giờ thì không, nhưng bọn chúng chắc chắn không buông tha chúng ta đâu. Một khi ra khỏi di tích, bọn chúng sẽ chiêu tập cường giả trong gia tộc. Xem ra, ta phải báo tin về gia tộc thôi, Long Hoàng căn nguyên quả không thể bị Thiên Yêu Hoàng Tộc cướp mất!, Tử Nghiên ngưng trọng nói, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm thấy nàng nghiêm túc như vậy, xem ra Long Hoàng căn nguyên quả rất quan trọng với nàng.
"Ừ, nếu Thái Cổ Hư Long tộc có thể phái cường giả hỗ trợ, ta đảm bảo bọn Thiên Yêu Hoàng Tộc kia sẽ không dám dòm ngó đâu." Tiêu Viêm xoa xoa đầu nàng nói: "Ngươi mau đi lấy Long Hoàng căn nguyên quả đi, tránh chuyện rắc rối nảy sinh."
Tử Nghiên gật đầu, bước nhanh đến thềm đá, cắn ngón tay một cái sau đó nhỏ một giọt máu lên Long Hoàng căn nguyên quả, sau đó mới hái nó xuống.
Long Hoàng căn nguyên quả năm trong bàn tay của Tử Nghiên, bộc phát ra quang mang chói mắt. Chợt hóa thành tử kim lưỡng sắc dịch trong bàn tay Tử Nghiên, sau đó thấm vào cơ thể nàng. Lúc nó biến mất, lòng bàn tay Tử Nghiên chợt xuất hiện một kí hiệu, rõ ràng là Long Hoàng căn nguyên quả.
"Thứ này có năng lượng quá mức kh*ng b*, ta đành tạm thời phong ấn nó lại trong cơ thể. Đợi sau này để các trưởng lão trong tộc xử lý." Tử Nghiên nhẹ giọng nói.
"Nếu đã lấy rồi thì chúng ta đi thôi, không biết ở nơi khác có phát hiện Thiên Giai đấu kỹ hay không?"
Tiêu Viêm khẽ cười, đối với cái gọi là Thiên Giai đấu kỹ này, hắn cũng rất hiếu kỳ.
💬 Bình luận chương