Minh Tú đứng giữa căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin mà cô cầm trên tay. Hơi thở của cô trở nên nặng nề khi trí não không ngừng chạy đua với những kịch bản tồi tệ nhất. Bích, cô bạn thân, đã không xuất hiện trong cuộc hẹn tối qua, điều này khiến lòng cô dấy lên một nỗi lo lắng không thể tả.
"Bích đâu rồi?" Minh Tú lẩm bẩm, lòng đầy bất an. Cô đã cố gắng gọi điện nhưng không nhận được phản hồi. Trực giác mách bảo điều gì đó không ổn.
Bất chợt, tiếng gõ cửa mạnh mẽ cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Minh Tú quay lại, thấy Nam đứng đó với vẻ mặt nghiêm trọng. "Cô có biết Bích đang ở đâu không?" anh hỏi.
“Không, tôi đang tìm cô ấy,” Minh Tú đáp, giọng cô lộ rõ sự lo âu.
Nam nhíu mày. “Tôi vừa nhận được thông tin từ một nguồn đáng tin cậy. Có khả năng Bích đã bị bắt cóc.”
Tim Minh Tú như ngừng đập. "Cái gì? Ai lại làm như vậy?"
“Có thể là tổ chức của Mỹ Linh. Họ biết cô ấy là bạn của chúng ta và có thể dùng cô ấy để uy h**p chúng ta,” Nam nói, giọng anh trầm xuống.
“Chúng ta phải làm gì?” Minh Tú hỏi, lòng cô dâng trào một cảm giác tội lỗi. Nếu không phải vì cô, Bích đã không gặp nguy hiểm.
“Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu xem họ đang ở đâu. Tôi có một số thông tin về nơi mà tổ chức này hoạt động,” Nam trả lời, ánh mắt anh quyết đoán.
“Chúng ta không thể để Bích ở đó quá lâu,” Minh Tú nói, đôi tay cô nắm chặt lại. “Tôi không thể để cô ấy gặp nguy hiểm.”
“Đúng, nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Không thể hành động mù quáng,” Nam nhấn mạnh.
Minh Tú gật đầu, nhưng nỗi lo lắng không chịu buông tha cô. Cô không thể tưởng tượng được cảnh Bích đang bị giam giữ, có thể đang sợ hãi. “Chúng ta cần lên kế hoạch. Không thể để họ phát hiện ra chúng ta.”
Nam gật đầu, cùng cô lập kế hoạch. Họ sẽ tìm kiếm manh mối từ những thông tin mà Nam đã thu thập được. “Tôi sẽ tìm hiểu về những nơi mà tổ chức này có thể hoạt động,” anh nói. “Cô hãy liên lạc với Hồng, có thể cô ấy có thêm thông tin.”
Minh Tú lật đật lấy điện thoại, nhưng trước khi gọi, một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu. “Nam, có thể... có thể Bích đã bị ép phải cung cấp thông tin về chúng ta.”
“Đúng vậy. Nếu cô ấy nói ra, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm,” Nam nói, vẻ mặt anh nghiêm túc.
“Chúng ta cần phải tìm cách cứu Bích mà không để lộ thông tin cho kẻ thù,” Minh Tú khẳng định, lòng cô tràn ngập quyết tâm.
Họ bắt đầu chuẩn bị, mỗi người đều có một vai trò riêng. Minh Tú sẽ Bích phải chịu đựng thêm.
Nhưng khi họ định tiến lên, một người đàn ông xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt sắc lạnh. “Các người nghĩ mình có thể vào đây mà không bị phát hiện sao?” hắn ta cười, giọng điệu châm chọc.
Nam và Minh Tú bị dồn vào thế bí. “Chạy!” Nam quát, kéo Minh Tú chạy về phía sau.
Họ lao ra khỏi khu công nghiệp, nhưng tiếng bước chân và tiếng gọi phía sau càng lúc càng gần. Minh Tú cảm thấy hoảng loạn, nhưng không thể để nỗi sợ làm mình chùn bước.
“Chúng ta cần một kế hoạch khác,” Nam nói, thở hổn hển. “Nếu không, Bích sẽ gặp nguy hiểm.”
Minh Tú gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi cứu được Bích. Cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
,
💬 Bình luận chương