1292: Lũ Chuột Nhắt Hèn Nhát!
Một âm thanh lạnh lẽo đột nhiên vang lên, chẳng mấy chốc, một bóng đỏ xuất hiện ở cách ông lão không xa.
Ông lão khẽ nhíu mày: "Ngươi là ai!"
Bóng đỏ cười âm hiểm: "Không ngờ đường đường là phó Môn chủ Trật Tự Môn lại âm thầm không phải vì bảo vật này, ta chạy theo một tiểu tử vắt mũi chưa sạch để làm gì?"
Ông lão lạnh nhạt trả lời: "Hắn ở ngay phía dưới, hơn nữa chỉ là một Thông U Cảnh nho nhỏ thôi, nếu ngươi ra tay thì hoàn toàn có thể giết hắn trong nháy mắt!"
Bóng đỏ cười khẽ: "Vậy sao ngươi không động thủ?"
Ông lão lạnh lùng liếc bóng đỏ, không nói gì.
Bóng đỏ cười nói: "Tuy rằng Tinh chủ các ngươi cực lực che giấu, nhưng chuyện của tinh vực Vị Ương vẫn truyền khắp chư thiên tinh vực rồi.
Người có thể khiến Tinh chủ các ngươi tổn thất một phân thân quả thật không đơn giản!"
Ông lão quay đầu nhìn về phía xa xa, trong mắt lão, Diệp Huyên và Đế Khuyển đang càng lúc càng đi xa.
Lúc này, bóng đỏ lại nói: "Theo ta được biết, sau lưng Diệp Huyên này hình như có một vị cường giả bí ẩn, mà cường giả thần bí này hình như là một vị kiếm tu, đúng không?"
Ông lão lạnh lùng nói: "Dám tranh cướp bảo vật cùng Trật Tự Môn chúng ta, có lẽ ngươi cũng không phải người bình thường, sao không khai ra lai lịch của bản thân đi?"
Phía xa xa, ông lão kia đột nhiên dừng lại, lão xoay người nhìn bóng đỏ một cách dữ tợn: "Ngươi đáng chết!"
Bóng đỏ kia cười ha ha, Diệp Huyên và Đế Khuyển đột nhiên dừng lại!
Trên lưng Đế Khuyển, Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng hắn chẳng thấy gì cả..
1293: Đến Cổ Ma Tộc!"
"Là ai đang nói chuyện?", Đế Khuyển hỏi.
Diệp Huyên lắc đầu: "Không biết!"
Nói xong, hắn nhắm hai mắt lại, cùng lúc đó, Long Hồn kia đột nhiên tiến vào cơ thể hắn, lập tức, thần thức của Diệp Huyên như một tấm lưới bao trùm khắp không gian...
Một lát sau, Diệp Huyên đột nhiên xoay người nhìn về một phía chân trời trên hư không.
Trong hư không, ông lão kia biến sắc, nhìn ngược lại Diệp Huyên ở phía dưới, mà lúc này đây, Diệp Huyên và Đế Khuyển đã biến mất không còn tăm hơi!
Thấy cảnh này, ông lão giận tím mặt: "Đáng chết!"
Diệp Huyên chạy!
Ông lão tái mặt lại!
Nhưng như nghĩ đến điều gì, sắc mặt của lão đột nhiên nghiêm lại.
Diệp Huyên làm sao phát hiện ra mình?
Ông lão nhìn xuống dưới, lông mày cau lại.
Trong nháy mắt vừa nãy, Diệp Huyên đã nhìn thẳng về phía lão, nhưng đáng lẽ dưới tình huống bình thường, hắn không thể phát hiện ra lão mới đúng!
Hơn nữa tại sao Diệp Huyên lại đột nhiên biến mất, như thể bốc hơi vậy!
Hồi lâu sau, ông lão lạnh lùng nhìn lướt chung quanh, sau đó xoay người biến mất không thấy tăm hơi.
Một nơi nào đó trong bóng tối dưới mặt đất, Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn phía chân trời: "Là ai đang hỏi: "Tên... gì…"
Diệp Huyên hơi dừng lại một chút rồi đáp: "Ta không nói cho ông biết đâu, ha ha..."
"Phụt!"
Ông lão phun ra một ngụm máu, chết ngay tại chỗ.
Diệp Huyên dùng kiếm Trấn Hồn hấp thu linh hồn của ông lão, sau đó xoay người rời đi.
Trên đường, Diệp Huyên hơi hưng phấn.
Khi nãy, hắn sử dụng đạo tắc Mộng thi triển ảo cảnh mộng trong mộng!
Cũng may đã thi triển nó, nếu không một tầng mộng hoàn toàn không thể gi3t chết đối phương.
Thật ra thì hắn hiểu thực lực của ông lão mạnh hơn mình rất nhiều!
Hắn có thể gi3t chết đội phương là vì ra tay trước cộng thêm đánh lén, còn có sự sơ ý của ông ta!
1295: Còn Bao Lâu Nữa Thì Tới?”
Đương nhiên đây là nhắm vào cao thủ mạnh hơn hắn rất nhiều!
Bây giờ có đạo tắc Mộng, đạo tắc Không Gian và cả kiếm Trấn Hồn, hắn tin có thể gi3t chết cao thủ mạnh hơn mình rất nhiều trong nháy mắt!
Rất nhiều cao thủ phản ứng nhanh có thể vứt bỏ thân thể bảo vệ linh hồn, nhưng có kiếm Trấn Hồn, đối phương hoàn toàn không thể bảo vệ linh hồn, dù bảo vệ được, việc gi3t chết đối phương cũng sẽ trở nên đơn giản với hắn!
Vì kiếm kỹ và kiếm của hắn chuyên xử lý linh hồn!
Đế Khuyển cất lời: “Tiểu tử, nói thật là ta khâm phục ngươi lắm!”
Diệp Huyên ngồi trên lưng Đế Khuyển, hơi tò mò: “Khâm phục ta cái gì?”
Đế Khuyển đáp: “Biến kiếm tu thành sát thủ… Ngươi không phải lợi hại bình thường đâu!”
Diệp Huyên cười ha ha.
Kiếm tu?
Sát thủ?
Kiếm dùng để làm gì?
Đương nhiên là để giết người!
Sát thủ giết người, kiếm tu cũng giết người, bản chất có khác gì nhau sao?
Dù sao hắn cũng thấy không khác gì nhau cả!
Sau khi Diệp Huyên và Đế Khuyển rời đi không lâu, một bóng đỏ xuất hiện.
Nhìn thi thể của ông lão dưới đất, bóng đỏ im lặng một lúc lâu, sau đó nhẹ giọng nói: “Đúng là yêu nghiệt…”
Nói xong, nó biến mất.
…
Trên đường.
Diệp Huyên đột nhiên hỏi: “Đế Khuyển huynh, thực lực của ngươi hồi phục đến đâu rồi?”
Đế Khuyển nói: “Đã có thể biến thân rồi!”
Đế Khuyển ngẩng đầu nhìn về phía xa: “Còn bao lâu nữa thì tới?”
Diệp Huyên nhẹ giọng trả lời: “Sắp tới rồi!”
Cổ Ma tộc!
Lúc hắn ra ngoài, Thần Vương kia đã cho hắn biết Cổ Ma tộc ở đâu, đương nhiên không phải vị trí chính xác, chỉ là một phương hướng đại khái mà thôi.
1296: Có Lẽ Là Không Có Ai”
Hơn nữa Cổ Ma tộc có còn người sống hay không cũng là một ẩn số.
Nhưng hắn vẫn muốn đến thử vận may!
Khuyết điểm lớn nhất của hắn bây giờ chính là cơ thể!
Nếu cơ thể có thể trở nên mạnh mẽ, thực lực tổng thể của hắn cũng sẽ tăng lên!
Bây giờ cơ thể là khuyết điểm lớn nhất của hắn!
Khoảng một canh giờ sau, Diệp Huyên và Đế Khuyển đột nhiên dừng lại.
Lúc này, bọn họ đã ở trên một vùng đất, vùng đất này linh khí mỏng manh, sắc trời xám xịt.
Diệp Huyên nhìn xung quanh: “Đây là nơi Cổ Ma tộc từng sống ư?”
Đế Khuyển lạnh nhạt đáp: “Không biết”.
Diệp Huyên nói: “Đế Khuyển huynh, dù gì ngươi và bọn họ cũng cùng một thời đại, sao ngươi lại không biết?”
Đế Khuyển nói: “Ta cũng không có quen biết gì bọn họ, nhưng cơ thể của Cổ Ma tộc này thật sự có chỗ độc đáo”.
Diệp Huyên nhìn một vòng xung quanh, sau đó nói: “Có lẽ Cổ Ma tộc này cũng đã suy vong rồi”.
Đế Khuyển nói: “Thần tộc của ta và Minh tộc còn trở nên như thế, huống hồ là bọn họ?”
Diệp Huyên nói: “Đi một vòng xem thử!”
Đế Khuyển gật đầu, sau đó đưa Diệp Huyên biến mất ở cách đó không xa.
Khoảng nửa canh giờ sau, Diệp Huyên và Đế Khuyển đi tới trước một tòa thành cổ, tòa thành rất lớn, nhưng lại tràn ngập một mùi thối rữa vô cùng khó ngửi.
Diệp Huyên và Đế Khuyển đi vào trong thành, trong thành cực kỳ yên tĩnh, xung quanh mọc đầy các loại cỏ dại cây mây.
Đế Khuyển nói: “Có lẽ là không có ai”.
Diệp Huyên gật đầu, đảo thần thức qua bốn phía, không có chút hơi thở sinh mệnh nào.
Một lát sau, Diệp Huyên và Đế Khuyển đang muốn rời đi, lúc này, Diệp Huyên đột nhiên xoay người, một khắc sau, hắn lập tức biến mất.
Diệp Huyên nhanh chóng xuất hiện trước một đại điện, đại điện đã bị cỏ dại che kín, chỉ có thể nhìn thấy nóc.
Diệp Huyên vung tay phải lên, hai thanh phi kiếm bay ra, chẳng mấy chốc, đám cỏ dại kia đã biến mất hết.
Sau khi chém sạch cỏ dại, hắn nhìn thấy một người đàn ông để trần ngồi bên dưới.
Còn sống sao?
Diệp Huyên nhíu mày, hắn bay đến trước mặt người đàn ông trung niên.
Ông ta có mái tóc xõa ngang vai, hai tay đặt lên hai đầu gối, không hề có hơi thở.
Đế Khuyển trầm giọng hỏi: “Chết rồi à?”
💬 Bình luận chương