*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
1667: Thần Hồn Đều Tan Biến!
Phía dưới, sau khi Diệp Huyên vung chiêu kiếm đó ra, hai tay hắn cầm kiếm chống lên mặt đất, đầu hắn cúi xuống, máu tươi từ khóe miệng liên tục tuôn ra.
Giờ khắc này, những luồng sáng màu đỏ trên người hắn đã dần dần biến mất, nhưng lực lượng Đại Địa vẫn ở trong cơ thể hắn, kể cả Long Hồn và Long Lực!
Lúc này, Diệp Liên kéo tay Diệp Huyên lại, run giọng nói: "Ca?"
Diệp Huyên trầm ngâm một lúc, sau đó lau vết máu ở khóe miệng, hắn nhếch miệng nở nụ cười: "Không sao! Đừng sợ, ca vẫn đánh được!"
Nghe thấy vậy, nước mắt Diệp Liên bỗng chốc lại chảy ra.
Diệp Huyên nhẹ giọng nói: "Đừng khóc, chỉ cần ca ở đây thì trời không sập được! Cho dù trời có sập xuống, ca cũng sẽ chống đỡ cho muội!"
Diệp Liên ôm chặt lấy cánh tay của Diệp Huyên, cô bé không nói gì cả, chỉ là nước mắt cứ không ngừng chảy ra.
Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn về phía cách đó không xa, lúc này Vương Tri Sách sắp tan biến đó cũng đang nhìn hắn!
Trong ánh mắt Vương Tri Sách có chút gì đó ngỡ ngàng: "Không ngờ Vương Tri Sách ta lại chết trong tay một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi!"
Dứt lời, ông ta ngẩng đầu nhìn về phía sâu thẳm của hư không: "Người này không thể giữ!"
Nói xong, linh hồn ông ta hoàn toàn biến mất!
1668: Thậm Chí Còn Làm Kinh Khủng Hơn.
1669: Máu Tươi Tuôn Như Suối!
Từ khi Liên Minh Trật Tự thành lập đến nay đã được ba trăm năm, mà ba trăm năm qua, tòa thành này vẫn rất thần bí trong mắt người đời.
Phải nói là Liên Minh Trật Tự luôn thần bí ở trong mắt người ngoài!
Liên Minh Trật Tự mạnh bao nhiêu?
Chuyện này vẫn là một điều bí ẩn.
Không ai biết lá bài tẩy chân chính của Liên Minh Trật Tự, ngay cả Đường tộc cũng vậy.
Diệp Huyên lại càng không biết!
Thế nhưng hắn vẫn muốn làm!
Đã bị Liên Minh Trật Tự bắt nạt đến mức này rồi, còn quan tâm cái gì nữa chứ?
Chẳng quan tâm cái gì hết!
Không phải ta giết ngươi, thì chính là ngươi giết ta!
Diệp Huyên hắn bây giờ đang ôm tâm trạng như vậy đấy!
Chẳng mấy chốc, Diệp Huyên đã đến dưới chân núi Đăng Thiên Thành, hắn còn chưa đi lên thì bỗng có một thanh trường thương đột nhiên đâm thẳng xuống từ trên bầu trời Đăng Thiên Thành.
Diệp Huyên ngẩng đầu chém ra một kiếm.
Xoẹt!
Chiêu kiếm này vừa tung ra, trường thương kia lập tức bị chém thành hai nửa!
Lúc này, một thanh niên xuất hiện trước mặt Diệp Huyên.
Thanh niên kia nhìn Diệp Huyên, vẻ mặt có hơi nghiêm túc, lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu gã: "Tránh ra!"
Tránh ra?
Là giọng nói của Tinh chủ!
Sắc mặt của thanh niên nọ trầm lại, gã liếc nhìn Diệp Huyên, không dám vi phạm mệnh lệnh của Tinh chủ nên đang định tránh đi, nhưng đúng lúc này, một luồng kiếm quang đột nhiên lóe lên giữa không trung!
Phi kiếm!
Thanh niên kia còn chưa kịp phản ứng lại đã bị chém bay đầu ra ngoài!
Máu tươi tuôn như suối!
Cái đầu bị chém bay của thanh niên vẫn còn đang trợn tròn mắt, trong đôi ngươi ấy ánh lên vẻ khó lòng tin được!
Sau khi một chiêu chém chết thanh niên kia, Diệp Huyên nâng kiếm đi lên trên núi Đăng Thiên Thành.
1670: Tuyệt Đối Không Được Đánh!
Tất nhiên Diệp Huyên không rảnh ngắm nhìn tinh không bát ngát, hắn cầm kiếm đi đến trước cổng Đăng Thiên Thành, nơi đó có một người đàn ông trung niên đang đứng.
Trong tay người đàn ông trung niên có cầm một thanh trường thương màu bạc!
Diệp Huyên không biết người kia là ai, hắn cũng không muốn biết, thế là hắn lập tức cầm kiếm vọt đến chỗ người đàn ông trung niên kia!
Người đàn ông trung niên chậm rãi khép hai mắt lại, một khắc sau, trường thương trong tay của ông ta đâm ra như tia chớp.
Một thương này phi nhanh như thiên quân vạn mã, mang theo khí thế ngập trời, khí thế này cưỡng chế Diệp Huyên phải dừng lại, thế nhưng kiếm trong tay Diệp Huyên vừa hạ xuống thì cỗ thế kia đã bị chém nát, cùng lúc đó, Diệp Huyên búng người về phía trước, hai tay cầm kiếm chém xuống một cách tàn nhẫn!
Người đàn ông trung niên không đẩy lùi thanh kiếm mà trở tay móc thương lên, góc độ vô cùng xảo trá, lập tức đâm vào thân kiếm Diệp Huyên, nhưng mà...
Keng!
Thanh trường thương màu bạc trong tay người đàn ông trung niên bị chém gãy thành hai nửa!
Diệp Huyên tiến về trước một bước, chém một kiếm xuống!
Người đàn ông trung niên không dám đỡ chiêu kiếm này, ông ta điểm nhẹ mũi chân, cả người bay lùi về sau, kéo dài khoảng cách với Diệp Huyên!
Mà khi vừa dừng lại, đã có hai thanh phi kiếm yên lặng lao đến!
Người đàn ông trung niên không biến sắc, dùng tay làm thương, nhẹ nhàng quét ngang trước mặt một đường.
Ầm!
Hai thanh phi kiếm của Diệp Huyên lập tức bị đánh bay!
Người đàn ông trung niên liếc mắt nhìn Diệp Huyên, cuối cùng, ánh mắt của ông ta rơi vào thanh kiếm trong tay hắn, khi thấy thanh kiếm này, vẻ mặt của ông ta trở nên nghiêm nghị.
Thương của ông ta là cấp bậc Tạo Hóa Cảnh, nhưng lại bị thanh kiếm kia dễ dàng chém gãy!
Đây là kiếm gì?
Trầm mặc chốc lát, người đàn ông trung niên nhẹ giọng nói: "Hắn có thanh kiếm này, ta không thể địch lại!"
Nói xong, ông ta xoay người biến mất chẳng còn thấy đâu.
Có thể đánh thì đánh, còn không thể đánh thì...
Tuyệt đối không được đánh!
Đó không phải là không có khí phách, mà là tự nhận rõ thực lực của mình.
Sau khi người đàn ông trung niên rời đi, Diệp Huyên tiếp tục đi về phía Đăng Thiên Thành, mà đúng lúc này, một cô gái bỗng xuất hiện trước mặt hắn. Cô gái này có vóc người cao gầy, còn cao hơn hắn cả nửa cái đầu, ả mặc một chiếc váy dài màu đen ôm sát người, trong lòng bàn tay ả có một viên bảo châu lưu ly đang bay lơ lửng.
💬 Bình luận chương