Trong bóng đêm, thiếu niên điều khiển xe ngựa chạy nhanh, trên ghế xe ngựa, thiếu nữ ôm chặt cánh tay thiếu niên, tựa đầu lên vai thiếu niên, hai mắt khép hờ, rõ ràng đã tiến vào mộng đẹp.
Thiếu niên thỉnh thoảng nhìn thoáng qua thiếu nữ bên cạnh, trong mắt tràn đầy cưng chiều.
“Ngươi cưng chiều muội muội mình thật!”
Lúc này, trong đầu Diệp Huyên đột nhiên vang lên giọng nói của cô gái bí ẩn.
Nghe thấy giọng nói đó, Diệp Huyên hơi ngẩn ra, sau đó cười nói: “Ta là ca ca của con bé, ta không cưng chiều con bé thì ai cưng chiều đây?”
Cô gái bí ẩn nói: “Ngươi là một ca ca tốt”.
Diệp Huyên cười: “Tiền bối, ta nghe nói có Kiếm Tiên có thể một kiếm khai sơn đoạn hà, là thật sao?”
Cô gái đáp: “Là thật!”
Nghe vậy, Diệp Huyên lập tức hơi ao ước.
Kiếm Tiên!
Ngự kiếm bay lượn trong thiên địa, ngắm nhìn núi non sông suối, Diệp Huyên hắn cũng muốn thế.
Lúc này, cô gái bí ẩn cổ vũ: “Chỉ cần cố gắng, ngươi cũng có cơ hội trở thành Kiếm Tiên!”
Diệp Huyên nhếch miệng cười: “Ta biết, đợi đến lúc ta có thể ngự kiếm, ta sẽ dẫn muội muội đi ngắm nhìn khắp thế giới này”.
Cô gái trêu: “Xem ngươi kìa!”
Diệp Huyên cười ha ha, tăng nhanh tốc độ.
Một canh giờ sau, chân trời xuất hiện vầng sáng trắng, trời đã sáng, nhưng lại bát đầu mưa!
Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn lên, mưa ngày càng lớn, không hợp để đi tiếp nữa rồi!
Diệp Huyên tăng tốc, một lát sau, hắn nhìn thấy một phủ đệ trong lòng núi phía xa, nhìn từ chỗ của hắn, phủ đệ kia hơi cũ nát, thậm chí còn khá hoang vu.
Nhìn thấy phủ đệ này, Diệp Huyên hơi nhíu mày, sao trong núi sâu này lại có một tòa phủ đệ chứ?
Hắn vốn dĩ không muốn dừng lại, nhưng mưa ngày càng lớn, còn có gió mạnh, thật sự không thích hợp để đi tiếp!
Diệp Huyên im lặng một lát, sau đó lấy bản đồ Lý Ngọc đưa cho mình ra, hắn tìm vị trí nơi này trên bản đồ, mà trên đó cũng không việc gì cũng phải kiêng dè thì còn gì thú vị nữa?”
Ông lão nói: “Bên ngoài, lòng người phức tạp”.
Khương Mộc Kỳ cười nói: “Không sao, vị huynh đài này vừa nhìn đã biết là người thẳng thắn, không giống kẻ tiểu nhân lòng dạ khó đoán”.
Nói xong, hắn ta chắp tay với Diệp Huyên: “Diệp huynh, tại hạ Khương Mộc Kỳ, Thập hoàng tử của Khương Quốc!”
Hoàng tử!
Diệp Huyên hơi bất ngờ, hắn không ngờ lại gặp được một hoàng tử của Khương Quốc ở nơi thế này!
Diệp Huyên thôi suy nghĩ, chắp tay: “Diệp Huyên, một kẻ vô danh!”
Nghe vậy, Khương Mộc Kỳ cười ha ha: “Diệp huynh, với thực lực của huynh, nổi tiếng cũng là chuyện sớm muộn thôi!”
Diệp Huyên im lặng không nói gì, trước giờ hắn đều không để tâm đến hư danh gì đó, rất nhiều lúc, đó là thứ có thể giết người!
Lúc này, mưa đã hơi nhỏ lại.
Ông lão đứng dậy: “Điện hạ, cần phải đi rồi”.
Khương Mộc Kỳ gật nhẹ đầu, hắn ta cầm con gà đã nướng vàng óng lên, sau đó nhìn về phía Diệp Huyên: “Diệp huynh, ta còn phải đi nơi khác, tạm biệt!”
Nói đến đây, như nhớ đến cái gì, hắn ta lấy một miếng lệnh bài ra đưa cho Diệp Huyên: “Diệp huynh, đây là lệnh bài ta mang theo bên người, cũng có chút tác dụng ở Đế Đô, Diệp huynh đừng từ chối, nếu không ta cũng không dám ăn gà quay này của huynh!”.
💬 Bình luận chương