*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Người đàn ông áo trắng lắc đầu cười một tiếng: “Thật lợi hại. Trong tình huống đó mà hắn cũng có thể sống sót thoát khỏi đường chết”.
Người áo đen hạ giọng đáp: “Tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Người đàn ông áo trắng cười nói: “Cứ như để hắn đánh thức kẻ thứ chín, khi ấy sẽ cực kỳ phiền phức”.
Thứ chín!
Đối với người đàn bà này, hắn ta mới thực sự kiêng dè nhất.
Người phụ nữ này mạnh mẽ không gì tả nổi.
Người đàn ông áo trắng mỉm cười sau đó đứng dậy: “Xem ra muốn g**t ch*t người này vẫn phải bỏ ra cái giá cao một chút mới được”.
Nói xong, hắn ta xoay người rời đi.
Dường như nghĩ đến điều gì đó, hắn ta quay đầu lại nhìn hai người Trần Độc Cô: “Đừng có để mắt tới Phù Văn Tông và thư viện Vạn Duy, như thế chẳng có chút ý nghĩa gì đâu”.
Nguyên Thiên thấp giọng đáp: “Chúng ta có thể lấy thư viện Vạn Duy và Phù Văn Tông ra uy h**p hắn mà”.
Người đàn ông áo trắng lắc đầu: “Các ngươi làm vậy sẽ chỉ chọc giận hắn, khiến hắn không tiếc bất cứ giá nào đổ máu với chúng ta thôi”.
Nguyên Thiên khẽ nhíu mày, hắn ta đang muốn nói gì, người đàn ông áo trắng lại tiếp tục: “Hai người các ngươi nếu không muốn đi theo ta vậy thì cứ rời đi đi. Các ngươi muốn làm gì tùy các ngươi”.
Nói xong, hắn ta xoay người biến mất ở chân trời phía xa xa.
Nơi phương xa, Nguyên Thiên yên lặng một lát sau đó lạnh lùng nói: “Trần huynh, ngươi tính thế nào”.
Trần Độc Cô lạnh nhạt nói: “Không tính toán gì”.
Trần Độc Cô hạ giọng nói: “Người này quá thần bí, nếu như chúng ta theo dõi hắn e là không có kết cục tốt”.
Trần Độc Cô nhìn
💬 Bình luận chương