Cách đó không xa, Liên Vạn Lý bước nhanh đến trước mặt Diệp Huyên, nhìn dáng vẻ của hắn lúc này, nàng ta cau mày: “Phản phệ?”
Đương nhiên nàng ta thấy rõ tình cảnh khi nãy.
Bảo vệ Diệp Huyên lấy ra mang tất cả mọi người đi, ngay cả Ngự Pháp Cảnh chân chính cũng bị mang đi! Thần vật thế này chắc chắn hơn cả bậc Thiên! Mà bây giờ Diệp Huyên chỉ là Thần Hợp Cảnh, với cảnh giới của hắn bây giờ tuyệt đối không thể điều khiển thần vật như thế, mà hắn còn cố sử dụng, chắc chắn sẽ bị phản phệ!
Liên Vạn Lý im lặng một lát rồi cất đao Thanh Long đi, ôm Diệp Huyên xoay người rời khỏi.
Khoảng một khắc sau, một người đàn ông trung niên xuất hiện.
Lục tôn chủ!
Lúc này sắc mặt Lục tôn chủ rất nặng nề, trước đó khi Diệp Huyên lấy tháp Giới Ngục ra, gã ta không có ở đây, vì có người âm thầm đã là hành động của họ thì chắc hẳn là thật!”
“Cho nên?”, ông lão hỏi.
Tông chủ Hợp Hoan Tông cong môi cười khẩy: “Vào Thanh Châu, bắt giữ tất cả mọi người của học viện Thương Lan, nữ giữ lại, nam giết hết, treo đầu trên cổng thành của Đế Đô Khương Quốc.
Thù của Hợp Hoan Tông ta, đương nhiên phải trả lại gấp trăm lần!”
Ông lão cười khẽ: “Đúng là nên làm thế!”
Một lát sau, một âm thanh vang lên trên thuyền bay: “Diệp Huyên chết rồi! Diệp Huyên chết rồi! Ha ha…”
Những tiếng cười to hưng phấn vang vọng trên thuyền bay.Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới!!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé.
Xin cảm ơn!.
💬 Bình luận chương