Yêu Vương Cổ Nguyệt khẽ nói: “Rốt cuộc thằng nhãi đó có lai lịch thế nào…”
Yêu Vương Mang Sơn lắc đầu: “Không biết!”
Yêu Vương Cổ Nguyệt quay đầu nhìn một cái: “Vừa nãy ta thử liên hệ với Yêu Vương Hách Liên nhưng lại chẳng nhận được bất cứ tin tức nào. Xem ra hắn ta thật sự chết trong tay kiếm tu kia rồi”.
Advertisement
Nghe vậy, sắc mặt Yêu Vương Mang Sơn bỗng nặng nề hơn hẳn.
Yêu Vương Cổ Nguyệt nói khẽ: “Người thần bí trước đó…”
Advertisement
Nói tới đây, dường như gã nghĩ tới chuyện gì nên bỗng im lặng.
Yêu Vương Mang Sơn trầm giọng: “Kiếm tu kia mới là kẻ đáng sợ!”
Kiếm tu! Yêu Vương Cổ Nguyệt quay đầu liếc nhìn chân trời, nhẹ giọng: “Chúng ta cứ im lặng mình trúng phải một quyền của Yêu Vương Mang Sơn.
Không thể không nói, lúc này đây, hắn thật sự rất nhớ thân thể Thần Cảnh của mình.
Nếu thân thể Thần Cảnh vẫn còn, vậy thì hắn có thể đè Yêu Vương Mang Sơn ra mà đánh thoải mái rồi.
Không đúng!
Dường như nghĩ tới điều gì đó, Diệp Huyên đột nhiên ngừng lại.
Nếu như thân thể Thần Cảnh của mình vẫn còn, liệu kiếm đạo của mình có thể mạnh thế này sao?
Chắc chắn không thể!
Bởi vì lúc có thân thể Thần Cảnh hắn đã quá ỷ lại nó, từ đó sẽ không thể phát triển về mặt kiếm đạo nhanh như vậy.
Nghĩ tới đây, Diệp Huyên không khỏi lắc đầu cười một tiếng, tiếp tục cất bước.
Hắn sẽ tiếp tục tu luyện thân thể, nhưng với điều kiện tiên quyết là phải nâng cao kiếm đạo trước đã.
💬 Bình luận chương